watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8588 Lượt

giọng nói này lại có chút trầm hơn ấm hơn trong giấc mơ kia rất nhiều , Uyên Nhi ngẩng lên nhìn người đối diện khuôn mặt chợt tái đi
– Trịnh Uy Vũ
Cô nghiến răng nhả ra từng chữ
Uy Vũ nhếch môi thản nhiên cười
– Thì ra em vẫn còn nhớ anh
Vớ vẩn Uyên Nhi thầm mắng trong lòng ai là kẻ đã cướp đi nụ hôn đầu của cô rồi mất tăm mất tích chứ ? mối thù này sao có thể quên đi dễ dàng như vậy ? Uyên Nhi hừ một tiếng quay mặt đi không thèm nhìn anh .
Không nhận ra bầu không khí quái lạ giữa những người trẻ tuổi Mỹ Anh cười hỏi Uy Vũ
– Cháu học ở nước ngoài lâu như vậy chắc có bạn gái rồi nhỉ ?
Uy Vũ liếc Uyên Nhi một cái rồi lễ phép trả lời
– Cháu đã có đối tượng lần này quay về cũng là muốn tìm cô ấy ạ
Mỹ Anh thở dài nhìn Uy Vũ rồi lại nhìn con gái nói vẻ tiếc nuối
– Tiếc quá cô còn nghĩ muốn cháu và Nhi nhà cô thành

đôi nữa
Uy Vũ chỉ cười không nói , còn Uyên Nhi thì sao ? cô đã bất tỉnh trong trạng thái mở mắt rồi trong đầu hiện ra một đống âm mưu quỷ kế để báo thù Uy Vũ , bỗng nhiên cô cảm thấy anh về cũng là một chuyện tốt , thời gian anh đi cô chẳng có ai để so tài mồm mép nữa cũng chẳng có người chọc cô giận nữa khiến cô cảm thấy như thiếu đi một cái gì đó một thói quen rất quan trọng trong cuộc sống của mình , nay anh đã về khoảng trống đó hình như đã được lấp đầy một cách kì diệu …

***********************

Nắng chói trang rọi trên con đường vắng vẻ hai hàng cây xanh thẳng tắp hai bên vỉa hè , những ngọn núi cao lớn hùng vĩ ẩn hiện phía xa . Bảo Ngọc dừng lại cúi người xuống hai tay chống bên eo thở dốc , cô đã chạy hai vòng xung quanh biệt thự tuy thể xác rất mệt mỏi nhưng lý chí không cho phép cô dừng lại , đứng trước cổng biệt thự nhưng

không thể bước vào cô biết anh đang ở trong đó , mặc dù rất muốn thấy anh nhưng cô sợ bản thân sẽ chìm đắm lần nữa sợ trái tim yếu đuối của mình không chịu nổi mà rung động .
– Ngọc …
Đang mệt mỏi vì sự nhút nhát của bản thân thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau , Bảo Ngọc quay phắt lại nhìn người trước mặt một cách chăm chú là anh thật sự là anh , đây không phải là một giấc mơ để rồi tỉnh giấc trong sự tiếc nuối không phải vì quá nhớ mà tưởng tượng rằng anh đang gọi tên cô mà là anh thực sự là anh …
Nhìn khuôn măj ngẩn ngơ thẫn thờ của cô , Tuấn Anh mỉm cười khoanh tay trước ngực nói
– Không phải mới có mấy năm không gặp mà em đã quên anh rồi chứ ?
Lấy lại tinh thần bằng một cái thở dài Bảo Ngọc vuốt lại mái tóc ướt đẫm mồ hôi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo trả lời
– Anh về lúc nào vậy ?
Nhìn biểu hiện của cô anh cũng hiểu phần nào rằng Bảo Ngọc đang không thoải mái , sáng nay khi anh từ sân bay trở về cô nhân lúc anh đi cất đồ và tắm rửa lập tức chạy ra ngoài vì sao anh biết ư ? Vì trước nay Bảo Ngọc rất ghét vận động vậy lí do gì khiến cô ấy tự nguyện đi chạy bộ mà lại còn hai vòng quanh biệt thự nữa chứ ? Lờ đi thái độ gượng gạo của cô Tuấn Anh đi lên phía trước ngoài không nói trước ôm cô vào lòng
– Em đã lớn rồi em gái
Giọng nói dịu dàng trầm ấm vang lên bên tai đây là mơ ước từ rất lâu rồi của Bảo Ngọc từ khi biết mình yêu thích anh cô luôn ước có một ngày anh sẽ ôm cô vào lòng nói những lời dịu dàng bên tai nhưng bây giờ khi đang ở trong vòng tay anh tại sao cô lại không cảm thấy vui vì lời anh nói sao ? “ Em đã lớn em gái “ em gái ? cô không muốn làm em gái của anh , Bảo Ngọc đẩy Tuấn Anh ra trong mắt mang theo sự bi thương nhìn vào gương mặt đang tươi cười của anh trái tim lại nhói đau
Ngạc nhiên vì đột nhiên bị đẩy ra Tuấn Anh cười với Bảo Ngọc
– Sao vậy ? em ghét anh vậy sao ?
Thu lại sự bi thương những tưởng sẽ chẳng ai phát hiện Bảo Ngọc gượng cười lắc đầu
– Em không quen cùng nam sinh gần gũi như vậy xin lỗi
Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng Bảo Ngọc đang nặng nề khinh bỉ chính mình quá hèn nhát giá như cô có thể hét lên với anh “ em không muốn là em gái em muốn là bạn gái của anh “ thì thật tốt nhưng chỉ tiếc cô không đủ dũng cảm cũng như mạnh mẽ để chịu thêm bất cứ đả kích nào từ anh nữa .
Tuấn Anh “ ồ “ một tiếng rồi mỉm cười gật đầu
– Anh hiểu rồi
Nói rồi anh tiến lên phía trước đi được một đoạn anh thấy cô vẫn không nhúc nhích thì cười gọi
– Về thôi mọi người đang đợi chúng ta
Bảo Ngọc trầm mặc gật đầu đi lên phía trước cùng anh quay về biệt thự trong lòng tràn ngập biết bao cảm giác rối ren phức tạp đôi mắt không thể kìm nén thi thoảng lại liếc nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của anh , quả thật anh rất đẹp trai sau 4 năm không gặp lại càng đẹp hơn , một vẻ đẹp nam tính chin chắn chứ không còn là dáng vẻ học sinh lạnh lùng của trước đây nữa có lẽ thời gian có thể thay đổi tất cả nhưng tại sao trái tim cô vẫn không thể thay đổi ?
Nắng vàng vẫn chiếu rọi những cây cổ thụ to lớn với những tán lá xòe ra tạo nên những bóng râm loang lổ trên đường , một cặp nam thanh nữ tú sánh bước trên đường gương mặt cô gái trầm tư ánh mắt bi thương long lanh nước thi thoảng lại ngước lên nhìn chàng trai bên cạnh , chàng trai thong thả đi trên đường gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười thật đẹp . Một bức tranh của bi thương và hạnh phúc đan xen khi nhìn đôi mắt cô gái mọi người có thể khóc nhưng khi nhìn nụ cười của chàng trai họ cũng sẽ bị mê hoặc và bất giác cười theo ……..

END CHƯƠNG 18
Đọc tiếp: Ê Hổ Cái Em Là Của Anh – Chương 19
Chương 19

Chưa hè oi ả tiếng chim hót líu lo nhộn nhịp , từng tia nắng vàng chiếu rọi trên những cành cây xuyên qua từng kẽ lá . Uyên Nhi ngồi trên xích đu hai tay chống cằm suy nghĩ làm sao có thể trả thù Uy Vũ , theo như những gì cô quan sát kể từ khi anh quay lại đã hơn nửa ngày nhưng chưa một lần anh bắt chuyện cùng cô thi thoảng có chạm mặt thì cũng chỉ cười lấy lệ rồi đi ra chỗ khác , càng nghĩ càng thấy tức anh ta là cái thá gì mà dám lờ cô đi chứ ? lại còn ra vẻ kiêu ngạo lạnh lùng không thèm để ý đến cô nữa chứ , nhưng Uyên Nhi cảm thấy khó hiểu tại sao cô lại buồn và hụt hẫng khi anh tỏ thái độ lạnh lùng khách sáo đó chứ ? lắc đầu bỏ đi mấy suy nghĩ vớ vẩn về tâm thần bất ổn của bản thân Uyên Nhi vùng vằng đứng dậy đá chân lên phía trước nhưng không ngờ phía trước cô lại là một hòn đá , vì là mùa hè nên Uyên Nhi đi dép xỏ ngón vì vậy khi đá mạnh vào hòn đá đó ngón cái của cô bị lật ngược lên máu rỉ ra ướt đẫm đầu ngón chân trắng nõn xinh đẹp , Uyên Nhi “ á “ lên một tiếng rồi lùi lại ngồi xuống xích đu đau khổ đưa bàn chân lên ngắm nghía “ Thật là đau chết đi được Uy Vũ chết tiệt đều là lỗi tại anh “ Uyên Nhi tức tưởi nghĩ thầm .
Không khí trong phòng quá ngột ngạt , Bảo Ngọc quyết đinh ra ngoài phơi nắng một chút vừa đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng Uyên Nhi hét lên cô vội vàng chạy lại thì thấy cô bạn thân đang đầm đìa nước mắt ôm lấy bàn chân đang chảy máu không ngừng . Vội vàng chạy đến chỗ Uyên Nhi , Bảo Ngọc lo lắng hét to
– Cậu làm sao thế ?
Ngẩng đôi mắt đến là tội nghiệp lên nhìn cô bạn Uyên Nhi chỉ vào chân mình nhăn nhó nói
– Mình bị bật móng chân rùi đau quá à
Lại gần ngồi xuống xem xét vết thương của bạn , Bảo Ngọc xót xa hỏi
– Đau lắm phải không ?
Uyên Nhi im lặng gật đầu mắt bắt đầu long lanh nước , Bảo Ngọc đứng dậy cẩn thận đỡ tay Uyên Nhi lên vai mình rồi nói
– Mình đỡ cậu vào nhà bôi thuốc
Bảo Ngọc dìu Uyên Nhi vào nhà một cách cực khổ , vừa đến phòng khách cả hai đều kiệt sức ngồi thở hổn hển trên sô pha , Mỹ Anh từ trong phòng bếp đi ra nhìn thấy chân con gái chảy máu móng thì lật ngược lên trên bà xót xa chạy tới gần nước mắt rơi xuống nhìn con
– Sao lại thế này hả Nhi con bị ngã ư ?
Uyên Nhi đau lòng khi thấy mẹ rơi nước mắt , trước giờ mẹ luôn chăm sóc cô rất tốt hễ cô bị ngã hay ốm đau gì đó thì mẹ nhất định sẽ đau lòng và khóc rất nhiều , cố gắng nở một nụ cười Uyên Nhi chấn an mẹ
– Mẹ con không sao đâu chỉ cần bôi thuốc và băng vết thương lại là được rồi
Nghe con gái nói vậy Mỹ Anh gấp gáp lấy bông gạc và ôxy già đưa cho Bảo Ngọc dặn cô rửa sạch vết thương cho Uyên Nhi rồi gấp gáp chạy lên lầu . Bảo Ngọc cầm bông và chai ôxy già trong tay lung túng chẳng biết làm sao thì Uy Vũ và Tuấn Anh đi tới , nhìn thấy chân Uyên Nhi đầy máu Tuấn Anh lo lắng hỏi han
– Chân em sao thế , sao chảy nhiều máu vậy ?
Uyên Nhi ngẩng đầu nhìn Tuấn Anh thấy sự quan tâm của anh cô nén đau đớn lại mỉm cười
– Em bị vấp vào hòn đá nên mới vậy không sao đâu
Tuấn Anh nhăn nhăn mặt rồi quay qua nói chuyện với Bảo Ngọc , Uyên Nhi nhìn Uy Vũ nãy giờ vẫn luôn giữ thái độ thản nhiên lạnh nhạt trong tim nhói lên một cái muốn hét to lên “ sao anh không hỏi thăm tôi ? “ nhưng cuối cùng vẫn là nuốt lại thắc mắc đó vào trong gặm nhấm một mình .
Sauk hi chỉ cho Bảo Ngọc cách sơ cứu Tuấn Anh đứng lên tới gần Uy Vũ nói thầm
– Uyên Nhi bị thương cậu không hỏi thăm sao ?
Trong lòng lo lắng như lửa đốt nhưng vì tương lai tốt đẹp của bản thân Uy Vũ nén nhịn sự lo lắng cố ý nói
– Có chút vậy mà cũng ầm ĩ lên thật nhàm chán
Tiếng nói không lớn nhưng cũng đủ để người đang dồn mọi sự chú ý về phía Uy Vũ như Uyên Nhi phải nghe thấy , cùng lúc đó Bảo Ngọc cũng nhẹ nhàng chấm bông vào vết thương

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT