|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Uyên Nhi thấy đau nhưng nỗi đau ấy không đến từ ngón chân đầm đìa máu mà lại đến từ một nơi nào đó sâu thẳm trong trái tim …
******************
Tối hôm đó Uyên Nhi lấy cớ bị đau chân để không phải xuống nhà ăn cơm cô đứng thẫn thờ trên ban công bàn tay nắm chặt nhớ lại lời nói của Uy Vũ bốn năm trước ở sân bay anh nói
– Nghe đây từ bây giờ em là của anh , không được gặp gỡ với nam sinh không được thích ai hết chỉ được thích anh thôi
Lời nói này đã khiến cô mất ăn mất ngủ suốt bốn năm trời còn nụ hôn kia nữa , đưa tay lên sờ nhẹ vào đôi môi hồng nhỏ bé Uyên Nhi dường như vẫn cảm nhận được sự ấm áp khi đó vậy mà bây giờ anh hình như đã quên , nắm chặt tay lại Uyên Nhi nghiến răng
– Trịnh Uy Vũ anh dám cướp đi first kiss của tôi lại còn dám ra vẻ lạnh nhạt với tôi được lắm được lắm nếu tôi tha cho anh thì ba chữ Lê Uyên Nhi này sẽ bị đảo ngược …
Ánh trăng sáng rọi vào căn phòng chàn ngập sắc hồng đáng yêu trên chiếc giường xinh đẹp một cô gái với khuôn mặt đáng yêu làn da trắng mịn cùng đôi môi nhỏ chu ra đang bình yên ngủ , nhưng cô sẽ không bao giờ phát hiện vào thời khắc đó cánh cửa lặng lẽ mở ra một bóng đen cao lớn bước vào , ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt góc cạnh của chàng trai tuấn tú anh nhẹ bước đến bên giường ngắm nhìn gương mặt ngây thơ say ngủ , bàn tay vuốt nhẹ lên mái tóc mềm mại đen nhánh gương mặt biểu lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn ngón chân băng bó của cô Uy Vũ nhẹ nhàng cúi xuống hôn vào chán Uyên Nhi nhìn cô thêm một lát rồi xoay người đi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại .
– Vậy mà tôi tưởng cậu không quan tâm Nhi nữa
Uy Vũ liếc Tuấn Anh một cái lạnh nhạt nói
– Cậu nghĩ tôi là cậu sao biết Ngọc thích mình mà còn nói chỉ coi người ta là em gái
Lờ đi sự khó chịu vì lời nói của Uy Vũ , Tuấn Anh dựa lưng vào tường nhàn nhạt nói
– Cậu đang làm trò gì vậy Vũ ?
Đôi mắt sắc bén nhìn về phía thằng bạn Uy Vũ nhếch môi
– Thả con săn sắt bắt con cá rô
Tuấn Anh thật muốn cười to nhưng sợ đánh thức mọi người nên đành bịt miệng quay trở về phòng .
******************
Ánh nắng ban mai chiếu rọi qua rèm cửa mỏng manh tiếng chim hót líu lo báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu , Uyên Nhi ngồi dậy vươn vai một cái muốn bước xuống giường thì đột nhiên một cơn đau truyền tới từ ngón chân khiến cô nhăn mặt ngồi lại xuống giường lúc này Uyên Nhi mới nhớ ra chân mình bị đau cô nhăn nhó đứng dậy khập khiễng bước vào phòng tắm . Sauk hi vệ sinh cá nhân Uyên Nhi khập khiễng nặng nhọc bước từng bậc xuống phòng khách trong lòng thầm cảm ơn cha mẹ vì trước đây đã cố ép cô ở tầng hai chứ không chiều theo ý cô mà xây nguyên một tầng gác mái chỉ để cô ở …
Xuống tới phòng bếp nhìn thấy Bảo Ngọc , Tuấn Anh và một người mà cô chả thèm liếc tới đang ăn sáng . Bảo Ngọc vừa thấy Uyên Nhi đã vội vàng chạy tới dìu cô tới trước bàn ăn lấy bữa sáng cho cô ,
– Cảm ơn cậu
Uyên Nhi mỉm cười nhìn Bảo Ngọc rồi cô nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng cha mẹ nhưng không thấy cô quay sang hỏi bạn
– Ngọc cha mẹ mình đâu ?
Bảo Ngọc vừa rót sữa cho Uyên Nhi vừa trả lời
– Cô chú đi dự tiệc rồi hình như là hai ngày sau mới quay về
Uyên Nhi gật đầu rồi không nói thêm gì nữa không khí trong căn phòng trở nên im lặng lạ thường , Uy Vũ ăn xong đứng lên đi ra phòng khách vẫn là cái dáng vẻ lạnh như đá tảng ấy . Uyên Nhi càng nghĩ càng tức lườm anh từ phía sau lưng trong đầu đang hiện ra một đống âm mưu quỷ kế hành hạ Uy Vũ , rồi cô đứng lên cầm lấy cốc sữa trên bàn đi ra ngoài phòng khách…
Trong không khí im ắng này Tuấn Anh chợt nhớ đến câu nói của Uy Vũ tối qua “Cậu nghĩ tôi là cậu sao biết Ngọc thích mình mà còn nói chỉ coi người ta là em gái “ anh thấy Uy Vũ nói đúng có lẽ anh đã quá ích kỷ khi đối xử với Bảo Ngọc như vậy , nhìn Bảo Ngọc thấy cô đang ăn sáng một cách chậm rãi Tuấn Anh lại nhớ đến Bảo Kim . Tuy hai người là chị em có dáng vẻ tương đối giống nhau nhưng Bảo Kim luôn vui vẻ còn Bảo Ngọc thì khác khi nhìn vào mắt cô anh luôn thấy có một nỗi buồn nào đó ẩn sâu trong đôi mắt ấy một nỗi buồn khiến anh đau nhói tâm can …
Người đối diện nhìn mình mãi khiến Bảo Ngọc lung túng cô ngại ngùng nhìn Tuấn Anh hỏi nhỏ
– Anh có chuyện gì muốn nói với em ư ?
Tuấn Anh bừng tỉnh phát hiện mình đã nhìn cô quá lâu , anh ngại ngùng gãi đầu cười cười
– Không có gì đâu anh chỉ là thấy em giống chị em thôi
Câu nói này khiến Bảo Ngọc sững lại sự bi thương ấy lại hiện lên trong mắt cô , Bảo Ngọc không nói gì buông dao nĩa trong tay xuống đứng dậy thẫn thờ bước đi .
Biết bản thân trong lúc rối rắm đã lỡ lời Tuấn Anh gọi với theo
– Ngọc anh không có ý đó
Nhưng dường như cô không nghe thấy bóng lưng cô đơn nhỏ bé vẫn chậm rãi rời khỏi tầm mắt anh .
********************
Lúc này Uyên Nhi đang ngồi cạnh Uy Vũ trên sô pha cô vẫn coi anh như người vô hình không thèm nói năng gì cả nhìn cốc sữa trong tay mắt Uyên Nhi lóe lên một tia tinh nghịch cô chống tay đứng dậy rồi cúi xuống cầm lấy cốc sữa vờ như muốn rời đi , khi đi qua chỗ anh Uyên Nhi kêu “ oái “ một tiếng nghiêng người ngã xuống tiện tay làm đổ toàn bộ cốc sữa lên người Uy Vũ . Nén lại xúc động muốn cười to Uyên Nhi bày ra vẻ mặt hối lỗi
– Anh không sao chứ , tôi thật vô ý quá xin lỗi nhé tôi không biết anh cũng đang ngồi đây
Thấy cô đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ cuối Uy Vũ nhếch môi tạo thành một nụ cười xinh đẹp anh xua tay
– Không sao
Uyên Nhi cũng chẳng thèm nói thêm gì cả đứng dậy khập khiễng đi qua anh tiến vào phòng bếp , nhưng trong bếp một bóng người cũng không có bữa sáng trên bàn hầu như vẫn còn nguyên , Uyên Nhi khó hiểu gãi đầu
– Hai người này đi đâu rồi …
Vườn hoa xinh đẹp ngoài tiếng chim hót ra còn có tiếng nức nở nhè nhẹ , trong một khóm hoa hồng một cô gái ngồi bệt xuống đất hai tay ôm lấy đầu gối gục đầu khóc nức nở . Nắng vàng chiếu rọi lên thân hình nhỏ bé không ngừng run rẩy những giọt nước mắt thấm ướt chiếc váy trắng nhẹ nhàng cô đang mặc trông cô như một thiên thần u buồn lạc xuống trần gian …
END CHƯƠNG 19
Đọc tiếp: Ê Hổ Cái Em Là Của Anh – Chương 20
Chương 20
Căn biệt thự ngày ngày luôn ngập tràn tiếng cười nay lại im ắng lạ thường , trong phòng khách mọi khi rất ấm cúng nay lại bao phủ một tầng không khí u ám , Uyên Nhi ngồi trên ghế khuôn mặt biểu lộ rõ vẻ lo lắng cô nhìn Uy Vũ vừa cúp điện thoại lo lắng hỏi
– Sao rồi ?
Uy Vũ chán nản lắc đầu
– Không có
– Vậy rốt cuộc cô ấy đang ở đâu chứ ?
Uyên Nhi gấp đến quên luôn cái chân đau của mình đứng phắt dậy , một cơn đau đớn lại ập tới khiến cô ngã ngồi xuống ôm lấy bàn chân lại bắt đầu rỉ máu cắn chặt môi để không kêu thành tiếng . Bảo Ngọc mất tích rồi , sau khi ăn sáng xong Uyên Nhi muốn tìm Bảo Ngọc tìm cô ấy cùng nhau đi dạo nhưng đi tìm khắp nơi cũng không thấy , lúc đó Tuấn Anh cũng không có mặt nên Uyên Nhi nghĩ hai người đó đi cùng nhau nhưng chỉ một lát sau Tuấn Anh vội vã quay về hỏi cô Bảo Ngọc đã về chưa …
Gọi điện thì không liên lạc được đi tìm khắp nơi quanh biệt thự cũng không thấy , nghe Tuấn Anh kể lại Bảo Ngọc và anh ấy có cãi nhau nhưng về chuyện gì thì có chết cũng không chịu nói …
**** 4 giờ 30 phút chiều ***
Lo lắng lên tới đỉnh điểm vì trời đã tối dần mà bóng dáng Bảo Ngọc vẫn chẳng thấy đâu , Uyên Nhi không chờ thêm được nữa đứng phắt dậy nói với Tuấn Anh
– Anh nói đi rốt cuộc là chuyện gì sảy ra giữa hai người
Tuấn Anh nhíu mày quay đầu sang chỗ khác lảng tránh ánh mắt Uyên Nhi nói
– Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh không có gì cả
Uyên Nhi đi tới trước mặt anh giận dữ quát to
– Anh xem em là con ngốc hả Ngọc là người biết cách cư xử nếu chỉ là chuyện vặt vãnh như anh nói thì cô ấy sẽ bỏ đi sao ?
Đứng bên cạnh nghe cô nói Uy Vũ gật gù
– Thì đúng là em đâu có thông minh …
Uyên Nhi nghe vậy quay lại lườm anh một cái , đột nhiên bị ánh mắt đầy sát khí kia nhìn chằm chằm Uy Vũ thấy rờn rợn đành mỉm cười xua tay
– Anh nói chơi thôi đừng giận
Thấy anh bày ra vẻ mặt đó Uyên Nhi hừ một tiếng rồi quay lại nói với Tuấn Anh
– Anh đã làm gì Ngọc ?
Tuấn Anh không trả lời thở dài ngồi xuống ghế hai tay ôm lấy đầu , Uyên Nhi biết chắc chắn đã có chuyện cô ngồi xuống cạnh Tuấn Anh vỗ vai anh nhỏ nhẹ khuyên
– Nếu như anh nói ra thì làm sao em biết cách để an ủi Ngọc chứ ? anh nói đi
Thở dài một hơi Tuấn Anh ngẩng đầu kể toàn bộ sự việc sảy ra lúc sáng , đôi mắt Uyên Nhi tràn ngập phẫn nộ cô tức giận hét toáng lên
– Anh là thằng đàn ông vô lương tâm nhất trên đời tại sao anh có thể nói như vậy chứ ? anh biết rằng Ngọc yêu anh nhưng vẫn không chấp nhận cô ấy tôi có thể thong cảm nhưng anh không biết sự so sánh đó sẽ khiến Ngọc đau đớn thế nào không ?
Nói xong không đợi Tuấn Anh kịp trả lời Uyên Nhi quay lưng đi ra phía cửa chân rất đau vết thương hình như lại bắt đầu rỉ máu nhưng nghĩ tới Bảo Ngọc cô lại cảm thấy nỗi đau của mình thật nhỏ bé nhất định cô ấy đang rất đau , đau hơn cô gấp trăm nghìn lần …
****************
Mưa hè rả rich rơi những giọt nước nhỏ bé trong veo rơi tí tách trên con đường vắng vẻ Bảo Ngọc đưa bàn tay nhỏ bé lên đỡ lấy những giọt mưa cảm nhận từng hat mưa lạnh thấm ướt vào da thịt giống như những hạt pha lê
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




