watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8563 Lượt

nhé mình sẽ trở lại sau
Nói rồi Uyên Nhi nhanh chóng bấm nút nghe giọng nói dịu dành vang lên
– Mẹ con rất nhớ mẹ …
Bảo Ngọc đẩy gọng kính cười nhẹ đi trước , đi được một đoạn cô bị Khánh Thi cùng một số nữ sinh nữa chặn đường , Khánh Thi dữ dằn nói
– Ê con cận mày là bạn của con bé Uyên gì gì đó hả ?
Nhìn mấy nữ sinh dữ tơn trước mặt Bảo Ngọc sợ hãi lùi lại phía sau nhưng cô lại bị một ai đó đẩy lên , Bảo Ngọc không phòng bị ngã song soài ra đất . Khánh Thi cười lớn
– Sợ ư ? nếu sợ thì biết điều một chút nghe lời tụi tao
Bảo Ngọc khiếp sợ không nói lên lời chỉ im lặng nhìn Khánh Thi , Khánh Thi hài lòng với sự sợ hãi đó nói tiếp
– Tối nay mày hãy đưa con bé kia tới hồ bơi của trường
Bảo Ngọc lắc đầu
– Không , tôi không làm
Khánh Thi tức giận vung tay tát vào mặt Bảo Ngọc khiến cô đau đớn kêu lên ngã nằm ra đất , Khánh Thi đi tới kéo mái tóc dài của Bảo Ngọc đe dọa
– Mày có làm không ?
Gắng nhịn đau đớn Bỏa Ngọc hét lên
– Không
Buông tay đẩy cô xuống đất Khánh Thi quay lại nhìn mấy nữ sinh đằng sau cười lạnh nói
– Xử nó đi
Vô vọng nhìn xung quanh , Bảo Ngọc nắm chặt tay nhắm mắt lại chấp nhận số phận
– Mấy người đang làm gì hả ?
đúng lúc những nữ sinh đó định động thủ thì một giọng nói trầm ấm vang lên , Bảo Ngọc mở mắt nhìn ra phía sau thì thấy một chàng trai cao lớn rất quen thuộc đang đứng đó nhìn vào Khánh Thi bằng ánh mắt dữ tợn , Tuấn Anh nhìn Bảo Ngọc thảm hại ngồi trên đất rồi lại nhìn Khánh Thi gằn giọng
– Còn không cút đi ?
Khánh Thi không thể tin nhìn anh , Tuấn Anh là thần tượng của bao nữ sinh trong trường trước nay các cô gây chuyện anh chưa bao giờ lộ diện sao bây giờ lại ra mặt ngăn cản ? Không lẽ anh thích nhỏ cận này ? Không thể nào , Khánh Thi lắp bắp
– Đây không phải việc anh nên xen vào anh tránh đi
Cười lạnh Tuấn Anh nhìn Khánh Thi chăm chú hỏi
– Ý cô là không đi ? Cô muốn chống lại tôi ?
Khánh Thi vội vã lắc đầu
– Không , em nào dám
Bảo Ngọc nhìn Tuấn Anh chăm chú anh đang giúp cô sao ? không thể nào không phải anh ghét cô lắm sao ? ( Kún : chuyện của hai anh chị này mình sẽ giải thích sau nha )
Tuấn Anh liếc Khánh Thi một cái đi tới đỡ Bảo Ngọc dậy trước khi đi còn không quên cảnh cáo
– Nếu tôi còn thấy các cô làm phiền Uyên Nhi hay Bảo Ngọc thì đừng có trách tôi không nương tay .
Khánh Thi tức giận nhưng không dám nói gì đứng đó nhìn Bảo Ngọc bằng ánh mắt đầy oán giận chán ghét .
Nghe anh nói vậy Bảo Ngọc hiểu ra , thì ra là vậy tại sao cô lại quên Tuấn Anh là bạn của Uy Vũ chứ ? Nếu cô không nhầm thì Uy Vũ đang thích Uyên Nhi nên Tuấn Anh mới đúng lúc ở đó và cứu cô , thở dài Bảo Ngọc thoát khỏi cánh tay anh buồn bã nói
– Cảm ơn anh đã cứu em , em có thể tự đi được
Nhìn điệu bộ muốn thoát khỏi anh của Bảo Ngọc , Tuấn Anh tức giận hừ lạnh
– Khỏi dù sao cũng không phải tôi muốn cứu cô chỉ là tôi sợ Uyên Nhi buồn thôi
Nghe từng câu từng chữ anh nói Bảo Ngọc cười khổ
– Em biết rồi nhưng dù sao em vẫn muốn cảm ơn anh , vậy em đi đây
Nói xong Bảo Ngọc quay người rời đi , cô biết anh rất khó chịu khi thấy cô vì cô rất giống người ấy .
Uyên Nhi nghe xong điện thoại quay về ký túc xá nhưng không gặp Bảo Ngọc , cô lo lắng chạy đi tìm vừa ra tới cửa phòng thì thấy Bảo Ngọc trên người lấm lem đất cát mái tóc rối bời mặt còn sưng lên , Uyên Nhi thét lên
– Cậu làm sao thế này ?
Mỉm cười lắc đầu Bảo Ngọc vào phòng rồi kéo tay Uyên Nhi nói
– Cậu đừng hét , mình không sao đâu không cẩn thận nên té ngã thôi
Uyên Nhi biết Bảo Ngọc nói dối cô quát
– Cậu nói đi ai đánh cậu ?
Nói tới đây cô bỗng nhớ lại Bảo Ngọc hiền lành hôm qua mới nhập học làm sao có thể đắc tội gây thù với người khác nhưng cô thì có , Khánh Thi cái tên đó ngay lập tức hiện ra Uyên Nhi tới gần bạn hỏi
– Khánh Thi phải không ?
Bảo Ngọc mở to mắt nhìn Uyên Nhi khiến cô xác định bản thân đã đoán đúng , Uyên Nhi ngồi xuống ép Bảo Ngọc kể lại tình cảnh lúc đó . Sau khi nghe toàn bộ mọi chuyện Uyên Nhi khóc nức nở ôm lấy Bảo Ngọc , từ trước tới nay ngoài cha mẹ chưa ai bảo vệ cô như vậy . Uyên Nhi ôm lấy Bảo Ngọc nức nở thì thầm
– Bảo ngọc cảm ơn bạn vì đã làm bạn của mình cảm ơn bạn …
Nắng vàng soi vào phòng ký túc trong phòng hai cô gái ôm nhau vừa khóc vừa cười …

END CHƯƠNG 4
Đọc tiếp: Ê Hổ Cái Em Là Của Anh – Chương 5
Chương 5

Tháng 11 thời tiết trở lạnh , từng cơn gió lạnh buốt thổi tung chiếc rèm của ô cửa sổ Uyên Nhi ngồi học bài bỗng nhiên rung mình vì lạnh , tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ cô rất muốn biết hiện giờ ở nhà cha mẹ đang làm gì có nhớ cô không ? Bảo Ngọc từ ngoài bước vào thấy Uyên Nhi buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ biết bạn đang nhớ nhà , Bảo Ngọc tới gần ngồi xuống cạnh Uyên Nhi an ủi
– Cậu nhớ nhà à ?
Quay lại nhìn Bảo Ngọc , Uyên Nhi buồn bã gật đầu
– Ừ mình nhớ cha mẹ
Rồi cô chợt nhớ ra đã nhập học lâu như vậy nhưng cô chưa bao giờ thấy Bảo Ngọc gọi hay nhắc gì đến gia đình cả , Uyên Nhi tò mò nhìn Bảo Ngọc
– Sao mình chưa bao giờ nghe cậu kể về gia đình với mình ?
Nghe xong câu hỏi đó khuôn mặt Bảo Ngọc trở nên buồn bã mệt mỏi , Uyên Nhi thấy bạn như vậy thì nghĩ là mình đã hỏi sai gì đó nên rối rít cả lên
– Mình nói sai gì sao , sao bạn buồn vậy ?
Mỉm cười nhợt nhạt Bảo Ngọc lắc đầu cầm tay Uyên Nhi nói nhỏ
– Mình sẽ kể cho cậu về gia đình mình nhưng hứa với mình nghe xong cậu đừng ghét mình nha
Uyên Nhi khó hiểu gật đầu , Bảo Ngọc thở dài bắt đầu kể
– Gia đình mình có ba người , cha mình , mình và …
Đến đây Bảo Ngọc dừng lại một chút giọng nói nghẹn ngào , Uyên Nhi nắm lấy tay Bảo Ngọc thật chặt , Bảo Ngọc hiểu ý mỉm cười nhẹ nhàng nói tiếp
– Và chị gái của mình Bảo Kim , chị ấy hơn mình ba tuổi từ nhỏ mình và chị ấy đã rất thân thiết
Uyên Nhi nhìn Bảo Ngọc bằng ánh mắt ngưỡng mộ
– Cậu có chị gái ư thích thật đấy
Nhìn thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của Uyên Nhi , Bảo Ngọc hít vào một hơi thật sâu
– Đúng nhưng hai năm trước chị ấy đã qua đời rồi
– Hả ?
Uyên Nhi giật mình đứng phắt dậy
– Chết ….chết rồi ?
Gật đầu buồn bã Bảo Ngọc kéo Uyên Nhi ngồi xuống nghẹn ngào kể tiếp
– Hai năm trước chị Kim và mình đã cãi nhau , sau đó mình bỏ đi trước khi băng qua đường thì một chiếc xe ô tô lao tới mình không kịp né nên chỉ đứng đó nhưng cậu biết không khi đó chị Kim mặc dù đang giận mình nhưng vẫn chạy tới đẩy mình ra kết quả chị ấy đã ra đi mãi mãi …
Kể đến đây Bảo Ngọc gục đầu xuống khóc nấc lên , Uyên Nhi im lặng đưa tay lên vỗ vai bạn an ủi . Bảo Ngọc vừa khóc vừa nói tiếp
– Sau đó cha mình không còn nói chuyện với mình nữa mọi người đều ghét mình , bởi vì nếu mình không ngang bướn cãi nhau với chị ấy thì mọi chuyện sẽ không sảy ra chị ấy sẽ không chết …
Uyên Nhi thấy mắt cay cay rồi từng giọt nước mắt chảy ra cô ôm lấy Bảo Ngọc cảm nhận từng chút run rẩy nhè nhẹ thì thầm
– Không sao đâu mình ở đây với cậu mình sẽ không bao giờ ghét cậu sẽ luôn ở bên cậu
Gió thổi không ngừng , bầu trời âm u mây đen dày đặc rồi từng hạt mưa rơi xuống sân trường vắng vẻ trong căn phòng ký túc tiện nghi sang trọng hai cô gái ôm nhau khóc nức nở

*********************

Ký túc xá nam

Hành lang ký túc xá dường như dài vô tận , Tuấn Anh mệt mỏi lê từng bước nặng nề hôm nay là lần đầu tiên trong hai năm qua anh đối mặt với Bảo Ngọc , từ sau cái chết của Bảo Kim anh chưa hề gặp lại cô ấy đúng vậy người anh muốn bảo vệ là Bảo Kim . Hôm nay đứng từ xa nhìn Bảo Ngọc bị Khánh Thi đánh đập anh cũng không hề có ý định chạy ra giúp đỡ vì anh hận Bảo Ngọc , hận cô đã cướp đi mạng sống của người con gái anh chân trọng nhưng khoảnh khắc đó khi cô nhắm mắt chấp nhận anh lại không kìm chế được mà xông ra cứu cô . Khi đó Tuấn Anh sửng sốt không ngờ Bảo Ngọc lớn lên lại giống Bảo Kim như vậy nhưng anh vẫn không nén được khó chịu mà nói những lời tổn thương cô , bản thân Tuấn Anh biết cái chết của Bảo Kim không hoàn toàn là do Bảo Ngọc nhưng khi nhìn thấy cô tim anh sẽ rất đau rất đau nên anh không còn cách nào khác ngoài tránh xa Bảo Ngọc tàn nhẫn với cô ấy …
Bước vào phòng Tuấn Anh nhìn thấy Uy Vũ đang nhìn mình chằm chằm , Tuấn Anh cười hỏi
– Nhìn gì ?
Nhìn bạn thân chăm chú Uy Vũ đứng dậy đi tới trước mặt Tuấn Anh bàn tay đặt lên trán bạn
– Có sốt không ?
Gạt tay Uy Vũ ra Tuấn Anh về giường của mình ngôi xuống không nói gì , Uy Vũ đi tới ngồi xuống giường khoanh tay trước ngực lảm nhảm
– Nghe nói cậu đuổi mụ đanh đá Khánh Thi để cứu Bảo Ngọc ?
Lười trả lời câu hỏi đó Tuấn Anh ậm ừ một tiếng rồi nằm xuống , Uy Vũ nhìn Tuấn Anh một cái rồi nói tiếp
– Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu không thích cô ấy mà ? à ghét thì đúng hơn nhỉ ?
Khó chịu nhíu mày Tuấn Anh ngồi dậy mệt mỏi lên tiếng
– Chỉ là vì không muốn cô ta bị thương thôi dù sao nếu cô ta bị thương Uyên Nhi của cậu nhất định sẽ không vui , cậu muốn Uyên Nhi buồn sao ?
Uy Vũ lắc đầu , anh hiểu Tuấn Anh đang nghĩ gì chắc chắn do Bảo Ngọc quá giống Bảo Kim nên cậu ta mới làm như vậy .
– Lý do đó hoàn toàn là bịa đặt ,
Dừng một chút anh nhìn thẳng vào Tuấn Anh nói rõ từng chữ
– Tuấn Anh , cậu nên

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT