watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8577 Lượt

nhớ Bảo Ngọc cho dù có giống đến đâu nhưng cô ấy không phải Bảo Kim hoàn toàn không phải
Tuấn Anh cười khổ nhìn Uy Vũ
– Tôi biết chứ cậu cho rằng tôi cứu Bảo Ngọc vì cô ta giống Bảo Kim sao ?
Lắc đầu nhè nhẹ Uy Vũ nhìn thẳng vào Tuấn Anh chắc chắn
– Không phải tôi nghĩ mà sự thật chính là như vậy , Tuấn Anh cậu đừng vì họ có gương mặt giống nhau mà nhầm lẫn tôi biết cậu yêu Bảo Kim nhưng cậu cũng đừng vì Bảo Ngọc giống Bảo Kim mà nhầm lẫn
Mệt mỏi đứng dậy Tuấn Anh đi ra khỏi phòng trước khi đi còn không quên nói với Uy Vũ
– Cậu nghĩ quá nhiều rồi
Nhưng chỉ có Tuấn Anh mới hiểu câu nói kia có bao nhiêu miễn cưỡng , Uy Vũ nói đúng có lẽ trong khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Bảo Ngọc anh đã nghĩ rằng đó là Bảo Kim nhưng anh không muốn thừa nhận cũng chưa từng có ý định xem Bảo Ngọc là Bảo Kim cả …
Cơn mưa ngày càng nặng hạt trên con đường vắng người Tuấn Anh đứng nhìn mưa rơi anh thở dài nhắm mắt lại thì thầm
– Bảo Kim anh nhớ em …
Tuấn Anh không hề biết rằng khi anh nói câu đó thì ở phía xa một cô gái đang bịt miệng dấu đi tiếng khóc của mình . Bảo Ngọc nhìn bóng dáng đau khổ của Tuấn Anh cô gục xuống dưới khóc nấc lên cô nhớ lại cái ngày định mệnh đó , ngày cô
mất đi chị gái mất đi tất cả …

********* Flash Back **********

Đó là một ngày mưa , mưa rơi không ngừng nghỉ Bảo Ngọc chạy thật nhanh về nhà quần áo cô ướt đẫm nước mưa , nhìn thấy chiếc xe đạp thể thao quen thuộc cô nở nụ cười vui vẻ thốt lên
– Anh ấy đang ở đây
Chạy thật nhanh vào nhà để gặp người ấy nhưng vừa tới cửa tâm trạng vui vẻ phấn khích của cô đã vụt tắt cô thấy người ấy , người cô ngưỡng mộ ngay từ lần gặp đầu tiên Tuấn Anh và chị gái cô Bảo Kim đang ôm nhau . Bảo Ngọc quay người chạy đi không dám quay đầu lại , trái tim cô rất đau đớn như bị một bàn tay bóp chặt cô nhớ lại cuộc nói chuyện giữa hai chị em cô cách đây hai ngày , lúc đó cô hỏi Bảo Kim
– Chị ơi anh Tuấn Anh có bạn gái chưa ?
Bảo Kim nhìn cô khuôn mặt hiện lên sự ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời
– Chưa nhưng sao em hỏi vậy ?
Dừng lại Bảo Kim chợt thốt lên
– Em không phải là thích Tuấn Anh đấy chứ ?
Bảo Ngọc ngại ngùng cúi đầu không nói năng gì , thấy vậy Bảo Kim cười to
– Ôi em gái đáng yêu của tôi đang xấu hổ sao , em thích cậu ấy thật rồi
Bĩu môi một cái Bảo Ngọc nũng nịu
– Chị đừng nói cho anh ấy nha , nha
Cuộc nói chuyện cách đây hai ngày hiện rõ như một đoạn phim quay chậm trước mắt Bảo Ngọc , chị ấy biết cô thíchTuấn Anh nhưng tại sao chị ấy lại ôm anh ? Bảo Ngọc ra sức chạy chạy mãi cho tới khi ngã gục xuống đất đầu gối rỉ máu .
Tối hôm đó khi Bảo Ngọc về nhà cô đã bị cha mắng một trận , nhưng cô chẳng có cảm giác gì cả . Khi về đến cửa phòng Bảo Ngọc thấy Bảo Kim đang lo lắng đi qua đi lại vừa thấy cô lên đã nắm lấy tay cô hỏi han ân cần
– Em có sao không ? sao lại dầm mưa như vậy lỡ cảm lạnh thì sao ? chân em chảy máu rồi vào chị bôi thuốc cho .
Bảo Ngọc lạnh nhạt vùng tay ra khỏi tay Bảo Kim lạnh lùng nói
– Không cần
Bảo Kim lặng thinh nhìn cô mắt long lanh nước
– Em sao vậy ?
Mỉm cười chua sót Bảo Ngọc hét lên
– Chị là đồ đạo đức giả chị biết tôi thích anh ấy tại sao còn làm như vậy ?
Sững người , Bảo Kim run run nói
– Chị đã làm gì
Bảo Ngọc nhìn người đứng trước mặt bằng ánh mắt chán ghét
– Tôi thấy hết rồi chị đang ôm anh ấy
Nói xong cô bỏ chạy ra ngoài , Bảo Kim nhanh chóng đuổi theo trời mưa càng nặng hạt Bảo Kim kéo tay cô lại giải thích
– Không em hiểu lầm rồi chị không có thích anh ấy là anh ấy , anh ấy ôm chị Ngọc à tin chị đi chị làm sao có thể đối với em như vậy chứ ?
Nghe lời giải thích đó Bảo Ngọc càng tức giận cô thét lên
– Chị đang khoe khoang sao , chị đang muốn cho tôi biết người anh ấy yêu là chị sao ? Bảo Kim tôi ghét chị tôi ghét chị …
Hét lên trong nước mắt Bảo Ngọc lao ra đường cái bỗng nhiên tiếng còi lớn vang lên chói tai khiến cô bừng tỉnh , cô muốn chạy nhưng chân mềm nhũn không thể cử động đúng lúc chiếc xe chuẩn bị đâm vào Bảo Ngọc thì một lực đẩy mạnh mẽ khiến cô té sang bên cạnh . Bảo Ngọc chỉ kịp hét lên
– Chị…………….
Mưa vẫn rơi Bảo Kim nằm đó máu chảy đầm đìa , Bảo Ngọc chạy tới ôm lấy chị gái liên tục xin lỗi
– Chị em xin lỗi chị đừng ngủ được không đừng nhắm mắt em xin chị
Nhưng Bảo Kim vẫn nhắm mắt bàn tay buông thõng Bảo Ngọc đau đớn chị cô đã chết , vì cô mà chết…
Tang lễ của Bảo Kim diễn ra hai ngày sau đó , cha Bảo Ngọc không nhìn mặt cô , khiến cô rất đau lòng nhưng cô hiểu bản thân đáng bị như vậy khi sinh ra cô lấy đi mạng sống của mẹ khi lớn lên cô tước đi mạng sống của chị , cô đáng bị như vậy …
Ngày diễn ra tang lễ Tuấn Anh suất hiện cô thấy anh khóc , cô đưa khăn cho anh nhưng anh gạt tay cô ra nói với cô
– Cô là kẻ giết người cút đi …
Tổn thườn chồng chất gia đình ấm áp cũng tan biến hằng đêm Bảo Ngọc chỉ biết ôm di ảnh của chị gái khóc không thành tiếng . Cô ước gì có thể chết cùng với Bảo Kim đã nhiều lần ý nghĩ tự vẫn hiện ra trong đầu nhưng cô luôn không thực hiện được bởi vì cô quá hèn nhát đúng vậy cô quá hèn nhát . Sau hai năm sống trong sự lạnh lùng của cha Bảo Ngọc quyết định xin vào học ở trường nội trú , cô không muốn mỗi đêm cha phải khó chịu khi thấy cô , cô không muốn sống một mình trong căn nhà cô đơn lạnh lẽo …

************ End Flash Back *************

Kí ức mờ nhạt nhưng đau đớn không hề thuyên giảm Bảo Ngọc nhìn bóng dáng cao lớn phía xa nhìn anh thật cô đơn lạnh lẽo nước mắt lại rơi …

END CHƯƠNG 5
Đọc tiếp: Ê Hổ Cái Em Là Của Anh – Chương 6
Chương 6

Ánh bình minh xua đi màn đêm tăm tối từng cơn gió lạnh thổi qua làm hàng cây xanh đung đưa trong gió Uyên Nhi và Bảo Ngọc đang trên đường đi tới lớp học , thấy Uyên Nhi có vẻ im lặng Bảo Ngọc quay sang hỏi
– Cậu không khỏe à ?
Mỉm cười lắc đầu Uyên Nhi nhỏ giọng
– Mình không sao cả , còn nữa sao mắt cậu sưng lên vậy ?
Đẩy gọng kính lên trên cao Bảo Ngọc quay đi tránh ánh mắt của Uyên Nhi trả lời
– Đêm qua mình có chút khó ngủ
Bảo Ngọc tuy không hề muốn nói dối Uyên Nhi nhưng có những chuyện cô chỉ muốn giữ cho riêng mình mà thôi …
Sau khi nghe câu trả lời đó Uyên Nhi cũng không nghĩ ngợi nhiều hai người lại im lặng đi tiếp , vừa tới cửa lớp thì hai cô bị Khánh Thi chặn lại cô ta cố tình đâm vào Bảo Ngọc khiến cô không có chút phòng bị ngã xuống sàn ,sau đó Khánh Thi trừng mắt với Bảo Ngọc quát
– Đi đứng kiểu gì thế mù à ? còn không xin lỗi ?
Bảo Ngọc điềm đạm không phản kháng nhưng Uyên Nhi thì như hổ mẹ thấy con bị thương hét toáng lên
– Mù cái đầu chị ý chính bản thân đi đứng không chịu nhìn mà còn mạnh miệng
Nhìn Uyên Nhi hai tay chống hông mắt mở to không biết sợ là gì Bảo Ngọc lo sợ Uyên Nhi sẽ bị trả thù nên kéo tay cô nói nhỏ
– Mình không sao đâu
Khánh Thi hài lòng với biểu hiện của Bảo Ngọc nhếch mép cười nhạt
– Đừng tưởng thế là xong
Cô ta giơ ngón chỏ chỉ vào Uyên Nhi đanh đá ra lệnh
– Mày xin lỗi đi tao sẽ tha cho hai đứa
Trừng mắt , trừng mắt lại trừng mắt “ Con mụ này điên sao ? “ Uyên Nhi khinh bỉ nghĩ thầm rồi cô nhìn Khánh Thi đang đứng trước mặt ôm bụng cười lớn
– Ha ha xin lỗi ha ha
Mọi người đứng xung quanh nhìn Uyên Nhi tới đờ đẫn Khánh Thi nhìn Uyên Nhi chằm chằm , Uyên Nhi đột nhiên ngừng cười đứng thẳng dậy nhìn Khánh Thi nói tiếp
– Muốn tôi xin lỗi ? chị điên à đi khám đi
Bỏ lại biết bao gương mặt thẫn thờ ngơ ngẩn Uyên Nhi kéo Bảo Ngọc vào lớp .
Khánh Thi bừng tỉnh tức giận quay lại chạy theo Uyên Nhi kéo lấy mái tóc dài của cô giật mạnh ra sau , Uyên Nhi đột nhiên thấy đầu đau nhói theo bản năng quay lại cô chưa kịp chửi ầm lên thì một cái tát thật mạnh rơi trên khuôn mặt trăng nõn nhỏ nhắn , Uyên Nhi bị đau á lên một tiếng lập tức ngã xuống sàn tay bị đập vào chân bàn đau nhói . Cô ôm khuôn mặt sưng đỏ đứng dậy nhìn Khánh Thi bằng ánh mắt lạnh băng
– Chị vừa tát tôi ?
Khánh Thi cười nhạt khoanh tay trước ngực vênh váo nhìn Uyên Nhi
– Thì sao ? có can đảm thì đánh trả đi tao không tin mày có lá gan lớn như vậy mày chỉ được cái miệng thôi muốn đấu với tao ư đừng vọng tưởng , mày nghĩ mày là ai ?
Nghe từng câu từng chữ nhưng Uyên Nhi không hề bị đả kích hay lộ ra một chút tức giận , cô cười lớn đi tới gần Khánh Thi đứng trước mặt cô ta
– Chị nghĩ tôi sợ chị sao ?
Khánh Thi chưa kịp phản ứng thì một cái tát thật mạnh dáng xuống má cô ta , Uyên Nhi lùi lại đứng khoanh tay trước ngực nhếch mép cười khinh bỉ
– Đừng ỷ mình là ma cũ mà bày trò bắt nạt ma mới đừng nghĩ có bạn thân là con gái hiệu trưởng mà lên mặt tôi đây từ nhỏ đã không biết sợ bất cứ thế lực nào chị nghĩ nếu tôi đến phòng ban giám hiệu nói chị đánh tôi thì mọi người sẽ để chị yên sao ? nếu như muốn sống yên thì tránh xa tôi và Bảo Ngọc ra
Tức tới tím tái mặt mày Khánh Thi lao tới muốn đánh Uyên Nhi thì đột nhiên một giọng nam lạnh lùng pha chút trầm ấm vang lên
– Các người đang làm gì hả ?
giọng nói đầy uy lực và đe dọa khiến cô ta ngưng mọi động tác …
Uyên Nhi quay về nơi phát ra giọng nói thì thấy Uy Vũ và Tuấn Anh đang đứng giữa đám học sinh đang xem kịch , khuôn mặt Uy Vũ đầy tức giận

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT