|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Tử Câm nói chưa xong, cằm liền bị Tịch Mạc Thiên nắm lấy, quay lại nhìn thẳng vào mắt anh:
“Tử Câm, em đã gả cho tôi, có nhớ không, tôi là chồng của em, nơi này là nhà của em, hay là em không thích nơi này?”
Hạ Tử Câm vội vàng khoát tay, cô không ngốc, dương nhiên nhìn ra được, tình cảm của Tịch Mạc Thiên với nơi này không tầm thường:
“Không, không phải là không thích, chỉ là, nơi này quá lớn, anh đi rồi , chỉ còn một mình tôi có chút sợ.”
“Sợ?”
Sắc mặt Tịch Mạc Thiên hơi hòa hoãn , hôn một cái lên môi cô:
“Nơi này hơi lớn, chuyến công tác ngày mai, chương trình trong ngày lại gấp. Để lần sau, tôi sẽ mang em cùng đi, thoải mái vui đùa một chút, xem như là tuần trăng mật của chúng ta. Tính như vậy đi, lúc tôi không có mặt, em có thể vào ngôi nhà trong nội thành, rất gần với nhà bạn em, nhưng nhớ là phải ngoan, hả? Đáp ứng tôi chứ?”
Hạ Tử Câm không khỏi đỏ mặt, có nhiều lúc, cô có cảm giác Tịch Mạc Thiên xem cô như một đứa bé, rất cưng chiều, nhưng cũng quản chặt.Chỉ là *”há miệng mắc quai, bắt người tay ngắn”, Hạ Tử Câm khẽ gật đầu tượng trưng, hiển nhiên Tịch Mạc Thiên không hài lòng với thái độ qua loa của cô, đưa tay giữ chặt gáy cô kéo lại gần:
“Hả? Nghe thấy lời tôi nói sao?”
0
Hạ Tử Câm có chút nổi nóng, đẩy anh ra muốn đứng lên. Tịch Mạc Thiên khẽ nghiêng người liền đem cô đè ở phía dưới, bàn tay đi vào theo làn váy dò xét, trong nháy mắt liền khiến hô hấp của Hạ Tử Câm rối loạn. Ngón tay quen việc dễ làm, xuyên qua khe hẹp khẽ xâm nhập, môi lại dọc theo cái cổ trắng mịn của cô, lúc nhẹ lúc nặng gặm cắn:
“Tiểu Tiểu mèo say, không nhịn được, muốn nổi nóng với tôi, hả?”
Hạ Tử Câm gắt gao níu chặt tay của anh, thỏa hiệp:
“Ừ, tôi đồng ý với anh, tôi sẽ thật biết điều.”
Có lúc Hạ Tử Câm cảm thấy, người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên có hứng thú biến thái cực kỳ tệ hại, luôn muốn đem cô chơi đùa đến lên không nổi xuống không được mới thôi, mấy lần gần đây, Hạ Tử Câm phát hiện, đây có lẽ là một loại trừng phạt người đàn ông này.
Cô không thương Tịch Mạc Thiên, đồng thời Hạ Tử Câm cảm thấy, Tịch Mạc Thiên cũng không yêu cô. Mặc dù, lúc này hai người có liều chết triền miên, nhưng cự ly đó vẫn xa vời như ranh giới giữa trời và đất.
Chương 10
cuối cùng cô còn có thể toàn thân mà rút lui được hay không…?
.
.
Sau khi Hạ Tử Câm chuyển ra từ tòa biệt thư to lớn, luôn có mấy phần thoải mái không diễn tả được. Thật kỳ quái, so với Tịch trạch, Hạ Tử Câm thích ở gian phòng trọ này hơn. Có 3 phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp, trang trí vẫn cầu kỳ như cũ, nhưng ở trên cao, có thể nhìn được cảnh sắc của toàn thành phố. Quan trọng nhất là nơi này không có người làm, không có đầu bếp, cũng không có Tịch Mạc Thiên, chỉ có một mình Hạ Tử Câm cô, thật tự do tự tại.
Cơ bản, Hạ Tử Câm không hiểu chút nào về người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên này. Mà tâm tư của anh, lấy chỉ số thông minh của mình, Hạ Tử Câm cảm thấy, cô cũng không cần phải uổng phí hơi sức đi đoán. Hôn nhân của bọn họ, từ bất kỳ góc độ nào mà nói, cũng đều giống như một vở kịch. Căn bản, Hạ Tử Câm cũng không quá xem trọng, cho nên đối với cách làm giống “Kim ốc tang kiều” này của Tịch Mạc Thiên, cũng không cảm thấy gì, nhưng Hồ Mạch không phải vậy.
Trong cuộc sống của Hồ Mạch, Hạ Tử Câm chiếm ít nhất hơn một nửa phân lượng, cô có thói quen chăm sóc Tử Câm, như một người chị chăm sóc em gái vậy. Trong lòng cô, Hạ Tử Câm là người phụ nữ ngây thơ, ngu đần nhất trên thế giới, không có cô trông coi là không được. Vì vậy, đối với chuyện kết hôn mà Tử Câm nói trong điện thoại, Hồ Mạch theo thói quen xem như gió thoảng bên tai. Thế nhưng khi trở lại cô phát hiện, Hạ Tử Câm không phải nói đùa, mà đối phương còn là Tịch Mạc Thiên.
Hồ Mạch cảm thấy trời đổ mưa đỏ cũng chẳng kinh hoàng như vậy. Người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên này, ai lại không biết, Chủ Tịch của Tịch thị, con rể của Vinh thị, nắm giữ hai tập đoàn tầm cỡ thế giới, lật tay làm mây, úp tay làm mưa, thủ đoạn chấn động cả thương trường. Đoạn hôn nhân trước kia của anh ta, mặc dù đã qua mấy năm, đến nay vẫn là một đề tài khiến mọi người bàn tán sôi nổi, kim đồng ngọc nữ, thanh mai trúc mã. Đáng tiếc giai nhân mất sớm, tình thâm không dài.
So với những tên công tử danh môn nay Tần mai Sở, quần áo lụa là, Tịch Mạc Thiên quả thực là một người đàn ông cực phẩm hiếm có, luôn biết giữ mình trong sạch, scandal gần như tuyệt tích. Nhưng Hồ Mạch cảm thấy, người đàn ông như vậy, không phải là thâm tình “từng gặp biển xanh khó động lòng trước sông nhỏ” với người vợ đã chết thì chính là một tên cực kì biến thái.
Bất luận Tịch Mạc Thiên thuộc loại đàn ông nào, cũng có thể khẳng định một điều, đều không phải là dạng mà cô gái ngốc Hạ Tử Câm này có thể chơi nổi. Nhưng cũng thực kỳ quái, hai người này sao lại quen biết nhau, rồi còn tiến tới “cưới chui” :
“Hạ Tử Câm, cậu nói thật cho mình, sao cậu lại quen biết với Tịch Mạc Thiên?”
Hạ Tử Câm luôn che che giấu giấu, chỉ sợ Mạch Tử hỏi cô cái này, bây giờ còn muốn hàm hàm hồ hồ lừa gạt cho qua:
“Cái đó, cứ như vậy biết.”
“Tại sao lại biết hả ?”
Hiển nhiên, Mạch Tử có thể dễ dàng nhìn thấu tiểu kế của Hạ Tử Câm, dùng thái độ muốn truy hỏi kỹ càng sự việc, thẩm vấn cô. Hạ Tử Câm chột dạ, phất tay một cái:
“Dù sao mình cũng đã gả cho anh, đăng kí rồi, giấy hôn thú anh ấy giữ, có nói gì cũng trễ rồi.”
Đoạt lấy quả táo trong tay Mạc Tử cắn một cái, nhìn thế nào cũng thấy giống như “lợn chết không sợ nước sôi”. Mạch Tử không khỏi có chút tức giận, đoạt lại quả táo từ trong miệng cô:
“Cậu là heo à? Chỉ có biết ăn thôi. Cậu còn ăn, cậu biết Tịch Mạc Thiên là ai không? Cậu động não một chút có được không, người đàn ông kia là một tên thương nhân luôn làm việc vì lợi ích, anh ta muốn cưới cậu nhất định là có vấn đề.”
Hạ Tử Câm tự cho là thông minh cãi lại:
“Cái này mình đã sớm nghĩ qua. Dù sao mình muốn sắc không có sắc, muốn tài không có tài, anh không ngại cưới mình, còn đồng ý giúp chúng ta giải quyết vấn đề của Cô nhi viện Thánh Tâm, gả liền gả đi, mình cảm thấy, ít nhất anh ấy còn mạnh hơn so với Chu Hàng nhiều.”
“Mạnh cái rắm.”
Mạch Tử tức không chịu được:
“Nếu cậu gả cho Chu Hàng, tương lai không như ý có thể ly hôn, còn với Tịch Mạc Thiên, chỉ cần anh ta không đồng ý, đời này cậu chỉ có thể là Tịch phu nhân.”
Hạ Tử Câm vô tội chớp chớp mắt:
“Trước khi kết hôn mình đã gọi điện cho cậu rồi, cậu nói muốn mình nhanh chóng gả đi. ”
Hồ Mạch tức giận đến sắp phun máu, gõ gõ đầu của cô:
“Lời thật cùng nói đùa cậu cũng nghe không hiểu hả? Còn chuyện của cô nhi viện, xác thực đã giải quyết xong. Hôm qua, mẹ viện trưởng đã gọi điện cho mình. Việc kết hôn chuyện lớn đến thế cũng không nói cho mẹ viện trưởng. Hạ Tử Câm, sao cậu có thể lớn mật như vậy hả?”
Hạ Tử Câm nhai táo:
“Mình nghĩ, không chừng ngày nào đó Tịch Mạc Thiên tỉnh táo, liền ly hôn, nên không định thông báo cho mẹ viện trưởng”
Hồ Mạch đột nhiên ngồi chồm hổm trên đất, ngẩng đầu nhìn cô:
“Anh ta đối xử với cậu không tốt sao?”
Hạ Tử Câm sửng sốt:
“Không, tốt vô cùng.”
Hồ Mạch nhìn cô thật lâu:
“Tử Câm, anh ta yêu cậu sao?”
Hạ Tử Câm cầm lõi táo trong tay “pằng” một cái ném vào sọt rác bên cạnh, sắc mặt có chút ảm đạm, khẽ lắc đầu:
“Anh ấy rất cưng chiều mình.”
Ánh mắt Hồ Mạch dịu đi:
“Tử Câm, cưng chiều không là phải yêu, cậu phân rõ được sao?”
“Phân rõ sao?”
Hạ Tử Câm có chút thất thần, cưng chiều, yêu, hai từ này luôn luôn ở liền nhau. Ban đầu cô luôn cho là có cùng một nghĩa, hiện tại mới phát hiện, đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Bây giờ Hạ Tử Câm cũng có chút không chắc, sống trong sự cưng chiều, che chở vô điều kiện của Tịch Mạc Thiên, cuối cùng, cô còn có thể toàn thân mà rút lui được hay không?
Dù là một người phụ nữ lạnh bạc đi nữa, nhưng nếu như có một người đàn ông luôn cẩn thận, đối tốt với cô ta, thì năm rộng tháng dài chắc hẳn cũng sẽ động lòng, huống chi Hạ Tử Câm cô chỉ là một người bình thường. Mỗi ngày, ở bên cạnh anh không có cảm giác gì, nhưng Tịch Mạc Thiên đi rồi, Hạ Tử Câm phát hiện, thật có chút không quen.
Hơn nữa, buổi tối, giống như thiếu đi một cái gối đầu khiến cô khó ngủ. Không có anh ôm, cô cảm thấy bên cạnh trống trải, lành lạnh. Lúc này, chỉ mới có vài ngày, thế nhưng cô đã bắt đầu quen với việc có Tịch Mạc Thiên ở bên rồi.
Hồ Mạch ngồi xuống bên cạnh, sờ sờ đầu của cô, thở dài, *”ngữ trọng tâm trường” dặn dò:
“Tử Câm, nhớ ngừa thai”
0
“Ngừa thai?”
Hạ Tử Câm kinh ngạc nhìn Hồ Mạch:
“Cậu là sợ tim của mình. . . . . .”
Hồ Mạch gõ một cái lên đầu cô:
“Bác sĩ nói không có việc gì, nhưng mang thai sinh con vẫn là một gánh nặng, có chút nguy hiểm, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.”
Hạ Tử Câm chưa bao giờ cảm thấy trái tim mình là một gánh nặng. Khi còn bé, thân thể thường không tốt, nhưng lớn lên, một lần cô cũng chưa từng phát bệnh qua, chỉ là Mạch Tử luôn chuyện bé xé ra to.
Mang thai? Lần đầu tiên Hạ Tử Câm ý thức được, cô và Tịch Mạc Thiên còn có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




