watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5676 Lượt

yêu tỉ lệ phát sinh trên người anh tựa như bằng không, hơn nữa đối tượng là Hạ Tử Câm, dường như lại càng không thể, nên đối với ý định cưới cô vào cửa của mình, Tịch Mạc Thiên suy nghĩ rất lâu cũng không hiểu. Kết hôn cùng Hạ Tử Câm, ước chừng là loại kích động duy nhất không giải thích được trong cuộc đời Tịch Mạc Thiên anh.
Nhưng dù cho lúc đó là bị trúng tà đi chăng nữa thì trong lòng anh cũng chỉ có một ý niệm, không từ bất kỳ thủ đoạn nào cũng phải lấy người phụ nữ này về nhà, cho dù cô không thương anh cũng không sao, bởi vì Tịch Mạc Thiên cảm giác mình cũng sẽ không yêu cô, cho nên rất công bằng.
Nhưng từ khi lời nói không thương anh phát ra rõ ràng từ cái miệng nhỏ nhắn của Hạ Tử Câm. Loại thất vọng mơ hồ đó, vẫn khiến Tịch Mạc Thiên có mấy phần không vui. Bởi vì không vui, nên Tịch Mạc Thiên chợt có một loại tâm tình chấp nhất, tranh cường háo thắng. Anh muốn làm cho cô yêu mình, phải làm cho cô yêu mình, về phần sau khi đã yêu rồi thì sẽ làm thế nào, Tịch Mạc Thiên căn bản không có nghĩ tới.
Hạ Tử Câm cảm thấy có một bóng râm che lại, ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt của Mạc Thiên. Chiều buông xuống, ánh mặt trời xuyên qua những cành cây chiếu lên gò má của anh, bao quanh thành một vòng ánh sáng nhàn nhạt, khiến cho những đường nét trên khuôn mặt anh càng thêm rõ ràng. Người đàn ông này quả thật đẹp trai đến không có thiên lý. Mặc dù khuôn mặt nghiêm nghị không có chút ý cười nhưng vẫn không ảnh hưởng gì đến mị lực của anh. Cho tới giờ khắc này, Hạ Tử Câm mới cảm thấy buồn bực, sao anh l
ại coi trọng cô, đối với Tịch Mạc Thiên mà nói, cái gì cô cũng không xứng.
Có lẽ là vẻ mặt y hệt hoa si của Hạ Tử Câm đã lấy lòng anh, tâm tình của Tịch Mạc Thiên chợt chuyển tốt. Anh khom lưng, nắm cánh tay của cô kéo lên, ôm vào trong ngực, khẽ hôn nhẹ lên khuôn mặt cô, trêu ghẹo nói:
“Thế nào, nhìn đến ngây ngẩn? Chỉ mới một thời gian ngắn liền không nhận ra chồng của em, hửm?”
Hạ Tử Câm hồi hồn, khuôn mặt nhỏ nhắn nổi lên một tầng hồng nhàn nhạt, ánh mắt chợt lóe, ông xã, cho dù hai người đã kết hôn, nhưng cách xưng hô này vẫn làm Hạ Tử Câm có chút khó thích ứng.
Tịch Mạc Thiên ôm cô ngồi vào trong xe, phân phó Lão Lưu chạy đến phi trường, Hạ Tử Câm sửng sốt:
“Đến phi trường làm gì?”
Tịch Mạc Thiên nhìn cô cười:
“Theo tôi vào trong núi ở vài ngày, coi như là nghỉ phép đi, về sau có thời gian rãnh, tôi sẽ dẫn em đi châu u.”
Hạ Tử Câm có chút ngây ngốc vùi vào trong ngực Tịch Mạc Thiên, châu u xa như vậy, nhưng từ trong miệng người đàn ông này nói ra lại đơn giản tựa như đi đến vùng ngoại thành. Tất cả điều này đối với Hạ Tử Câm mà nói, vẫn không có chút cảm giác chân thật nào.
Tòa biệt thự mà Tịch Mạc Thiên muốn đến nghỉ phép, lưng dựa chân núi, được xây sâu vào vách đá, là một tòa kiến trúc rất có hương vị cổ xưa của Trung Quốc, khắp nơi tràn ngập hơi thở tự nhiên của sơn thủy. Ở chỗ này, Tịch Mạc Thiên tựa như một ẩn sĩ thời xưa gửi gắm tình cảm vào sông núi. Anh mặc một chiếc áo dài mềm nhẹ, rộng rãi, có lúc ngồi dưới bóng cây ngô đồng phẩm trà,có lúc lại thả câu ở ngoài khe núi. Những khi cao hứng, anh sẽ tự tay dạy Hạ Tử Câm đánh cờ.
Cờ vây đối với Hạ Tử Câm mà nói không khác gì Thiên Thư (sách trời). Cô tự biết mình không có thiên phú cùng nhẫn nại, mỗi lần đều bị Tịch Mạc Thiên chê là quá đần. Nhưng Hạ Tử Câm thích cuộc sống như thế, cách xa thành thị ồn ào, hình như tâm tư cũng trầm tĩnh lại, có thể đi tìm hiểu vẻ đẹp của thiên nhiên. Có lúc Hạ Tử Câm cũng không nhịn được muốn thở dài, đằng sau một cuộc sống như thế, cần thực lực kinh tế khổng lồ đến cỡ nào. Chỉ tính một tòa biệt thự độc lập trong núi như vậy thôi không biết đã phải hao phí bao nhiêu tiền bạc để xây dựng và duy trì.
Dĩ nhiên, giữa hai người cũng nhanh chóng hài hòa, quen thuộc , trên chiếc thảm ở phòng ngủ xa hoa, sau cửa ở thư phòng, trên ghế quý phi . . . . . . khắp nơi đều có dấu vết triền miên của hai người. Hạ Tử Câm phát hiện tại biệt thự này Tịch Mạc Thiên trở nên rất khác, bỏ đi một phần lệ khí lạnh lùng, người đàn ông này toát ra vẻ ôn nhu khó có được.
Hạ Tử Câm nhận thấy, có lúc ánh mắt anh nhìn cô vô cùng ôn hòa, ôn hòa như nước,

cũng tựa như nắng ấm đầu hạ. Cô có thể cảm giác được rõ ràng, tim của mình, lấy tốc độ của xe cáp mà nhanh chóng luân hãm . Chỉ cần người đàn ông này nguyện ý thì việc làm cho người khác yêu mình hình như rất đơn giản, mà Hạ Tử Câm chỉ là một cô gái nhỏ bình thường làm sao có thể thoát khỏi.
Chỉ là bất kỳ tình yêu nào rơi vào trong hồng trần, có lẽ liền mất đi mùi vị cùng cảm giác, dính vào tầng tầng mê chướng, khiến hai người yêu nhau nhìn không rõ thôi.
Tịch Mạc Thiên nắm tay Hạ Tử Câm đi ra biệt thự, cô lưu luyến quay đầu nhìn lại, khiến Tịch Mạc Thiên cảm thấy buồn cười:
“Về sau có rãnh rỗi, chúng ta sẽ về đây sống một thời gian.”
Trở lại trong hiện thực, Tịch Mạc Thiên lại bắt đầu bận rộn với công việc, hình như biết Hạ Tử Câm không thích

Tịch trạch, anh cũng dọn vào trong căn hộ. Hai người dần dần tiến đến cuộc sống vợ chồng bình thường.
Gần nửa tháng, công việc của hai tập đoàn Vinh, Tịch tựa như chất đống như núi. Tịch Mạc Thiên không khỏi lắc đầu cảm thán, cổ nhân nói “hồng nhan họa thủy”, lời này dường như quả thật có mấy phần đạo lý. Anh vốn định cùng Tử Câm ở ba ngày, ai biết vừa đi thì chính là một tuần.
Tịch Mạc Thiên đưa công văn đã kí cho tiểu Dương, nhìn đồng hồ, cũng sắp tan tầm, trong lòng có mấy phần kích động nhàn nhạt, Tịch Mạc Thiên trầm ngâm hồi lâu, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Vinh Phi Lân tựa trên khung cửa:
“Anh rể, buổi tối mời tôi uống rượu đi! Tôi thất tình. . . . . .”
Chương 12
Cái gì ẩn chứa sau cuộc hôn nhân này…
.
.
“Thất tình?”
Ánh mắt Tịch Mạc Thiên lóe lên, đùa giỡn mân khóe môi:
“Người nào lại có bản lãnh lớn như vậy? Khiến cho Vinh thiếu đào hoa của chúng ta thất tình, đây quả là một chuyện mới mẻ.”
Vinh Phi Lân cười một tiếng, nhanh chóng đi vào, vỗ vỗ vai tiểu Dương:
“Dương ca, đã nhiều năm như vậy, vẫn còn làm việc bên cạnh anh rể tôi à?”
Tiểu Dương cười cười, khom người đi ra ngoài, để lại không gian cho hai người. Vinh Phi Lân ngồi xuống chiếc bàn làm việc của Tịch Mạc Thiên, khẽ nghiêng thân, quan sát hồi lâu, nửa thật nửa giả mở miệng:
“Anh rể, tôi cảm thấy hình như anh có chút khác?”
Tịch Mạc Thiên nhíu mày:
“A! Khác chỗ nào?”
Vinh Phi Lân rất nghiêm túc nói:
“Giống như là đang yêu, thế nào? Anh rể, tôi đoán có đúng không?”
“Yêu?”
Tịch Mạc Thiên cười khẽ một tiếng, đứng lên cầm áo khoác vắt vào khủy tay, mở miệng:
“Yêu là trò chơi của những người trẻ tuổi, còn với người anh rể tôi đây….! Đi thôi!”
“Anh rể, tin tưởng tôi, tình yêu chẳng phân biệt tuổi tác . . . . . .”
Vinh Phi Lân lắc đầu một cái, sau đó đi theo ra ngoài.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Vinh Phi Lân quơ quơ ly rượu, khiến mấy viên đá nằm trong chất lỏng đỏ thẫm phát ra những tiếng đinh đinh đang đang rất dễ nghe.
Một tay Vinh Phi Lân khoác lên trên quầy bar, ánh mắt hứng thú rơi vào người Tịch Mạc Thiên đang ngồi đối diện. Một người phụ nữ với bộ trang phục nóng bỏng đầy gợi cảm đang đến gần anh. Cô rất đẹp, ngũ quan xinh xắn, đôi chân thon dài, những lọn tóc xoăn rũ xuống đầu vai, tăng thêm mấy phần quyến rũ. Chiếc váy trễ ngực đáng yêu lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng làn da trắng nõn, mịn màng, phối hợp cùng là thắt lưng nhỏ nhắn và cặp mông tròn trịa. Trước lồi sau lõm, khi bỏ đi quần áo nhất định là một báu vật mất hồn.
Việc mỹ nữ vứt bỏ anh để chọn Tịch Mạc Thiên cũng không phải là lần đầu tiên. Tựa như mỗi khi Vinh Phi Lân cùng anh rể đi ra ngoài, loại tình cảnh này nhìn mãi cũng thành quen. Vinh Phi Lân nâng trán, cười híp mắt nhìn Tịch Mạc Thiên, anh rể anh thoạt nhìn có vẻ ưu nhã, nhưng thật ra là một người đàn ông rất lạnh lùng, căn bản không biết cái gì gọi là “thương hương tiếc ngọc”. Vì vậy cô nàng này đẹp thì đẹp thật, nhưng chắc hẳn chẳng thể khiến anh rể xem là ngoại lệ.
Tịch Mạc Thiên nhíu nhíu mày, có chút không kiên nhẫn cự tuyệt:
“Tôi không có hứng thú, xin đừng quấy rầy tôi cùng bằng hữu.”
Mỹ nữ ngạc nhiên, đại khái không nghĩ tới người đàn ông nhìn anh tuấn này lại không hiểu chút gì gọi là phong tình, hậm hực rời đi. Vinh Phi Lân quan sát Tịch Mạc Thiên từ trên xuống dưới hơn nửa ngày, có mấy phần xấu bụng nói:
“Anh rể, đàn ông mà nhịn thời gian quá dài, sẽ dễ bị liệt dương đó!”
Tịch Mạc Thiên lắc đầu một cái:
“Tôi đây thà thiếu chứ không ẩu, không muốn tùy tiện tìm một người phụ nữ để giải quyết. Anh rể cậu cũng không phải là cầm thú, hơn nữa, tôi đã kết hôn.”
“Gì?”
Ly rượu trong tay Vinh Phi Lân thiếu chút nữa rơi trên mặt đất:
“Anh rể, không phải anh đang giỡn chơi với tôi đấy chứ! Anh kết hôn?”
Không thể trách Vinh Phi Lân cảm thấy bất ngờ. Sau khi chị mất, anh và lão già nhà mình đều cho rằng, Tịch Mạc Thiên sẽ rất nhanh tái giá. Nào biết, thoáng một cái đã qua mười năm, cũng không có chút dấu hiệu nào. Lúc này đột nhiên nói đã kết hôn, hơn nữa với địa vị ngày nay của Tịch Mạc Thiên, là một chuyện lớn như vậy, nhưng lại không lộ ra một chút phong phanh

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT