watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5681 Lượt

nào, chỉ có hai khả năng.
Thứ nhất là Tịch Mạc Thiên không quá quan tâm đến cô vợ mới của mình, cưới vào cũng chỉ là vì ích lợi nào đó đi cùng. Thứ hai, chính là anh quá để ý phụ nữ này, để ý đến mức không muốn cho cô bại lộ trước mặt truyền thông. Như vậy rốt cuộc là loại nào?
Vinh Phi Lân tiến tới, mang theo mấy phần bát quái thăm dò:
“Là khuê tú của tập đoàn hay chính khách nào vậy?”
“Khuê tú?”
Tịch Mạc Thiên không khỏi nhớ tới cô vợ nhỏ ở nhà, đời này đừng nghĩ có thể dùng hai chữ khuê tú để miêu tả, khóe miệng cong lên thành một vòng cung đẹp mắt:
“Một tiểu nha đầu chưa trưởng thành thôi, cậu cũng biết đấy, là Tử Câm, Hạ Tử Câm. . . . . .”
Nụ cười trên mặt Vinh Phi Lân trong nháy mắt cứng lại. Thật lâu sau đó cũng không thể thốt ra một lời. Hai người tên Hạ Tử Câm và Tịch Mạc Thiên này, đánh chết Vinh Phi Lân cũng không nghĩ đến lại có quan hệ với nhau. Bất luận là bối cảnh, điều kiện hay tính tình, hoàn toàn giống như “trống đánh xuôi, kèn thổn ngược”, hơn nữa Tịch Mạc Thiên sao lại nhìn trúng nha đầu lôi thôi kia, không phải anh có tính thích sạch sẽ sao?
Nụ cười trên mặt Vinh Phi Lân cuối cùng cũng không thể duy trì được nữa. Tịch Mạc Thiên chỉ hời hợt nói một câu như vậy liền đổi chủ đề:
“Cậu định khi nào thì trở về Vinh thị? Hay cậu cứ đến đó trước, sau khi có hứng thú thì vào làm ở Công ty điện ảnh và truyền thông.”
Vinh Phi Lân bật dậy, giống như không nghe Tịch Mạc Thiên đang nói gì, trực tiếp mở miệng:
“Anh yêu cô ấy ư, anh yêu Hạ Tử Câm sao?”
Ánh mắt Tịch Mạc Thiên lạnh xuống:
“Có yêu hay không, cô ấy vẫn là vợ của tôi, có gì khác nhau sao?”
Vinh Phi Lân đột nhiên đưa tay níu lấy cổ áo Tịch Mạc Thiên, sắc mặt có vài phần xám trắng khó coi. Trong ánh mắt cố chấp mang theo chút tâm tình khó tả:
“Không yêu thì tránh xa cô ấy ra. Cô ấy không phải như những người phụ nữ kia của anh, cô ấy chơi không nổi trò của anh, cô ấy chỉ là một nha đầu ngốc. . . . . .”
Tịch Mạc Thiên giơ tay lên đẩy Vinh Phi Lân ra, mắt híp lại, nhìn chăm chú vào khuôn mặt của anh ta, lạnh lùng mở miệng:
“Phi Lân, việc cậu kích động thật có chút buồn cười, tôi đã cưới cô ấy rồi không phải sao?”
“Anh cưới cô ấy? Lúc đầu anh cũng cưới chị tôi, sau đó cả ngày nhét chị ấy ở trong tòa nhà lớn của anh. Chị tôi nằm viện sắp chết, anh vẫn còn đang ở nước Pháp đàm phán cái hiệp ước quái quỷ gì đó. Tịch Mạc Thiên, anh cho rằng hôn nhân là tất cả à. . . . . .”
**************
Thời điểm tiếng chuông cửa vang lên, Hạ Tử Câm đang ngồi trong phòng khách xem ti vi. Chính xác mà nói, cô cũng không biết trên TV đang chiếu tiết mục gì, chỉ là cảm thấy phòng ốc lớn như vậy nên có chút tiếng động, nếu không thật rất vắng vẻ, tịch mịch.
Tịch mịch là khoảng không gian mà trước kia Hạ Tử Câm rất hưởng thụ. Từ nhỏ cô đã thích một mình ngây ngốc. Khi còn bé, mẹ viện trưởng từng nghĩ rằng cô mắc chứng trầm cảm, nên còn tìm bác sĩ tâm lý đến. Khi bác sĩ lần lượt bảo đảm cô rất bình thường, mẹ viện trưởng mới yên tâm.
Chỉ là không biết bắt đầu từ lúc nào, cô cảm thấy sự ngây ngốc của mình có chút khó thích ứng. Cô đã quen với việc có một người đàn ông bên cạnh, đã quen chờ đợi Tịch Mạc Thiên. Mà Tịch Mạc Thiên rất bận, xã giao cũng nhiều, mặc dù đã tận lực rút ngắn thời gian trở về ăn cơm với cô, nhưng phần lớn thời gian, trong nhà vẫn chỉ có một mình Hạ Tử Câm.
Chỉ mới hơn một tháng ngắn ngủn mà thôi, Tịch Mạc Thiên đã đem cô biến thành một tiểu oán phụ bí mật. Ở cùng Tịch Mạc Thiên mấy tháng so với khoảng thời gian yêu nhau 4 năm cùng Chu Hàng cô còn hãm vào sâu hơn. Mà đáng buồn nhất chính là, tốc độ luân hãm này, Hạ Tử Câm có thể dễ dàng nhìn ra, nhưng lại không có khí lực đi ngăn cản. Điều này khiến lòng cô âm thầm sợ hãi.
Đối với tương lai, đối với hôn nhân, đối với tình yêu, nhiều lúc nghĩ đến, cô và Tịch Mạc Thiên căn bản giống như là không có có tương lai. Còn tình yêu? Hai chữ này lại càng thêm buồn cười. Cái gì ẩn chứa sau cuộc hôn nhân này, Hạ Tử Câm cũng cảm thấy mơ hồ không rõ. Bởi vì không rõ cho nên không xác định, bởi vì không xác định, cho nên lo được lo mất, đây đại khái là bệnh chung của phụ nữ đi.
Hạ Tử Câm phát hiện, chính mình một khi thật sự nghiêm túc, lại là một người phụ nữ tính toán chi li như vậy, thậm chí, cô có muốn hồ đồ cũng không thể được nữa.
Tiếng chuông cửa cắt ngang khiến Hạ Tử Câm sững sờ. Cô nhanh chóng chạy đến mở cửa, nghênh đón chính là mùi rượu nồng đậm. Hạ Tử Câm còn chưa xác định được Tịch Mạc Thiên uống say hay không, đã bị anh trở tay đặt tại trên cửa.
Cổ tay bị anh giơ cao, Tịch Mạc Thiên đầu cúi xuống, trực tiếp xông vào trong miệng cô, hơi thở mang theo mùi rượu quấn quýt lấy lưỡi của cô, cắn mút, dây dưa, giống như đang vội vàng muốn nuốt cô vậy, thậm chí còn có chút tàn bạo. . . . . .
“Ô ô ô. . . . . .”
Hạ Tử Câm dùng sức thoát khỏi tay anh, đẩy ra, khóe môi hơi đau, cô đưa tay lên sờ, thấy phía trên có máu, không ngờ môi của cô lại bị người đàn ông này cắn bể:
“Tịch Mạc Thiên, anh uống say rồi.”
Hạ Tử Câm tức giận, không muốn để ý đến Tịch Mạc Thiên nữa, lướt qua anh trực tiếp đi vào bên trong. Mới nhấc được hai bước, eo liền bị Tịch Mạc Thiên ôm chặt. Anh bế cô lên, đá văng cửa phòng ngủ, đi vào, đem Hạ Tử Câm ném lên giường, sau đó liền cúi xuống, đè cô ở phía dưới, bàn tay nắm lấy cằm của cô nâng lên.
Những tia sáng không ngừng lóe lên trong con ngươi thâm u của anh, chớp nháy giống như một ngọn lửa, ngọn lửa trong đó. . . . . . Hạ Tử Câm không nhịn được khẽ rùng mình một cái. Ngọn lửa trong đó giống như băng sơn lâu năm, hàn khí dày đặc không ngừng toát ra, lạnh lẽo, nóng rực. Vẻ mặt của người đàn ông hiển hiện đầy mâu thuẫn khiến người ta hoảng sợ.
Tịch Mạc Thiên khẽ nhếch khóe miệng, âm điệu mỉa mai chợt vang lên:
“Hạ Tử Câm, thật không nhìn ra, em cũng rất có thủ đoạn. Tại sao em lại đi quyến rũ đàn ông, hả? Bằng vẻ thùy mị bình thường không có gì hơn người này là khối thân thể dâm đãng đây, hửm . . . . . .”
Hạ Tử Câm sửng sốt, kịch liệt giãy giụa mấy cái:
“Anh nói bậy bạ gì đó?”
“Tôi nói bậy?”
Tịch Mạc Thiên hiển nhiên say, lời nói cũng nhiều thêm:
“Em có biết hôm nay Vinh Phi Lân đã nói gì với tôi không? Nói cậu ta thất tình, nói nếu tôi không thương em liền cách em xa một chút, cậu ta sợ tôi khi dễ em à? Cậu ta thích em, Hạ Tử Câm, cậu ta yêu em, Hạ Tử Câm, thế nào? Được một người đàn ông như Vinh Phi Lân tâm tâm niệm niệm nhớ kỹ, thỏa mãn tâm tính hư vinh nông cạn của em đi! Đáng tiếc em là vợ của Tịch Mạc Thiên tôi, bất kể tôi có yêu hay không, đời này em đều là của tôi, hơn nữa tôi hận nhất chính là phản bội, nhớ kỹ sao, Hạ Tử Câm. . . . . .”
Hạ Tử Câm có vài phần kinh sợ, ngừng giãy giụa. Dưới ánh sáng, sắc mặt cô hơi tái, môi cắn chặt, thẳng tắp nhìn chằm chằm Tịch Mạc Thiên, vẻ mặt có mấy phần cố chấp khó nói:
“Tại sao lấy tôi?”
Ngọn lửa trong mắt Tịch Mạc Thiên hơi run rẩy, nhanh chóng tàn lụi, đôi mắt khẽ nheo lại, ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua cái trán trơn bóng của cô, theo gương mặt trượt đến đôi môi đỏ thắm, khẽ vuốt ve, nghiêng người hạ xuống một nụ hôn, từ khóe miệng tràn ra mấy lời nỉ non mơ hồ.
Hạ Tử Câm còn chưa nghe rõ, liền bị kích tình của anh bao phủ. . . . . . Hôm nay Tịch Mạc Thiên say đến lợi hại, mà uống say Tịch Mạc Thiên lại rất dịu dàng, trong dịu dàng gần như có chút cẩn thận, giống như cô là đồ sứ dễ vỡ, bất luận là lực độ hay phương thức triền miên, cùng bình thường đều có khác biệt rất lớn.
Mà loại thận trọng dịu dàng này giống như mưa nhẹ đầu xuân, từng giọt từng giọt xâm nhập vào tận đáy lòng của Hạ Tử Câm, khiến cô mơ mơ màng màng, cảm thấy có lẽ người đàn ông này cũng có chút thích cô. . . . . .
Ngoài cưng chiều ra, đêm nay Hạ Tử Câm chân thật cảm nhận được một Tịch Mạc Thiên khác, giống như màn sương mù nặng nề được vén lên, từ từ lộ ra nội tâm góc cạnh và cao lớn của anh.
Chương 13
bởi vì Tịch Mạc Thiên ghen, ghen đến bá đạo…
.
.
Lời nói dối rất xinh đẹp, cho nên mọi người thường sẽ bị mê hoặc bởi vẻ ngoài diễm lệ này, mà không đi truy cứu chân tướng phía sau, bởi vì chân tướng thường thường là tàn khốc, phụ nữ lại càng như vậy.
Hạ Tử Câm cúi nằm trên giường lớn trong phòng ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn bị che khuất bởi gối ôm, từ bên ngoài chỉ nhìn lấy được chút tóc đen tán loạn trên cái đầu nhỏ, cả người núp dưới tấm chăn dày, giống như một con đà điểu đang chôn người trên cát.
Tịch Mạc Thiên đi ra từ phòng tắm, lộ ra một nụ cười, đi tới vỗ vỗ cái mông nhỏ hơn vểnh lên của cô:
“Dậy đi, ăn điểm tâm, nếu còn muốn ngủ, ăn xong lại ngủ tiếp, dù sao em cũng không bận chuyện gì.”
Hạ Tử Câm hàm hồ rầm rì hai tiếng, từ dưới gối ôm nhô đầu ra, nhìn chằm chằm vào Tịch Mạc Thiên, mắt mở thật to, bĩu môi, nhìn qua giống như một cô gái nhỏ đã sớm tỉnh lại nhưng vẫn không chịu rời giường.
Khóe môi Tịch Mạc Thiên khóe cong lên, ngồi xuống bên giường sờ sờ cái trán của cô:
“Thế nào? Thân thể không thoải mái sao?”
Hạ Tử Câm giơ tay lên đẩy anh ra:
“Tịch Mạc Thiên, tối hôm qua anh nói những lời đó, rốt cuộc là có ý gì?”
Ngày hôm qua

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT