|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Như nghĩ thêm ra điều gì, Hướng Diễn lại tươi cười: “Em thế này sinh hoạt chắc rất bất tiện, ngoài việc tắm cho em, việc gì anh cũng có thể giúp em, anh có thể nấu cơm, nấu thức ăn, lau nhà, rửa bát, giặt quần áo, những việc cơ bản anh đều làm được hết… em có thể suy nghĩ mà tận dụng anh”.
Im lặng một lát.
Lục Nhiễm mới khẽ cười, nhưng tỏ ý từ chối dứt khoát: “Đừng đùa nữa, nếu tiện, anh đưa em về là được rồi”.
Chắc cũng dự đoán được là Lục Nhiễm sẽ từ chối, nên Hướng Diễn cũng không biểu lộ sự thất vọng, đợi Lục Nhiễm ngồi vào xe rồi lái xe về nhà cô.
Ngồi lên xe, nụ cười của Lục Nhiễm cũng dần dần tan biến.
Dù muốn phủ nhận đi chẳng nữa, cũng không thể nào không nói rằng, cô đã bị cảm động vì những câu nói vừa rồi của Hướng Diễn.
Thích Hàn Mặc Ngôn, cô đã quá mệt mỏi rồi.
Cô đã không còn là một thiếu nữ có thể làm tất cả vì tình yêu, có thích nữa, cũng sẽ bị mài mòn trong thất vọng.
Nhưng cô không thể chỉ vì tìm kiếm sự an ủi mà đồng ý làm bạn gái người khác, dù đã thay đổi rất nhiều, nhưng tính cách yêu hận rõ ràng từ trong máu của cô vẫn không dễ dàng thay đổi.
Khi sắp về đến nhà, bỗng chuông điện thoại reo.
Số gọi đến là của Hàn Mặc Ngôn.
Chuông điện thoại đổ dồn, đến khi Hướng Diễn quay lại nhìn, cô mới ấn nút nghe: “A lô…”.
“Em sao rồi?”.
“Tôi không sao”.
“Em không ở nhà à”.
“Buổi chiều đi lấy khẩu cung”.
“Ăn cơm tối chưa?”.
“Chưa”.
Cùng một giọng lạnh lùng, cùng một âm điệu đều đều, ở bên cạnh Hàn Mặc Ngôn ba năm, mưa dầm thấm lâu, ngay cả bản thân mình cũng thành ra như thế.
Lục Nhiễm cười cay đắng.
“Khi nào em về?”.
Đang định trả lời là sắp về, thì xe đã dừng trước cổng.
Sau khi rẽ, xe của Hướng Diễn đã đến dưới nhà cô, cách đó không xa một chiếc Audi màu đen đã đỗ ở đó từ trước.
Xe vào vị trí, không biết có phải do trùng hợp, chiếc xe dừng ngay bên cạnh xe của Hàn Mặc Ngôn.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Chương 12
Từ ghế trước bước xuống, đóng cửa xe, quay đầu lại, nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn cũng đang hạ cửa xe, đôi mắt đen hơi ngước lên, thật trùng hợp và cũng thật không may, chạm phải ánh nhìn của Lục Nhiễm.
Hướng Diễn xuống xe từ cửa kia, đi vòng qua xe gọi Lục Nhiễm, trong lúc không đề phòng nhất lại nhìn thấy người đàn ông quen mặt.
Người đó… anh chỉ mới gặp có mấy lần, nhưng đã nghe tiếng từ rất lâu.
Anh ta ưu tú, anh ta hoàn mỹ, anh ta thành công… Trong quá khứ, mỗi lần nghe Lục Nhiễm nhắc đến tên người đàn ông ấy bằng một giọng chưa bao giờ hiền hòa hơn, trong lòng anh lại trào lên một cảm giác tự ti… Anh nghèo, anh không biết lấy lòng bạn gái, nói năng lắp ba lắp bắp… Huống hồ đối tượng là Lục Nhiễm, thiên kim tiểu thư con nhà giàu có, mặt mũi xinh xắn rạng rỡ… Chưa nói đến chuyện dũng cảm bộc bạch lòng mình, ngay cả nghĩ đến thôi cũng cảm thấy xa xỉ lắm rồi…
Lục Nhiễm không biết, anh đã chôn vùi tình cảm đó vào tận đáy lòng, anh nỗ lực học tập, nỗ lực làm việc, nỗ lực gấp mười lần, một trăm lần, cuối cùng đổi hồn thoát xác, vinh quy bái tổ.
Bốn năm, chỉ có bốn năm mà thôi.
Nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, đủ để yêu một người, nhưng không đủ để quên đi một người.
Chỉ là anh không thể ngờ rằng, bốn năm sau, đối thủ của anh, vẫn là người đàn ông đó.
Chung tình, không biết là ưu hay khuyết điểm của Lục Nhiễm đây?
Hàn Mặc Ngôn cũng nhìn thấy Hướng Diễn, anh không quen người này, chỉ biết rằng… quan hệ giữa anh ta và Lục Nhiễm rất thân thiết.
Hết giờ làm, khi sắp ăn cơm, nhớ ra Lục Nhiễm không tiện ra ngoài, Hàn Mặc Ngôn tiện thể lấy luôn một phần cơm, tất nhiên, cũng có ý mong Lục Nhiễm thay đổi quyết định, không
ngờ lại gặp họ trở về hai người thế này.
Ánh mắt đối phương nhìn anh, cười đấy, những vẫn mang vẻ thù địch lạnh lùng.
Hàn Mặc Ngôn bất giác chau mày.
Ba người đứng đó, không khí có chút căng thẳng.
Lục Nhiễm e hèm một tiếng, nói: “Tôi lên nhà đây”.
“Khoan đã”.
“Chờ đã, Tiểu Nhiễm”.
Hai người cùng lên tiếng một lúc.
Lục Nhiễm hơi quay đầu lại, thấy Hướng Diễn cười hỏi: “Đã bảo là anh sẽ nấu mỳ cho em mà? Không để anh lên sao?”.
Chưa đợi Lục Nhiễm trả lời, Hàn Mặc Ngôn lấy từ ghế phụ ra một cặp lồng giữ ấm, đưa cho Lục Nhiễm: “Cơm tối”.
Nhìn hai người, Lục Nhiễm ngần ngừ giây lát, cô không muốn để Hướng Diễn lên, thế thì… đưa tay nhận lấy hộp cơm của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm khẽ nói câu “Cảm ơn”, rồi lại quay sang Hướng Diễn nói “Không cần đâu”.
Rồi quay người đi lên nhà.
Thấy Lục Nhiễm đã bật đèn, Hàn Mặc Ngôn lên xe trước, lái xe đi.
Dựa vào xe của mình, cúi đầu nhìn xuống đất, nụ cười của Hướng Diễn dần trở nên u ám.
Dù có thế nào, cuối cùng Lục Nhiễm vẫn lựa chọn nhận của Hàn Mặc Ngôn.
Trong lòng Lục Nhiễm, anh vẫn không bằng Hàn Mặc Ngôn.
Hàn Mặc Ngôn nhận được điện thoại của Hàn Sâm. Xe phóng nhanh, nên mặc dù đã đeo tai nghe, giọng của Hàn Sâm vẫn không rõ ràng.
“Con không vừa ý Đỗ Hàn à?”.
“Cũng được”.
“Không vừa ý cũng không sao”.
“Con biết rồi”.
Con định để cô trợ lý họ Lục đó quay lại hả?”.
Hàn Sâm vẫn luôn cài người bên cạnh con trai, Hàn Mặc Ngôn cũng không ngạc nhiên trả lời: “Vâng”.
Giọng nói lạnh lùng hiếm khi xen lẫn một nụ cười: “Nếu con đồng ý cô ấy thì cưới về đi. ông Lục đã đồng ý hợp tác, có cơ hội lại cùng ăn bữa cơm. Như thế mới đúng là con trai của bố chứ, cứ nghĩ mãi về một người con gái trong quá khứ, thật chẳng ra làm sao”.
Trong màn đêm, bên ngoài tấm kính chắn gió, đèn đường lác đác, không một bóng xe.
Hàn Mặc Ngôn nhấn ga, chiếc xe phóng vụt đi.
Đèn đường loang loáng vút qua, chỉ còn là một dải sáng lấp lánh.
Im lặng hồi lâu, Hàn Mặc Ngôn nói: “Con biết rồi”.
Tay bị thương, Lục Nhiễm có lý do chính đáng để từ chối yêu cầu của Lục Tề.
Sau khi biết chuyện, Lục Tề vội đến ngay nhà Lục Nhiễm, may mà cánh tay băng kín nên không nhìn thấy vết thương bên trong thế nào, Lục Tề chỉ chau mày, hỏi Lục Nhiễm sao lại ra nông nỗi này.
Lục Nhiễm đã thuật lại quá trình này ít nhất ba lần, bỏ qua đoạn Hàn Mặc Ngôn đến cứu, giảm bớt tình tiết, để sự việc đơn giản hơn.
“Mấy tên đó vẫn đang trong đồn cảnh sát à?”.
“Chắc thế ạ”.
“Anh biết rồi”. Lục Tề đưa mắt nhìn căn phòng của Lục Nhiễm: “Hiện giờ em ở đây một mình không tiện, về nhà với anh đi”.
Lục Nhiễm ngạc nhiên, cô chưa hề nghĩ tới chuyện này.
“Không cần đâu, em bị đau tay trái, tay phải vẫn làm việc được…”.
“Tiểu Nhiễm!”.
Cắt ngang lời Lục Nhiễm, Lục Tề dừng một lại chút rồi nói tiếp: “Đến giờ em còn giận dỗi gì nữa chứ, anh biết em độc lập quen rồi, nhưng hiện giờ em đang bị thương, em không thể nhún nhường một chút sao? Bố mẹ cũng già rồi, chẳng lẽ em lại muốn bố mẹ nhận lỗi trước, em không thể chiều bố mẹ một chút sao”.
Lục Tề nói vừa đủ nghe, Lục Nhiễm cúi đầu, hồi lâu cười đáp: “Vâng, em về”.
Lục Tề nhìn Lục Nhiễm vẻ ngạc nhiên, nhưng cuối cùng cũng không hỏi gì thêm.
Anh không biết rằng, Lục Nhiễm đã quá mệt mỏi, con chim bay mãi cũng mỏi cánh, cũng muốn tìm một nơi yên ổn nghỉ ngơi.
Lục Nhiễm thu dọn đồ đạc, lên xe Lục Tề, nhắn tin cho chủ nhà, nhắn một tin khác cho Hướng Diễn, Hướng Diễn là một người cố chấp, có những lúc giống hệt cô. Do dự một lát, cuối cùng Lục Nhiễm cũng nhắn cho Hàn Mặc Ngôn một tin, rồi không đợi trả lời, cô tắt điện thoại.
Ngôi nhà vẫn y nguyên như trong trí nhớ của cô, vừa vào cổng là trần cao bảy mét, giống như một cái lồng chim phóng to, bố mẹ đều đang ngồi ở phòng khách, rõ ràng là đang đợi cô về.
Để hành lý xuống, đổi đôi dép bông bước vào sàn gỗ, Lục Nhiễm cảm thấy đôi chút xa lạ.
Mẹ cô đang mặc một chiếc áo gilê lông thú đắt tiền, dáng dấp của một quý phu nhân không phù hợp chút nào với nét dịu dàng trên khuôn mặt, đó là điều Lục Nhiễm hiếm khi nhìn thấy, nét dịu dàng của người mẹ.
Mẹ đi đến trước mặt Lục Nhiễm, dang rộng hai tay, khẽ ôm lấy cô: “Được rồi, đừng nghĩ ngợi nữa, về là tốt rồi”.
Bố vẫn ngồi yên ở đó, nhưng ông đã quay lại nhìn Lục Nhiễm, khóe miệng lạnh lùng khẽ nhếch một nụ cười.
Trong chốc lát, Lục Nhiễm thấy cay cay mắt.
Nhà của cô, bố mẹ của cô.
Không bao giờ rời xa cô, tất cả, vẫn luôn ở cạnh cô.
Nằm ở nhà chờ vết thương lành hẳn, Lục Nhiễm lại sống những ngày nhàn hạ, cơm bưng nước rót tận miệng.
Không biết có phải để bù đắp, những ngày này, mẹ đều ở nhà với cô.
Khi đi rút chỉ, Lục Nhiễm có cảm giác như cách một đời không bước ra khỏi nhà.
Cô bật điện thoại, điện thoại rung lên bần bật, đầu tiên là những tin nhắn của Lâm Tĩnh, sau đó là của Hướng Diễn và một vài người khác, lật đến một nửa, cuối cùng cũng thấy được cái tên Hàn Mặc Ngôn, cô khẽ nhấn nút quay lại, không mở ra đọc.
Buổi tối, bố bảo cô ra ngoài ăn cơm, sau khi rút chỉ, cánh tay còn lại vết sẹo mờ mờ, nhưng khá dài.
Cô thử hoạt động cánh tay, không thấy có gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




