|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
khác lạ, bác sĩ nhắc nhở Lục Nhiễm không được vận động quá sức, nhưng dù thế nào, tay trái hoạt động lại bình thường cũng là một việc vui mừng.
Đến chỗ ăn cơm, người phục vụ dẫn cô lên gác.
Lục Nhiễm không hỏi xem ăn cơm cùng ai, lúc này cô cũng cảm thấy hơi tò mò một chút, nhưng vẫn đẩy cửa bước vào.
Bên trong đã đủ người, vẫn chưa đến giờ dùng cơm.
Đang định lên tiếng, Lục Nhiễm đã cứng đờ người.
Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, ít nói ít cười. Xét về khí chất hay tướng mạo thì khuôn mặt đó cũng đều giống với Hàn Mặc Ngôn đến bảy tám phần, cho dù đang cứng đờ người, Lục Nhiễm cũng vẫn nhận được ra, người đang ở trước mặt mình chính là Hàn Sâm, bố của Hàn Mặc Ngôn.
Cô đã mấy lần nghe nhắc đến cái tên Hàn Sâm, nhưng chưa gặp mặt bao giờ.
Lúc này gặp mặt, Lục Nhiễm mới biết được rõ ràng tính cách của Hàn Mặc Ngôn từ đâu mà ra, có thể tưởng tượng được, Hàn Mặc Ngôn mười mấy năm nữa chắc cũng y hệt thế này.
Đưa ánh mắt nhìn sang chỗ khác, vị trí đối diện với chủ tọa là bố cô, bên cạnh là mẹ cô, còn phía bên kia, là Hàn Mặc Ngôn.
Khung cảnh này rất quen thuộc, nhưng những người ngồi đó khiến Lục Nhiễm cảm thấy kỳ lạ đến phát sợ.
Cố kìm nén mong muốn bỏ chạy ra ngoài, thu lại ánh nhìn, Lục Nhiễm đến ngồi cạnh mẹ mình.
Thức ăn được đưa lên, rót rượu, thỉnh thoảng nói dăm ba câu chuyện, khung cảnh quá bình thường đến nỗi bất thường.
Cuối cùng cô cũng nghĩ ra tại sao khung cảnh này lại quá quen thuộc, nếu không phải là xem mặt thì là gặp gỡ phụ huynh.
Ăn hết một bát đu đủ hầm đường phèn, vẫn không nén nổi cảm giác kỳ lạ đang chất chứa trong lòng.
Đưa mắt ra hiệu cho mẹ, Lục Nhiễm mở cửa ra ngoài.
Phòng vệ sinh ở đầu bên kia hành lang, mẹ cũng đi cùng cô.
Không nén nổi những suy nghĩ trong lòng, Lục Nhiễm hỏi ngay: “Mẹ, mọi người đang làm trò gì thế?”.
Mẹ cô ngạc nhiên hỏi lại: “Không phải con vẫn thích tên họ Hàn đó sao?”.
“Con… nhưng mà…”.
“Có gì mà nhưng chứ, bố mẹ nghĩ thông rồi, con thích thì cứ thích đi, mẹ cũng không biết nhiều về những việc trên thương trường, nhưng lần này bố con và nhà họ Hàn đã dự định hợp tác với nhau nên con cũng không cần phải suy nghĩ về mối họa sau này nữa…”, vỗ vai Lục Nhiễm, mẹ cô cười: “Trước đây bố mẹ đã sai rồi, bây giờ mẹ mới hiểu ra, không có gì quan trọng bằng hạnh phúc của các con, kiếm tiền cũng không kiếm mãi được, cả nhà được ở bên nhau mới là quan trọng nhất, mẹ cũng không miễn cưỡng ép con, con cứ suy nghĩ cho kỹ…”.
Nói xong, mẹ cô quay về phòng tiệc.
Lục Nhiễm ngây người đắm chìm trong những lời vừa xong của mẹ, ngoài cảm giác kinh ngạc, trong lòng cô ngổn ngang bao suy nghĩ, cô mở cánh cửa sổ cuối hành lang, gió lạnh ùa vào.
Hơi lạnh khiến cô dần tỉnh táo.
Thế giới này thay đổi quá nhanh, có vẻ như cô theo không kịp.
Nhưng điều làm cô bất ngờ hơn chính là tiếng nói phía sau lưng.
Giọng nói công thức hóa có vẻ trầm thấp hơn một chút, cũng vì thế mà mang hơi hướng con người: “Lục Nhiễm, hãy cho anh một cơ hội để anh thử xem…”.
“Thử? Thử cái gì?”. Gần như là cùng lúc đó, Lục Nhiễm bất ngờ hỏi lại.
Cô quay lại, Hàn Mặc Ngôn gần cô trong gang tấc.
Vẫn bộ complet như thường lệ, mà hình như Hàn Mặc Ngôn cũng không bao giờ mặc những bộ kiểu khác, luôn luôn nghiêm túc và cẩn trọng như chính con người anh.
Hàn Mặc Ngôn ngừng lại giây lát, nhưng vẫn thẳng thắn trả lời: “Anh sẽ thử thích em”.
Lần này đến lượt Lục Nhiễm im lặng, ánh mắt càng trĩu nặng suy tư, cô nhìn thẳng vào Hàn Mặc Ngôn, như muốn tìm kiếm trong ánh mắt anh ý nghĩa của câu nói vừa rồi.
Người đàn ông có khuôn mặt đẹp lạnh lùng đó đang đứng ở đây, bên cạnh là cửa sổ rực rỡ ánh sáng đèn đường, có thể nghe rõ cả tiếng huyên náo của thành phố về đêm, chỉ là, ánh sáng đó không thể soi rõ anh… một chút trống vắng một chút cô đơn, biết rõ chỉ là ảo giác bên ngoài, nhưng cô vẫn không cầm lòng mà muốn sưởi ấm anh…
Cô đã từ chối anh một lần.
Không biết Hàn Mặc Ngôn đã phải cố gắng bao nhiêu để một lần nữa nói lại những điều này.
ít nhất thì anh đang cố gắng…
Lục Nhiễm hơi quay lại, cười với Hàn Mặc Ngôn: “Nếu anh bằng lòng thử, tại sao em lại không?”.
Tất cả những suy nghĩ, những điều phật lòng từ trước đến nay trong đầu Lục Nhiễm bỗng chốc tan biến, Lục Nhiễm chỉ biết rằng, cô thích anh, từ năm năm trước cho đến tận bây giờ, chưa bao giờ dừng lại.
Đúng, cô không cam tâm.
Bỏ ra bao nhiêu công sức, Hàn Mặc Ngôn vẫn không mảy may xúc động, chỉ đến khi cô quyết định buông tay, anh mới quay đầu cứu vãn. Điều này thật không công bằng, cô có thể không hề do dự mà cự tuyệt anh, giễu cợt những cố gắng của anh; nhưng, cô quá hiểu Hàn Mặc Ngôn, nếu cô làm như vậy, e rằng đây thực sự sẽ là lần cuối cùng. Bởi vì, suy cho cùng, Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa hề yêu cô.
Tại sao phải vì những tự ái nhất thời mà bỏ qua cơ hội cô vẫn mong chờ bao lâu nay?
Đến lúc đó, e rằng người buồn bã, người không cam lòng nhất lại chính là cô.
Cô đã cố gắng bao lâu như thế, dựa vào cái gì mà lại để những cô Trương cô Lý không biết ở đâu ra cứ thay nhau có được anh?
Chỉ là không biết, nhiều năm sau, hồi tưởng lại giây phút này, Lục Nhiễm sẽ cảm thấy đáng tiếc hay may mắn?
Nhưng ít nhất bây giờ, cô đã không phải hối hận vì quyết định của mình.
Quay về chỗ ngồi, Lục Nhiễm không còn cảm thấy gò bó, vẻ mặt tự nhiên hơn.
Trước khi ra về, thậm chí hai bên cha mẹ còn bắt tay nhau.
Khung cảnh bình dị hòa hảo, dường như đã đạt được một sự thỏa thuận nào đó.
Chỉ là tất cả những điều đó đều không quan trọng với Lục Nhiễm, trở về nhà, cô mở tin nhắn lúc trước ra đọc.
Khi nào khỏi thì quay lại làm việc.
Đọc xong tin nhắn, Lục Nhiễm tươi tắn trở lại, như cất được gánh nặng trong lòng.
Đúng là, giá trị sức lao động của cô đã vượt qua giá trị của bản thân, nhưng ít nhất cô đã gạt bỏ được mọi rào chắn xung quanh, chỉ còn lại một mình Hàn Mặc Ngôn và Hàn Mặc Ngôn cũng quyết định thử mở lòng.
Cô đã có thể quang minh chính đại tiếp cận Hàn Mặc Ngôn, không cần phải suy nghĩ quá nhiều đến những thử khác.
Hít thở sâu, Lục Nhiễm thừa nhận, cô… đang vui.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Chương 13
Lần đầu tiên Lục Nhiễm nghe thấy cái tên này, cô không biết chủ nhân của nó sau này sẽ khiến cô đau khổ thế nào.
Vậy thì cuộc sống lại nên quay về đúng quỹ đạo của nó.
Lục Nhiễm thăm dò ý định lại chuyển ra ở riêng với mẹ mình, bị mẹ kiên quyết phản đối và ra lệnh cho cô trong ngày hôm nay phải chuyển hết đồ về và trả phòng cho chủ nhà.
Cũng được thôi, mẹ dạo này quá dịu dàng khiến Lục Nhiễm quên mất rằng mẹ mình mang tính cách của một nữ vương.
Hơn nữa, đồ đạc mang về trong lúc vội vàng cũng không đủ dùng, căn phòng đó cũng chỉ là phòng thuê, đằng nào cũng phải về dọn dẹp một chuyến. Ngoài ra, cô còn muốn đi thăm Lâm Tĩnh, nhưng vì bị thương mà cứ vướng víu mãi chưa đi được.
Sáng hôm sau, Lục Nhiễm đang định ra ngoài bắt xe, bị mẹ gí ngón tay vào trán: “Định tự chuyển nhà à?
Dọn nhà mà con còn định tự bắt xe đi một mình! Con có coi mình là một cô gái không thế? Hơn nữa, giờ con đâu chỉ có một mình, có bạn trai rồi, không dùng vào những việc này còn để làm gì?”.
Không để Lục Nhiễm kịp hoàn hồn sau từ “bạn trai”, mẹ cô đã rút điện thoại ra gọi: Alô, cô là… tất nhiên là có việc rồi, Tiểu Nhiễm đang chuẩn bị chuyển nhà, cháu qua đây nhé… ừ, nhanh lên một chút”.
Chưa đầy một phút, mẹ Lục Nhiễm đã ngắt điện thoại.
Mãi một lúc sau, Lục Nhiễm mới hoàn hồn: “Mẹ, lúc nãy mẹ gọi cho…”.
“Hàn Mặc Ngôn”. Mẹ Lục Nhiễm gật đầu.
Lục Nhiễm xoa trán: “Mẹ, giờ này Hàn Mặc Ngôn còn phải đi làm mà”.
“Thế thì làm sao, cậu ta là ông chủ mà?”. Đưa tay chỉnh lại mái tóc vừa sấy xong, mẹ Lục Nhiễm chẳng cảm thấy có điều gì không ổn: “Hơn nữa, con không để ý, hôm nay là cuối tuần à?”.
Lục Nhiễm bỗng cảm thấy mình trở nên bất lực.
Hàn Mặc Ngôn đến biệt thự nhà họ Lục đúng giờ đã hẹn.
Về điểm này thì Lục Nhiễm cũng biết, Hàn Mặc Ngôn sẽ không từ chối những yêu cầu hợp tình hợp lý của bạn gái, cũng vì… anh coi việc đáp ứng yêu cầu của bạn gái là một trong những công việc của mình, nên luôn làm thật tốt.
Ngồi vào trong xe, thắt đai an toàn, bên cạnh là Hàn Mặc Ngôn mà cô từng tưởng rằng sẽ không bao giờ còn dính líu bất cứ thứ gì.
“Hôm nay anh không phải làm việc à?”.
Nghe cô hỏi như vậy, Hàn Mặc Ngôn nhanh chóng trả lời: “Khi nào em xong việc anh sẽ quay về công ty”.
Lục Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán của cô.
Khi đến khu nhà Lục Nhiễm thuê, Hàn Mặc Ngôn lùi xe vào trong, Lục Nhiễm xuống xe, lấy từ sau xe của Hàn Mặc Ngôn ra những thùng chứa đồ đã được chuẩn bị trước.
Những thứ này đều do cô mua, dùng để đựng đồ đạc linh tinh rất tiện.
Cô vẫn biết rõ mọi đồ đạc của Hàn Mặc Ngôn hơn cả chính anh.
Vì vừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




