|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đạc trên bàn, tay quệt mắt chạy ra ngoài.
Lục Nhiễm ngớ người, cô không ngờ Tiết Lễ Giai lại giở trò này.
Tình thế này, cô chẳng khác nào vai nữ thứ chuyên hãm hại vai nữ chính hiền lành lương thiện.
Tay chống trán, Lục Nhiễm cười thành tiếng, vai nữ thử ác độc thì ác độc luôn đi, chỉ cần vai nam chính là của riêng cô, thế là đủ.
Có điều, cô không biết Tiết Lễ Giai làm thế là vì cảm thấy xấu hổ khi phải làm phó cho cô, hay là vì cô ép cô ta làm những việc mà cô ta không làm được nên mới bỏ chạy như thế.
Bật máy tính, Lục Nhiễm yên lặng suy nghĩ, tốt nhất là đi tìm Hàn Mặc Ngôn.
Cô gõ cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, anh ngước mắt lên: “Em đến rồi đấy à?”.
Lục Nhiễm gật đầu, nhún vai nói rõ lý do: “Tiết Lễ Giai bỏ chạy rồi, hiện giờ trong tay em không có tài liệu gì nên vào đây tìm anh”.
Hình như Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên, rút ra một tập tài liệu từ chồng giấy tờ bên cạnh: “Đây là một phần, màu đỏ là đã hoàn thành cần chú ý, màu cam là các hạng mục cần chú ý đặc biệt, màu xanh là đang tiến hành… những chỗ đánh dấu khác em đã biết cả rồi…”.
Lục Nhiễm lật qua, cô nghỉ việc cũng không lâu, chỉ có hai hạng mục mới là lạ lẫm đôi chút.
“Những thứ còn lại giờ anh sẽ email cho em”.
“Vâng”.
“Chiều nay họp với phòng kế hoạch và đầu tư, anh đã đánh dấu sao vào những nội dung cần chỉnh lý, em giao lại cho anh vào trước buổi trưa”.
“Vâng, anh cho em nửa giờ”.
Trả lời ngắn gọn, không cần giải thích dài dòng, đó chính là những điều mà Hàn Mặc Ngôn vẫn hoài niệm.
Nửa tiếng sau, Lục Nhiễm đem tập tài liệu đã chỉnh lý đi vào phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.
Hàn Mặc Ngôn đang nghe điện thoại, cô để tài liệu xuống, đang định ra ngoài, chợt nghe Hàn Mặc Ngôn nói: “Cháu xin lỗi, thế không được đâu, nể tình bác, cháu có thể tiếp tục trả lương cho cô ấy, nhưng cô ấy không phải đến làm nữa”.
Đầu dây bên kia nói rất to, giọng nói vọng cả ra bên ngoài rất rõ ràng: “Tiểu Hàn à, làm người đừng nên cứng nhắc như thế, bác biết Lễ Giai không biết làm gì, nhưng cháu có thể dậy nó mà, đửa cháu này của bác từ nhỏ đã bị chị bác làm hư mất rồi, cháu cũng nên rộng lượng một chút. Cháu gọi trợ lý cũ về cũng chẳng sao, bác đâu có nói là không được, nhưng cháu cũng đừng bắt nó đi làm phó cho người ta chứ…”.
Tốt nhất là bác cứ để cô ấy đi tìm việc chỗ khác đi ạ”.
Nói xong, Hàn Mặc Ngôn ngắt điện thoại, nhìn Lục Nhiễm vẫn đang đứng nguyên ở đó: “Có việc gì à?”.
“Em chuẩn bị xong tài liệu rồi”.
Hàn Mặc Ngôn xem qua, tỏ vẻ vừa ý.
Nếu là trước kia, Hàn Mặc Ngôn chắc chắn không có biểu hiện vừa rồi, nhưng bây giờ xem ra đã bị năng lực làm việc của Tiết Lễ Giai giày vò nên tiêu chuẩn cũng hạ thấp ít nhiều.
“Điện thoại lúc nãy…”.
Hàn Mặc Ngôn đáp: “Không sao, anh sẽ giải quyết”.
Ra khỏi phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Lâu ngày không làm việc, ngồi đến tận gần trưa, Lục Nhiễm cũng chỉ xem xong một nửa.
Bữa sáng ăn sớm, giờ đã cảm thấy hơi hơi đói.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Chương 15
Không phải là Hàn Mặc Ngôn không biết yêu mà là anh đã sớm chôn vùi tình yêu của mình cho một người con gái khác.
Hội nghị tìm kiếm cơ hội kinh doanh khai mạc theo đúng lịch trình, Lục Nhiễm bảo phó trợ lý đặt vé trước.
Việc này đáng lẽ là do Tiết Lễ Giai làm, nhưng cũng có thể vì thái độ của Hàn Mặc Ngôn quá kiên quyết, cũng có thể do cô ta cảm thấy xấu hổ nên không thấy đến làm việc nữa, Lục Nhiễm đã điều cố Tiểu An thay vào vị trí của cô ta.
Trước hôm đi công tác một ngày, cuối cùng cũng chuẩn bị xong bao nhiêu tài liệu, Hàn Mặc Ngôn cho cô nghỉ nửa ngày để chuẩn bị, còn bản thân vẫn tiếp tục làm việc.
Lục Nhiễm cũng không miễn cưỡng, trở về sắp xếp đồ đạc.
Thành phố họ chuẩn bị đến nhiệt độ khá cao, quần áo mùa hè của cô thì hầu như toàn từ mấy năm trước, lục lọi mãi, cuối cùng rút ra kết luận là vẫn phải đi mua quần áo mới.
Nhanh chóng chọn được vài bộ trong cửa hàng quần áo, Lục Nhiễm nhận được điện thoại của Hướng Diễn, nói là mọi việc đã được giải quyết xong.
Ngớ người ra một lúc, Lục Nhiễm mới nhớ ra, Hướng Diễn đang nói tới mấy tên khốn hôm nọ.
Hướng Diễn không nhắc thì Lục Nhiễm cũng quên mất. Cô cảm ơn qua điện thoại, Hướng Diễn nói muốn mời Lục Nhiễm ăn cơm, cô nghĩ, cũng nên đi cảm ơn và cô cũng muốn nói rõ mọi chuyện với anh.
Địa điểm là một quán café.
Ánh nắng chiều tà mệt mỏi chiếu trên chiếc khăn trải bàn màu xanh đậm, sưởi ấm không khí, quán không đông, rộng rãi khoáng đạt đầy vẻ thanh bình.
Lục Nhiễm tới trước, gọi một cốc nước chanh ngồi đợi Hướng Diễn.
Hướng Diễn đến sớm hơn cô tưởng, vẫn khuôn mặt tươi cười, anh gọi một cốc café, rồi ngồi đối diện với Lục Nhiễm.
Nhìn thấy đống đồ bên cạnh Lục Nhiễm, anh thuận miệng hỏi: “Dạo phố à?”.
Khẽ gật đầu, Lục Nhiễm cười: “Việc vừa rồi, cảm ơn Hướng sư huynh nhé”.
Hướng Diễn thoáng im lặng, nhưng vẫn tươi cười: “Gọi anh Hướng Diễn là được rồi, gọi Hướng sư huynh khó nghe lắm”.
“Thế cũng được, anh Hướng Diễn…”. Lục Nhiễm do dự giây lát: “Nếu em không hiểu nhầm, thì những việc anh làm vừa rồi là vì anh đang muốn theo đuổi em đúng không?”.
Bị Lục Nhiễm hỏi thẳng đến sượng người, Hướng Diễn ngắc ngứ giây lát rồi bật cười xoa trán: “Tuy anh biết là ý đồ của mình rất rõ ràng, nhưng ít nhất em cũng nên giữ chút thể diện cho anh chứ”. Hướng Diễn lại xoa sống mũi: “Thôi được rồi, anh thừa nhận, thưa cô Lục Nhiễm, đúng là tôi đang theo đuổi cô đấy”.
Nhưng Lục Nhiễm không cười theo Hướng Diễn: “Em chỉ muốn nói với anh là, đừng theo đuổi em nữa”.
“Tại sao?”.
“Hiện em đang tìm hiểu Hàn Mặc Ngôn”.
Hướng Diễn sững sỡ trong giây lát, rồi cũng lấy lại được vẻ bình thường, hỏi có vẻ khó khăn: “Điều này là không thể, sao lại nhanh thế chứ? Không phải là anh ta đã có bạn gái rồi sao? Còn nữa… anh ta nói với em là anh ta thích em à?”.
Giải thích thì quá dài dòng, Lục Nhiễm dứt khoát: “Tất cả những điều đó đều không quan trọng, em nói với anh vì em không muốn anh phí công vô ích”.
Từ trước đến giờ Lục Nhiễm vẫn không thích lôi thôi dài dòng, nhưng lại không thể làm như vậy với Hàn Mặc Ngôn.
Người phục vụ đem café đến, Hướng Diễn uống một ngụm, đắng ngắt cả miệng mới sực nhớ ra đã quên bỏ đường và sữa.
Mỉm cười đau khổ, anh hỏi: “Lục Nhiễm, em thích anh ta đến thế sao?”.
Câu hỏi này Lục Nhiễm đã bị hỏi quá nhiều lần, chẳng còn hứng thú trả lời, cô mỉm cười nhìn Hướng Diễn.
May mà Hướng Diễn có vẻ cũng không chờ đợi câu trả lời của cô, anh nhấm thêm một ngụm café đen, đôi mắt đẹp nhìn cốc café, vẻ xa xăm: “Việc theo đuổi em là ý muốn của riêng anh, em không phải bận tâm, thực ra nói thật lòng thì anh cũng không nghĩ là sẽ thành công, chỉ vì biết em vẫn một mình nên anh cũng gắng sức thử xem để khỏi phụ tình cảm đơn phương của mình bao nhiêu năm nay, được rồi, giờ thì anh cũng biết rồi…”.
Hướng Diễn bỗng ngẩng lên, nhìn Lục Nhiễm, không còn khuôn mặt tươi cười nữa, thay vào đó là hình ảnh Hướng Diễn sư huynh trước đây, cố chấp mà chân thật: “Lục Nhiễm, tuy rằng anh cũng không thích em đến với Hàn Mặc Ngôn, nhưng mà… em thích anh ta bao nhiêu năm nay rồi, anh cũng mong em được hạnh phúc, nhưng có việc này anh cảm thấy là em nên biết”.
“Việc gì vậy?”.
Hướng Diễn chậm rãi nói: “Gần đây anh có làm cố vấn pháp luật cho một ông chủ,
là bạn học đại học của Hàn Mặc Ngôn, nghe anh ấy nói, trước đây, Hàn Mặc Ngôn từng có người yêu, tình cảm rất mặn nồng và người kia thì hoàn toàn trái ngược với em”.
Lục Nhiễm giật mình, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh hỏi tiếp: “Hoàn toàn trái ngược? Là thế nào?”.
“Anh cũng chỉ thuận miệng mà hỏi thôi, cô gái đó học trên Hàn Mặc Ngôn, theo lời thân chủ của anh là thành tích tốt, xinh đẹp, nhân duyên tốt, làm việc chăm chỉ, tính tình hiền hòa dịu dàng”.
Hình như, cũng có… đôi chút khoảng cách với cô.
Hơn nữa, học trên một lớp… Lục Nhiễm bất giác nhớ lại quyển sách trên giá sách của Hàn Mặc Ngôn…
Cô uống một ngụm nước chanh, cố cười: “Tốt thế, sao lại yêu Hàn Mặc Ngôn?”.
“Là Hàn Mặc Ngôn theo đuổi cô ấy”.
Suýt nữa sặc vì ngụm nước chanh trong miệng, cô ho mấy tiếng, nhưng trong lòng còn cảm thấy chua xót hơn cả ngụm nước chanh vừa uống.
Không thể tiếp tục khống chế tình cảm của bản thân, cô chỉ hỏi tiếp: “Thế sao họ không ở bên nhau?”.
“Người đó được nhận học bổng ra nước ngoài, rồi họ chia tay nhau”.
“Thế thì có gì”. Lục Nhiễm cụp mắt xuống, cười: “Bao nhiêu đôi yêu nhau thời đại học đã phải chia tay nhau vì xa cách, cũng có gì to tát đâu”.
Hướng Diễn có vẻ không đành lòng: “Lục Nhiễm…”.
Lục Nhiễm xách túi, nói: “Nếu không có chuyện gì khác, em đi trước đây”.
Lục Nhiễm cứ đi không mục đích mấy tiếng đồng hồ. Trời tối dần.
Không mua gì, không xem gì, trong đầu cô chỉ ong ong những lời của Hướng Diễn.
Khi cô biết Hàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




