|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trai chị mặc đẹp nhất đấy ạ…”.
Nhìn mấy cô bán hàng đang thì thầm to nhỏ, Lục Nhiễm cảm thấy lâng lâng, chí ít thì nhãn quan của cô cũng hợp với số đông.
Mua xong, họ cùng đi trên phố, trên mặt kính của những cửa hàng hai bên đường, phản chiếu hai con người cùng mặt lạnh và rất xứng đôi.
Vừa đi vừa ngắm cảnh, Lục Nhiễm nghiên cứu bản đồ mãi mà không có kết quả, họ quyết định bắt một chiếc xe dành cho du khách, đi dạo một vòng.
Trên xe còn miễn phí cả nước dừa, nhưng không ngọt tí nào, còn hơi chát, uống vào nhạt thếch, khiến Lục Nhiễm cũng phải nghi ngờ không biết đó là nước gì- Cũng may chút nước mát làm tan cơn nóng bức, gió biển nhè nhẹ mang theo vị mặn, cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Hàn Mặc Ngôn vẫn ngồi bên cạnh Lục Nhiễm, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói câu nào.
Cảm giác thoải mái khiến Lục Nhiễm quên cả thời gian.
So với sự im lặng của Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn, đôi vợ chồng đang nghỉ tuần trăng mật phía trước ồn ào hơn rất nhiều.
Hai người ríu ra ríu rít chỉ trỏ khắp nơi, sôi nổi bàn tán.
Họ quá ồn áo, khiến bác lái xe cũng phải để ý.
Tuy cũng cảm thấy ồn ào, nhưng thực lòng Lục Nhiễm đang rất hâm mộ họ, cô nhìn Hàn Mặc Ngôn đang ngồi bên cạnh, Hàn Mặc Ngôn cũng cảm nhận được ánh nhìn của cô, quay lại, ánh mắt dò hỏi. Lục Nhiễm thấy thế, đột nhiên có cảm giác không thể nói thành lời.
Thời khắc ấy rồi cũng vụt trôi qua.
Cũng giống như từng thời khắc trong suốt ba năm qua, cô và Hàn Mặc Ngôn vẫn luôn ở bên nhau như thế, đơn giản mà yên bình.
Đôi chút mơ hồ, nhưng mãi không nhìn thấy hy vọng sau lớp màn mỏng.
Khẽ mím môi, Lục Nhiễm biết, dù hiện tại cô đã trở thành bạn gái của Hàn Mặc Ngôn, nhưng hy vọng tên ngốc trước mắt chủ động, hoàn toàn là việc không tưởng.
Chiếc xe tham quan đã tới điểm dừng, không xa trước mặt là bãi biển mênh mông, cát vàng uốn lượn, ánh mặt trời sáng soi rạng rỡ, đám người dưới đó chỉ như những chấm nhỏ.
Đôi vợ chồng kia đã hét vang sung sướng nhào xuống bãi cát, cứ như chưa bao giờ ra biển. Bãi cát bên bờ biển vẫn vàng óng đến chói mắt.
Chắc bị ảnh hưởng, Lục Nhiễm cảm thấy trái tim mình cũng đang nhảy nhót, bật ra thành tiếng: “Chúng ta… cũng đi ra bãi cát đi”.
Giọng nói không nén nổi niềm vui.
Hàn Mặc Ngôn có vẻ ngạc nhiên.
Lục Nhiễm vẫn đi cạnh Hàn Mặc Ngôn, mắt nhìn xa xăm về phía bãi cát, gió đùa trêu mái tóc, thổi tung bay những sợi tóc màu hạt dẻ, cô khẽ nhắm mắt, vẻ rạng rỡ hiển hiện trên khuôn mặt.
Hàn Mặc Ngôn vẫn thế, không lộ vẻ vui buồn, giọng bình thản: “Nếu em muốn đi”.
“Thì đi thôi”.
Được vài bước, Lục Nhiễm cảm thấy mắt cá chân lại đau, thấy bao nhiêu người đang chạy chân trần trên cát, cô cũng cởi giày, đi chân không trên bờ biển.
Bãi cát vẫn còn nguyên hơi nóng của ánh nắng, giẫm lên rất dễ chịu.
Hàn Mặc Ngôn ngạc nhiên nhìn cô.
Lục Nhiễm cười thoải mái: “Có muốn thử không? Rất dễ chịu”.
Một Hàn Mặc Ngôn quen với sự quy củ mực thước tất nhiên sẽ từ chối ngay, anh nhìn đám đông trên bãi cát thi nhau hoan hỉ nhảy múa la hét, có phần không hiểu.
Lục Nhiễm chỉ kéo Hàn Mặc Ngôn đi trên bãi cát, đôi tình nhân lúc nãy đã thay đổi bao nhiêu kiểu pose, thấy Lục Nhiễm đi ngang qua, vội nói: “Chị ơi, chị chụp hộ bọn em với”.
Lục Nhiễm gật đầu, cấm lấy máy ảnh, ghi lại những khoảnh khắc âu yếm ngọt ngào của đôi tình nhân.
Nhìn họ qua ống kính, Lục Nhiễm có cảm giác thật lạ lùng.
Đến khi họ cảm ơn rồi đi khuất hẳn, Lục Nhiễm mới nhớ ra, họ là tình nhân, còn cô và Hàn Mặc Ngôn, xét trên danh nghĩa cũng có thể gọi như vậy.
Cố tưởng tượng trong đầu cảnh cô và Hàn Mặc Ngôn với những tư thế ấy… Lục Nhiễm bỗng cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, cô nhanh chóng xua tan những suy nghĩ đáng sợ trong đầu.
Cô quay lại nhìn chiếc máy ảnh trong tay Hàn Mặc Ngôn.
Cũng giống như Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn chỉ thích chụp cảnh, không thích chụp người.
Nhưng sau khi xem những bức ảnh Hàn Mặc Ngôn chụp, Lục Nhiễm phải công nhận Hàn Mặc Ngôn biết chụp hơn cô, những góc chọn cho dù chỉ sử dụng hiệu ứng thông thường cũng chứa đựng sự nên thơ mà người khác không thể nhìn ra, vô cùng đặc sắc.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Chương 16
Có lúc Hàn Mặc Ngôn cũng không chụp toàn cảnh, nhưng bức nào cũng nắm bắt được những đặc trưng mà người khác khó lòng nắm bắt.
Có thể chỉ là một áng mây lạc trong ánh chiều tà, một cánh chim giữa bầu trời rộng lớn.
Lục Nhiễm đột nhiên hỏi: “Hàn Mặc Ngôn, anh đã bao giờ chụp người chưa?”.
“Rồi”.
“Có ảnh không?”.
Hàn Mặc Ngôn đột nhiên bỏ máy ảnh xuống: “Xóa Không biết vì sao, Lục Nhiễm đột nhiên nói: “Chụp cho em một tấm”.
“Anh không biết chụp người”.
“Thế em chụp cho anh”.
Hàn Mặc Ngôn lạnh băng lắc đầu: “Anh không thích chụp”.
Nói xong, đi lên phía trước mấy bước.
Nhìn theo bóng dáng Hàn Mặc Ngôn, sự ấm ức của Lục Nhiễm phút chốc tan biến.
Gió thổi bay chiếc áo màu đen của Hàn Mặc Ngôn, mái tóc cũng bị thổi bay che khuất một bên mắt.
Phía xa xa, mặt trời từ từ lặn xuống mặt biển, nhuộm vàng màu xanh thẫm của nước biển, từng lớp sóng sáng dập dềnh uốn lượn, nghìn tầng trong vắt.
Khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn như hòa vào trong ánh tịch dương.
“Hàn Mặc Ngôn”. Lục Nhiễm gọi.
Hàn Mặc Ngôn nghe tiếng quay lại: “Gì thế?”.
Ánh mắt Lục Nhiễm nhìn xa xăm, khẽ nói: “Trời tối rồi, đi ăn cơm thôi”.
Quay lại, Hàn Mặc Ngôn gật đầu: “Ừ”.
Hàn Mặc Ngôn bước ra khỏi ánh chiều tà đỏ ối, tiến về phía Lục Nhiễm, giống như từ thế giới này bước sang một thế giới khác, bất giác, Lục Nhiễm đưa tay túm lấy áo của Hàn Mặc Ngôn rồi nắm lấy cánh tay anh.
Lục Nhiễm tự nói với mình, cho dù Hàn Mặc Ngôn cách cô bao xa, cô cũng sẽ cố kéo anh lại gần.
Huống hồ, anh đang tiến lại phía cô.
Tuy không xuống biển, nhưng bữa tối hải sản thì không thể thiếu.
Hiếm có cơ hội được ăn cua biển chính tông thế này, tất nhiên Lục Nhiễm không thể bỏ qua, cô chọn một nhà hàng hải sản bên bờ biển.
Nhà hàng không to, bên ngoài có một chiếc ô che nắng to đùng màu xanh. Những quán bar ven đường, quán café, quán ăn đêm đều đã lên đèn, những bóng người trên bãi cát cũng tản ra các hướng, mờ mờ ảo ảo.
Chủ quán bê ra một mâm hải sản to, tôm cua ốc sò, còn có cả nước dừa đặc biệt.
Rửa sạch tay, Lục Nhiễm không chút khách khí, thỉnh thoảng còn bóc cho Hàn Mặc Ngôn vài con tôm.
Ăn đến con thứ tư, Hàn Mặc Ngôn ngăn cô lại.
“Đừng ăn nữa, đau bụng đấy”.
Đó là sự thực không thể phản bác, cô ngượng ngùng rút tay về, rồi thoải mái duỗi thẳng chân tay trên chiếc ghế mây, hít thở khí trời.
Hàn Mặc Ngôn ăn rất ít hải sản, anh không mấy hứng thú với việc ăn uống, chỉ thích đồ thanh đạm, dĩ nhiên hải sản không nằm trong danh sách này.
Lục Nhiễm gọi chủ quầy, gọi cho Hàn Mặc Ngôn một phần cháo hải sản tương đối thanh đạm.
Rõ ràng là cháo hải sản hợp với khẩu vị của Hàn Mặc Ngôn hơn, anh ăn một tí là hết veo.
Lục Nhiễm chống cằm nhìn anh, bất giác khóe miệng cũng cong theo.
“Sao thế?”.
Hàn Mặc Ngôn bị dính một ít cháo lên miệng, ma xui quỷ khiến thế nào, Lục Nhiễm đưa ngón tay lên môi Hàn Mặc Ngôn gạt đi chỗ cháo dính, bỗng Lục Nhiễm cảm thấy như có luồng điện chạy qua người. “Cháo dính trên miệng”.
Lục Nhiễm tỉnh bơ lấy giấy ăn lau sạch ngón tay, nhưng trái tim thì đập rộn ràng.
Hơi nhướn mắt lên, không biết có phải tại ánh đèn, gò má Hàn Mặc Ngôn hơi ửng đỏ.
Một thoáng ấm áp xuất hiện.
Điều này trước nay chưa từng có, trái tim Lục Nhiễm bỗng nhanh thêm vài nhịp.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại cắt ngang, phá tan bầu không khí ấm áp.
Lục Nhiễm giật mình, thấy Hàn Mặc Ngôn lấy điện thoại ở trong túi áo, ra ngoài nghe.
Năm phút sau, Hàn Mặc Ngôn quay lại, khuôn mặt vẫn vô cảm: “Một hạng mục chúng ta làm đại lý lần trước có chút vấn đề, phải quay về ngay bây giờ”.
“Khoan đã…”.
Hàn Mặc Ngôn hơi dừng bước, nghe cô nói hết.
“Anh bảo năm ngày nghỉ, hôm nay mới là ngày đầu tiên”.
Khẽ chau mày, Hàn Mặc dứt khoát nói: “Có thời gian sẽ quay lại bù”.
Lục Nhiễm mím môi, nắm chặt lòng bàn tay, móng tay bấm vào thịt đau rát.
Cô tự nói với bản thân mình, Lục Nhiễm, đừng vội, vẫn còn thời gian…
Vấn đề xảy ra do phía nhà máy, vì xảy ra sai sót trong quá trình vận chuyển nên số lượng đến bến không đủ, phải mượn thêm chỗ khác bù vào. Và thế là, họ lại quay lại nhịp sống bận rộn hàng ngày.
Trong vòng mấy ngày cô chạy khắp nơi cùng Hàn Mặc Ngôn, gần như họ chẳng có lúc nào nghỉ ngơi.
Thực ra họ cũng quá quen với nhịp sống này.
Lục Nhiễm đã quên hết những việc xảy ra trên bãi cát, chút ít không khí ấm áp cũng bị thổi bay. Không phải là Lục Nhiễm không muốn oán thán, mà vì cô biết, một số việc có oán thán cũng không được gì, chi bằng cứ tập trung giúp Hàn Mặc Ngôn làm việc, biết đâu còn có cơ hội lấy lại bốn ngày đã mất.
Mặc dù khả năng này là rất ít.
Lục Nhiễm cười, nhưng vẫn phải thử.
Cô quay lại nhìn Hàn Mặc Ngôn, vẫn đang sáng đèn làm việc.
Lục Nhiễm làm cho xong công
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




