|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
việc của mình, rồi gõ cửa phòng của Hàn Mặc Ngôn: “Còn khoảng bao lâu nữa?”.
Nhìn đồng hồ, Hàn Mặc Ngôn bình tĩnh đáp: “Khoảng hai tiếng nữa”.
Lục Nhiễm lơ đãng nhìn lên trần nhà, làm ra vẻ buột miệng: “Thế em ra ngoài một lát, hai tiếng nữa quay lại”.
Thực ra cô cũng có thể tự về nhà, nhưng Lục Nhiễm vẫn tham lam những giây phút được ở riêng bên cạnh Hàn Mặc Ngôn, ít nhất là lúc đó anh không phải làm việc.
Khẽ gật đầu, Hàn Mặc Ngôn không tiếp lời, lại chúi mũi vào công việc.
Những đường nét trên khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn rất đẹp, về điểm này thì dù có nhìn thêm bao nhiêu lần, Lục Nhiễm vẫn phải thừa nhận.
Khi Hàn Mặc Ngôn cúi xuống tập trung làm việc, những đường nét như tạc tượng trên khuôn mặt càng hiển hiện rõ ràng, trong không khí yên lặng xung quanh, đặc biệt là lúc chăm chú nhìn tập tài liệu như đang ngắm người trong mộng, ánh mắt ấy… chăm chú đến mức khiến người ta mê đắm.
Trong giây phút khoanh tay tựa cửa, Lục Nhiễm đang định đi, bỗng cô để ý thấy cạnh giá treo áo, một chiếc ví màu đen rơi trên đất, lộ ra góc một tấm ảnh.
Lục Nhiễm cẩn thận rút trong một tập thẻ ngân hàng ra một tấm ảnh ép cẩn thận.
Thời gian bên góc tấm ảnh là mấy năm về trước, nhưng có thể nhận ra, tấm ảnh được bảo quản khá tốt, màu sắc vẫn sáng bóng như mới.
Bối cảnh của bức ảnh là một hồ nước trong vắt lấp lánh, bên bờ hồ liễu bay trong gió, một cô gái đang dựa vào gốc cây nhìn lại, cười hiền hòa.
Rõ ràng là người chụp đã rất dụng công, góc chụp tuyệt đẹp, khiến người ta cứ muốn ngắm mãi.
Cô gái này… là Trang Tĩnh đúng không?
Không biết tại sao, cô cảm thấy tim mình như có ai bóp chặt.
Trong
một khoảnh khắc cô đã rất muốn xé nát tấm ảnh chướng mắt đó, nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt trả về chỗ cũ.
Không cần thiết phải cảm thấy khó chịu chỉ vì một bức ảnh.
Cô ra khỏi công ty, lặng nhìn dòng xe cộ qua lại, đèn đường đan nhau, chợt nhận ra là chẳng biết đi đâu.
Nếu là trước đây, có lẽ cô sẽ về nhà đi ngủ, hoặc là giúp Hàn Mặc Ngôn chuẩn bị những sự vụ khác, ví dụ như chuẩn bị tài liệu và kế hoạch cần thiết để tiến hành bước tiếp theo cho các hoạt động ở cuộc họp tìm kiếm cơ hội kinh doanh lần trước, chính như Hàn Mặc Ngôn đã từng nói… cô là một trợ lý quá mẫn cán.
Nhưng lúc này đây, cô không muốn làm gì khác, chỉ muốn lang thang vô định.
Lục Nhiễm chợt nhớ có lần cô và Hàn Mặc Ngôn tiếp khách, uống quá nhiều, cả hai đều không thể lái xe. Lúc đó quá muộn nên cũng chẳng còn chiếc taxi nào, thế là họ quyết định đi bộ về. Đêm hôm khuya khoắt, không khí giá lạnh, đi một lúc trời lại mưa, cảm giác loạng choạng trên đôi giày cao gót giờ lại phải chạy tránh mưa, không cẩn thận ngã trẹo cả chân, đi không nổi. Hàn Mặc Ngôn thấy thế, không nói một lời, cởi áo khoác đưa cho cô, rồi khom lưng cõng cô về công ty.
Tấm lưng rộng lớn ướt sũng nước mưa, nhưng an toàn chắc chắn như bến bờ vĩnh cửu.
Nhưng mà, không phải bến bờ của cô.
Điện thoại đổ chuông.
Thật ngoài dự đoán, là điện thoại của Hướng Diễn.
“Anh vừa xong một vụ lớn, nhưng đáng buồn là chẳng có ai để chia vui, em có thể gặp anh không?”.
Nghe giọng Hướng Diễn, Lục Diễn nhớ lại câu chuyện hôm trước anh kể với cô.
Quá khứ của Hàn Mặc Ngôn, những thời khắc mà cô không thể chạm tới và người anh đã từng yêu.
Cô không thể bắt mình không nghĩ đến những điều đó.
Đây thực sự là cảm giác tồi tệ tột đỉnh, nhưng cũng không thể tiếp tục lừa mình lừa người… Lục Nhiễm nhắm mắt, cô vốn không phải người như vậy…
Từ lúc nào không biết, cô đã trở nên hèn nhát thế này.
Hay bởi vì cô không thể bình tĩnh đối diện với tất cả những gì liên quan đến Hàn Mặc Ngôn?
Lục Nhiễm dần bình tĩnh lại, nếu cô còn không dám trực diện với quá khứ, thì sao có thể đối diện với tương lai của Hàn Mặc Ngôn?
“Vâng, Hướng Diễn, em cũng đang muốn hỏi anh một việc”.
Hẹn xong địa điểm, cách chỗ Lục Nhiễm không xa, cô đi bộ tới, mặc cho từng cơn gió mát thổi qua.
Hướng Diễn đã yên vị trong quán, vẫy tay gọi Lục Nhiễm.
Vẫn nụ cười quen thuộc, những ngón tay dài với móng tay như ngọc cầm chiếc ly thủy tinh trong suốt, sáng lấp lánh.
Tuy rằng vẻ ngoài của Hướng Diễn đã rất khác xưa, nhưng cảm giác thân thiết thì vẫn thế. Cô nhớ lại hình ảnh Hướng Diễn lúc phụ đạo cho cô, cũng luôn yên lặng ngồi đợi cô như thế…
Dáng hình chàng sinh viên đeo kính xấu hổ ngại ngùng trùng vào dáng hình Hướng Diễn bây giờ.
Lục Nhiễm chưa kịp mở lời, Hướng Diễn đã lên tiếng trước: “Anh cũng không có ý gì khác, chỉ là… muốn tìm một người để chia sẻ. Đây có thể coi là vụ kiện lớn nhất của anh kể từ khi quay lại đây, anh đã tốn bao nhiêu thời gian chuẩn bị tài liệu, tìm sơ hở, đợi ngày ra tòa, bận đến nỗi không có thời gian…”.
“Có gì đâu, chúc mừng anh!”.
Nghe Hướng Diễn nói, Lục Nhiễm đột nhiên không thể mở miệng hỏi.
Người phục vụ đem lên một cốc nước chanh, Hướng Diễn đón lấy rồi đưa qua phía Lục Nhiễm: “Anh nhớ lần trước em gọi nước chanh, cũng chẳng biết em thích uống gì, nên gọi cho em”.
“Cảm ơn anh”.
Không còn hứng thú đùa vui cùng Hướng Diễn, Lục Nhiễm cảm thấy không biết nói gì.
“Mà em nói là có chuyện muốn hỏi anh? Chuyện gì thế? Em nói đi”.
Lục Nhiễm định nói, nhưng không biết bắt đầu thế nào, cô ngừng lại giây lát, chậm rãi nói: “Anh còn biết những gì liên quan đến bạn gái trước đây của Hàn Mặc Ngôn?”.
Hướng Diễn cũng lặng người, rồi cúi đầu cười đau khổ: “Anh còn thắc mắc tại sao em lại nhận lời ngay như thế, hóa ra cũng là vì anh ta”.
“Em xin lỗi…”.
“Không sao đâu… Anh không biết gì nhiều, vì lúc đó cũng chỉ là vô tình nhắc đến thôi”. Dừng lại một lát, Hướng Diễn nói tiếp: “Chỉ nghe nói tình cảm giữa họ rất tốt, ai cũng tưởng rằng tốt nghiệp xong là họ sẽ lấy nhau, thế rồi, họ bất ngờ chia tay nhau, sau khi cô gái đó đi, Hàn Mặc Ngôn cũng biến mất một thời gian, không lâu sau thì làm thủ tục ra nước ngoài…”.
“Anh ấy đuổi theo cô ấy à?”.
“Không phải thế, họ đi hai nước khác nhau”.
“Em biết rồi, cảm ơn anh”.
Thấy Lục Nhiễm khách sáo như vậy, Hướng Diễn thoáng buồn, nhưng vẫn cười nói: “Em đừng khách sáo thế, để một hai hôm nữa anh lại đi hỏi cho em”.
Biết rõ nhờ Hướng Diễn hỏi những việc như thế này thật chẳng ra sao, nhưng mà… Lục Nhiễm không thể khống chế nổi ham muốn tỏ tường mọi việc.
Lục Nhiễm khẽ trả lời: “Thế thì… phiền anh vậy, em cũng chỉ hiếu kỳ mà thôi”.
“Lục Nhiễm, có phải… Hàn Mặc Ngôn đối xử với em không tốt không?”.
Nghe vậy, Lục Nhiễm như bừng tỉnh, cô khẽ mỉm cười, giọng điệu bình thản như không có gì xảy ra: “Không có chuyện đó, anh ấy rất tốt, mấy hôm trước đi công tác còn dẫn em đi dạo bên bãi biển”. Giơ tay xem đồng hồ, Lục Nhiễm cười nói: “Cũng đến giờ rồi, lát nữa anh ấy sẽ đón em, em đi trước đây. Em cũng chúc mừng anh lần nữa, chúc anh sự nghiệp không ngừng phát triển”.
“Anh cũng chúc phúc cho em”.
Nhìn theo bóng Lục Nhiễm dần xa, Hướng Diễn buông thõng chiếc ly.
Nụ cười trên khuôn mặt cũng dần biến mất, Lục Nhiễm, ngay cả anh còn nhận ra lòng dạ em đang để tận đâu, sao em cứ cố phải kiên cường như thế, kiên cường để không cho ai thấy vết thương lòng của em sao?
Hàn Mặc Ngôn… anh ta thích em thật sao?
Ba ngày sau, Lục Nhiễm nhận được email của Hướng Diễn, trong đó có khoảng mười mấy tấm ảnh.
Trong tích tắc mở những tấm ảnh đó ra, Lục Nhiễm cảm thấy tim mình nghẹt thở, thậm chí cô phải dùng toàn bộ lý trí để giữ cho mình im lặng khi xem những bức hình này.
Những tấm hình của bảy, tám năm về trước.
Nhưng tấm nào cũng ngọt ngào đến nhức mắt.
Đặc biệt là tấm ảnh đầu tiên: Trên quảng trường công viên rộng lớn, những con chim hòa bình bay lượn trên không trung, đôi trai gái ôm nhau như chốn không người, vẻ mặt chân thành trong ánh nắng ấm áp, sao mà họ đẹp đôi đến thế.
Tấm thứ hai, hai người mặc áo lông dày cộp đứng trong tuyết lạnh, đôi bàn tay lạnh cóng đến đỏ hồng vì đắp người tuyết, nhưng nụ cười thì ngọt ngào đến ấm áp.
Tấm thứ ba ở trong vườn trường, bối cảnh là trời xanh mây trắng và đường chạy điền kinh, trên vạch về đích, hai tay chàng trai đặt lên đầu gối để thở, cô gái cầm khăn bông và chai nước suối lo lắng đỡ lấy chàng trai, cả sân vận động rộng lớn là thế mà dường như chỉ có hai người…
Tấm thứ tư…
Chàng trai trong những tấm ảnh ấy hiển nhiên chính là Hàn Mặc Ngôn thời đại học.
Trong mười mấy tấm ảnh ấy, không có bức nào Hàn Mặc Ngôn không cười, không có ảnh nào không yêu đương thắm thiết.
Lục Nhiễm chưa từng thấy bất cứ hình ảnh nào của Hàn Mặc Ngôn quá khứ trong con người Hàn Mặc Ngôn hiện tại.
Đem ra so sánh, một chút ít quan tâm ấm áp của Hàn Mặc Ngôn đối với Lục Nhiễm thật chẳng thấm vào đâu.
Hóa ra không phải là Hàn Mặc Ngôn không biết yêu, mà là anh đã sớm chôn vùi tình yêu của mình cho một người con gái khác.
Vì thế, cho dù cô có làm gì, cũng chỉ là va vào núi băng mà bươu đầu chảy máu mà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




