watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5257 Lượt

nay chưa từng tiếp xúc.

Lúc đó thực sự giống như con nhặng mất đầu, may có chị Trương đã dành toàn bộ thời gian nghỉ ngơi của mình giúp cô bổ túc, chỉ bảo cô từng ly từng tí…

Ba ngày sau Lục Nhiễm trình lại bản kế hoạch đã được sửa chữa lên mặt bàn làm việc của Hàn Mặc Ngôn, anh ta xem xét hồi lâu, trầm ngâm suy nghĩ rồi nói với cô: “Bản này được rồi”.

Lục Nhiễm như trút được gánh nặng, ngáp dài một cái, cô chỉ muốn quay về ngủ bù.

Đi được một đoạn, cô nghe thấy giọng của Hàn Mặc Ngôn: “Vất vả rồi”.

Giọng điệu lạnh băng, cũng chẳng chứa đựng tình cảm gì đặc biệt bên trong, nhưng chỉ ba từ đơn giản ấy cũng đủ khiến Lục Nhiễm xúc động rơi nước mắt.

Cô đã tiêu tốn bao nhiêu sức lực để tiếp cận Hàn Mặc Ngôn, giờ lại tiêu tốn bao nhiêu sức lực để được đứng ở đây nghe anh ta công nhận.

Chỉ mình cô biết được, cô đã phải vất vả như thế nào mới có được ngày hôm nay.

Nếu Hàn Mặc Ngôn hoàn toàn vô tình thì đã tốt, đằng này, một khi đã được anh ta công nhận, anh ta sẽ thu nạp bạn vào vây cánh của anh ta, có thể là quan tâm, cũng có thể là bao che dung túng, nhưng sự đối đãi đó hoàn toàn không hề có chút tình cảm riêng tư nào bên trong, chỉ tại cô không phân biệt được mà thôi…

“Lục Nhiễm, Lục Nhiễm…”.

Tiếng gọi của chị Trương đã cắt đứt dòng suy tưởng của Lục Nhiễm: “Dạ, chị đấy ạ?”.

“Nhà chị ở gần đây, bình thường chị vẫn hay đến đây mua đồ. Sao em lại đến đây, chị nhớ là em ở gần công ty mà”.

Lục Nhiễm không muốn phân bua hay giải thích, nên chỉ trả lời đơn giản: “Em chuyển nhà rồi, em ở gần đây”.

Chị Trương “à” một tiếng, đặt em bé vào xe, hỏi tiếp: “Tiểu Nhiễm, sao đột nhiên em lại nghỉ việc thế?”.

Lục Nhiễm cười đáp: “Tại em cảm thấy mệt mỏi”.

“Là cấp dưới của Hàn tổng có bao giờ không mệt đâu?”. Chị Trương cười nói: “Em bỏ đi đột ngột thế, làm bọn chị mấy hôm nay chả dễ thở chút nào”.

“Sao thế được? Thiếu em thì có người khác thay mà”. Lục Nhiễm nghĩ rằng chị Trương cũng chỉ nói quá lên thôi, nếu có chút quan trọng thì cũng chỉ là đối với Hàn Mặc Ngôn mà thôi.

“Có trợ lý mới rồi, nhưng làm ăn lộn xộn lắm, đã hay sai lại chậm chạp. Trước đây là Hàn tổng kéo em làm thêm giờ, còn bây giờ cô ta kéo Hàn tổng làm thêm giờ, cô bé ấy hôm qua còn bị Hàn tổng giáo huấn một trận khóc sưng cả mắt. Tuy Hàn tổng không nói ra, nhưng rõ ràng là tâm trạng cũng khó chịu, mấy hôm nay không khí căng thẳng lắm, làm cho bọn chị cũng rối cả lên, chỉ sợ làm sai chuyện gì rồi rước vạ vào thân”.

Chị Trương lại chuyển đề tài: “Nếu em thấy mệt thì nghỉ ngơi vài ngày cũng được, nhưng dù gì thì em cũng làm ở đây mấy năm rồi, mọi người cũng đã quen nhau, đi chỗ khác cũng thế, chi bằng cứ ở lại đây, nếu vì đã xin nghỉ việc mà cảm thấy ngại, bọn chị có thể nói chuyện với Hàn tổng, cứ coi như em nghỉ phép vài ngày, nghỉ ngơi cho thoải mái rồi quay về, em thấy thế nào? Hơn nữa, chị thấy Hàn tổng cũng rất muốn em quay lại đấy”.

Muốn em quay lại?

Lục Nhiễm nhất thời dao động?

Cô nên nói với chị Trương thế nào đây, lúc cô xin thôi việc, vẻ mặt của Hàn Mặc Ngôn lãnh đạm biết mấy.

Anh ta chẳng thèm để ý.

Cô trở về nhà, cả căn phòng đã trở nên khác lạ.

Lục Tề đón lấy số đồ ăn cô vừa mua về, đeo tạp dề vào bếp.

Lục Nhiễm không muốn người khác xâm phạm không gian riêng của mình, nhưng Lục Tề nhìn cô làm không quen mắt, nên cuối cùng đành phải để Lục Tề nhúng tay vào.

Có điều, không thể không nói rằng, tay nghề của Lục Tề thật tuyệt vời.

Chưa đầy một tiếng, một bàn đầy ắp thức ăn đã được dọn ra, nghi ngút khói, toàn những món Lục Nhiễm thích ăn.

Sườn xào chua ngọt, canh cá diếc tươi, rau xào dầu hào và cả một đĩa rong biển.

Vừa cầm đũa lên, Lục Nhiễm cắm cổ ăn một mạch.

Lục Tề chẳng ăn gì, chỉ ngồi nhìn em, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho em.

Lục Nhiễm nhìn Lục Tề lạ lùng: “Anh, sao anh không ăn đi? Trước mặt em mà cũng phải giữ gìn hình ảnh à?”.

“Em cứ ăn đi”. Lục Tề vẫn lạnh lùng, không tỏ thái độ gì.

Đồ ăn thịnh soạn như thế, tất nhiên Lục Nhiễm cũng chẳng cố hỏi làm gì.

Ăn xong bữa cơm, Lục Tề nghiêm giọng hỏi: “Khi nào thì em về nhà?”.

Đẩy bát đĩa qua một bên, Lục Nhiễm quay đầu về phía sau: “Việc này để sau hãy nói, tạm thời em vẫn chưa muốn về”.

Cuộc đối thoại đến đây là kết thúc, Lục Tề chẳng nói gì thêm, xách túi rời đi.

Lục Nhiễm cười khổ sở, thế là lại làm anh trai giận rồi.

Cô không hề có ý định quay về tìm Hàn Mặc Ngôn, nhưng cũng không muốn quay về gặp bố mẹ ngay, cô cần chút thời gian để thích ứng với mọi chuyện.

Chỉ là, cô không thể ngờ sẽ gặp lại Hàn Mặc Ngôn nhanh như thế.

Mấy hôm sau, cô nhận được một tấm thiệp mời thiết kế rất tinh xảo đẹp đẽ.

Đó là lời mời của sếp tổng một công ty trước đây hay qua lại làm ăn, trong thời gian làm trợ lý cho Hàn Mặc Ngôn, quan hệ giữa cô và vị sếp vui vẻ hay chuyện này rất tốt, lần này anh ta đính hôn, cũng gửi thiếp mời cô.

Ngoài ra, anh ta còn cẩn thận nhắn tin mời thêm.

Lục Nhiễm nghĩ cũng chẳng sao, chọn lấy một bộ mặc đi dự tiệc.

Tiệc cưới được đặt ở khách sạn cao cấp, ngoài cổng toàn xe sang, thảm đỏ trải dài, đến cả người đón tiếp ngoài cổng cũng mặc u phục phẳng lì, không một nếp nhăn.

Lục Nhiễm bước từ trên taxi xuống, cảm thấy ngại ngùng chút xíu, rồi đưa thiếp bước vào khách sạn.

Tầng mười bảy, đèn sáng trưng, hội trường sắp xếp kiểu u, xung quanh phòng là dãy bàn ăn thịnh soạn, khăn trải bàn trắng tinh, chính giữa là tháp rượu và bánh cưới nhiều tầng.

Thực ra, lúc đầu cô không hề nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn, sau khi đưa phong bao chúc mừng cho chủ nhân, cô nhận ra không ít đối tác quen mặt.

Sau hồi hàn huyên, khi biết cô vừa nghỉ việc, không ít ông chủ tỏ ý mời cô về, khó xử nhất là Lục Nhiễm còn nhìn thấy cả Lưu tổng, người đã có nhã ý mời cô về làm việc hôm trước.

Mỏi miệng hàn huyên, Lục Nhiễm mới thoát ra khỏi vòng giao tế, bắt đầu đi tìm đồ ăn.

Sau vài vòng tìm kiếm, mắt Lục Nhiễm sáng lên, ngắm chuẩn mục tiêu.

Lục Nhiễm đang định ra tay thì có người hớt tay trên con mồi ngắm sẵn của cô.

Cô quay lại, khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn bất thình lình hiện ra ngay trước tầm nhìn.

Anh ta không nói gì, chỉ gắp con cua vào đĩa của Lục Nhiễm.

Lục Nhiễm thích ăn cua, từ trước đến giờ cô không hề che giấu sở thích này.

Nhớ lại có lần đi công tác Tô Châu với Hàn Mặc Ngôn, lúc đó vào giữa mùa thu, đúng mùa cua, sau khi xong việc, Hàn Mặc Ngôn cho Lục Nhiễm nghỉ nửa ngày phép.

Không biết có phải do hôm đó tâm tình thoải mái, nên khi biết cô định đi hồ Dương Trừng, đã lái xe đưa cô đi. [Hồ Dương Trừng: Một hồ nước ngọt cách thành phố Tô Châu ba kilômét về phía Đông Bắc, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Hồ này nổi tiếng vì có loại cua Trung Quốc, thứ cua được xem như đồ cao lương mỹ vị.">

Ngồi bên bờ sông, từng thảm cúc đang nở rộ.

Cua vàng béo ngậy, thịt cua trắng nõn, trước mặt là Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm thật không trông mong gì hơn.

Tối hôm đó, một mình cô ăn hết cả một đĩa cua, khiến một người vô cảm, Thái Sơn có sập trước mặt cũng không chớp mắt như Hàn Mặc Ngôn cũng phải lộ chút kinh ngạc.

Nhưng đúng là vạ từ miệng mà ra, tối hôm ấy cô bị viêm dạ dày cấp tính phải đi cấp cứu, truyền nước. Xung quanh không có ai thân thích, chỉ một mình Hàn Mặc Ngôn băng giá ở bên…

Cứ tưởng với bản tính bạc bẽo thường ngày, anh ta sẽ bỏ cô lại tự ăn tự chịu, không ngờ, anh ta vẫn sắp xếp đâu vào đấy cho cô, lấy số, nằm viện, truyền nước, tuy chẳng nói một lời…

Dòng hồi ức khiến Lục Nhiễm trở nên mơ màng.

Cũng chỉ vì chút ít ký ức ngọt ngào này quẩn quanh trong tim mà cô cứ vấn vương, không thể nào từ bỏ.

Bao nhiêu lần có thể lựa chọn rời xa hoặc từ bỏ, cuối cùng vẫn tiếp tục…

Liếc nhìn con cua vàng bóng trên đĩa, Lục Nhiễm bình tĩnh nói: “Cảm ơn”.

Hàn Mặc Ngôn không trả lời, khuôn mặt tuấn tú bình thản, đôi mắt bị mái tóc che khuất, nhìn không rõ anh đang nghĩ gì.

Lục Nhiễm định quay đi, chính trong lúc cô tưởng rằng Hàn Mặc Ngôn vĩnh viễn không bao giờ nói thêm một lời nào với cô, thì giọng nói của Hàn Mặc Ngôn vang lên bên tai.

“Lục Nhiễm, quay về làm việc đi”.

Tuy chẳng liên quan gì, nhưng lúc đó trong đầu Lục Nhiễm vang lên giai điệu ca khúc Mua bán tình yêu. [Đây là ca khúc nổi tiếng trên mạng từ những năm 2009 đến nay, do Hà Tân sáng tác, được ca sĩ Mộ Dung Hiểu Hiểu trình bày, với thông điệp “Tình yêu không phải là thứ anh muốn bán, muốn mua là có”.">

Cô bưng đĩa, quay lại, khoảng cách gần trong gang tấc.

Hàn Mặc Ngôn đứng ở đó, bộ u phục phẳng lì, vừa khít cơ thể.

“Chào anh Hàn”.

Lục Nhiễm một tay bưng đĩa thức ăn, một tay đưa ra phía trước Hàn Mặc Ngôn.

Nghi lễ xã giao cơ bản, thậm chí ngay cả nụ cười trên khuôn mặt cũng như được cài đặt sẵn, cực kỳ thỏa đáng.

Hàn Mặc Ngôn nhất thời ngơ ngác.

Lục Nhiễm hôm nay mặc một bộ đầm màu đen hơi ôm, dài quá đầu gối, áo vest khoác ngoài nhẹ nhàng, rất đẹp và cũng rất năng động.

Ba năm làm trợ lý của anh ta, Hàn Mặc Ngôn rất ít nhìn

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT