watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5260 Lượt

ngắm, đánh giá cô trợ lý bấy lâu nay cũng nghiêm túc như mình.

Điều từng làm anh ta vừa ý nhất chính là khả năng làm việc hết công suất và cực kỳ hiệu quả của cô. Cùng một khoảng thời gian và tài liệu hoàn toàn giống nhau, Lục Nhiễm có thể hoàn toàn bình thản, bằng một ngữ điệu ung dung từ đầu đến cuối, với ngôn từ sắc bén tranh luận cùng đối phương đang đỏ mặt tía tai rồi giành lấy hợp đồng, thậm chí cuối cùng vẫn mỉm cười bắt tay người ta.

Nhưng, khi Lục Nhiễm đối mặt với anh bằng thái độ ấy, Hàn Mặc Ngôn cảm thấy không vui chút nào.

Lục Nhiễm thôi việc khiến anh trở tay không kịp.

Thậm chí sáng sớm ngày hôm sau khi không gọi được điện thoại bàn làm việc của Lục Nhiễm, mất một lúc sau anh mới định hình ra Lục Nhiễm đã nghỉ việc từ ngày hôm qua.

Theo lệ thường trợ lý nghỉ việc phải làm công tác bàn giao, đằng này Lục Nhiễm nói nghỉ là nghỉ, thậm chí đến ngày hôm sau, công việc của Hàn Mặc Ngôn vẫn bị đình trệ.

Không biết tại sao Lục Nhiễm lại đột nhiên đưa ra quyết định như vậy.

Hàn Mặc Ngôn suy đi nghĩ lại, tối hôm đó gọi điện cho Lục Nhiễm, không ngờ lại nhận phải phản ứng không hề khách khí như vậy.

Người mới thay thế cho Lục Nhiễm làm việc sai sót lung tung, còn không bằng cả Lục Nhiễm ba năm về trước.

Hàn Mặc Ngôn có ba năm để thích ứng với thói quen làm việc của Lục Nhiễm, giờ lấy đâu ra thời gian ba năm nữa để thích ứng với một người khác.

Gặp lại Lục Nhiễm trong tiệc đính hôn này, Hàn Mặc Ngôn vô thức mở lời.

Từ trước đến giờ anh không biết cách níu giữ người khác, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng thế, tuy là vì những nguyên nhân khác nhau, nhưng lần này anh đã mở lời.

Chỉ tiếc là kết quả lại… Hàn Mặc Ngôn nhắm mắt, lấy lại sự trấn tĩnh.

Đứng nhìn Hàn Mặc Ngôn chẳng có phản ứng gì, Lục Nhiễm rút tay lại.

Vẫn nguyên một nụ cười: “Anh Hàn, nếu không có việc gì khác, tôi đi trước đây”.

Giữ được nụ cười bình thản khi đứng trước Hàn Mặc Ngôn là một việc quá sức đối với cô.

Cảm giác nén chặt tình cảm của mình thật không dễ chịu chút nào.

Hàn Mặc Ngôn đang định lên tiếng, thì một giọng nói cắt ngang.

“Ồ, trợ lý Lục danh tiếng đây sao?”.

Lục Nhiễm quay lại nheo mắt đánh giá người phụ nữ trang điểm dày cộp, không biết xuất hiện từ đâu ra.

Người phụ nữ nở một nụ cười rồi giơ tay về phía cô: “Tôi là Ngô Kỳ, bạn gái hiện tại của Hàn Mặc Ngôn”.

Chỉ nhìn qua, Lục Nhiễm đã có thể đoán biết, lớp da trắng dày cộp kia không biết đã tô trát lên đó bao nhiêu lớp phấn, rõ ràng khác biệt với lớp da hơi vàng dưới cổ. Cái kiểu khoác tay Hàn Mặc Ngôn của người phụ nữ này thật khiến người ta nhức mắt.

Lục Nhiễm không trả lời cô ta mà quay về phía Hàn Mặc Ngôn.

“Anh Hàn lại bị gọi đi xem mặt à?”.

Hàn Mặc Ngôn không đáp, mặt người phụ nữ biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười, như muốn thanh minh điều gì.

Thái độ ngầm thừa nhận của Hàn Mặc Ngôn càng khiến Lục Nhiễm điên tiết, cô không còn giữ được nụ cười xã giao lúc nãy.

Rốt cuộc là Hàn Mặc Ngôn đang giở trò gì, từ lúc làm việc bên cạnh anh ta, thấy anh ta thay hết cô này đến cô khác, nhưng buồn cười ở chỗ, cô nào cũng do bố anh ta sắp đặt, lần thứ nhất, lần thứ hai còn được, tại sao lần nào cũng như lần nào, ban đầu cô còn tưởng Hàn Mặc Ngôn thích mấy thiên kim tiểu thư yêu kiều đó, nhưng… tình cảm gì mà giá băng như thế, kể cả lúc đối phương không chịu nổi đòi chia tay, anh ta cũng không mảy may xúc động.

Chẳng lẽ anh ta không hề coi trọng đối tượng của mình? Chẳng lẽ anh ta lại chưa từng động lòng trước bất cứ ai?

Đặt đĩa xuống, Lục Nhiễm chỉ vào người phụ nữ, giọng nói bị nén xuống chứa đựng sự giận dữ không thể giải tỏa.

“Hàn Mặc Ngôn, anh có thích cô ấy không?”.

“Hàn Mặc Ngôn, mẹ nhà anh, anh đã thích ai bao giờ chưa?”.

Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Thực ra Lục Nhiễm không hề to tiếng, âm lượng ngữ điệu vừa đủ, nhưng mỗi lời nói ra đều sắc nhọn như dao.

Nhưng lưỡi dao ấy cuối cùng lại cứa vào chính trái tim của cô.

Cô nhìn thẳng vào Hàn Mặc Ngôn, không biết rốt cuộc mình đang cố chấp điều gì.

Hàn Mặc Ngôn vẫn im lặng, thần thái như đang suy nghĩ.

Ngô Kỳ định lên tiếng, nhưng chợt phát hiện ra cả Lục Nhiễm lẫn Hàn Mặc Ngôn đều không để ý gì đến mình.

Thậm chí là, không gian giữa họ, hình như cũng không có cô.

Cô giậm chân, định lôi kéo sự chú ý của Hàn Mặc Ngôn, không ngờ Hàn Mặc Ngôn vẫn không ngó ngàng gì đến.

Tuy cô và Hàn Mặc Ngôn quen nhau là do bố mẹ sắp đặt, nhưng anh khiến cô rất vừa ý, cả tướng mạo và gia thế đều vượt trên tưởng tượng của cô, tính tình trầm tĩnh, tuy rằng kiểu đàn ông đó bình thường thì lạnh lùng không quan tâm đến người khác, nhưng rất thích hợp để làm chồng, hơn nữa có dẫn đi đâu thì cũng hơn người.

Cô dự tính thế, cộng thêm phía Hàn Mặc Ngôn cũng không từ chối, nên vừa quen vài ngày, cô đã ngầm coi Hàn Mặc Ngôn như vật sở hữu của mình.

Nhưng, cô gái đứng trước mặt cô đây, chỉ cần vài câu đã bóc trần quan hệ thực sự giữa cô và Hàn Mặc Ngôn, khiến cô cảm thấy…

Cuối cùng, Ngô Kỳ không thể nhẫn nhịn thêm, hạ giọng gọi: “Mặc Ngôn, Hàn Mặc Ngôn!”.

Hàn Mặc Ngôn quay lại nhìn cô, giọng điệu bình thản: “Có việc gì thế?”.

Đến lúc này Ngô Kỳ mới phát hiện ra, Hàn Mặc Ngôn chẳng vì cô là bạn gái của anh ta mà thay đổi thái độ.

Giận quá, Ngô Kỳ xách túi, một mình quay đi.

Đây không phải là lần đầu tiên Lục Nhiễm nhìn thấy cảnh tượng này, cô khẽ nói: “Anh Hàn, bạn gái anh bỏ đi rồi, anh không đuổi theo sao?”.

Hàn Mặc Ngôn chỉ đứng nhìn, không hề có ý định đuổi theo.

Lục Nhiễm đã hết tức giận, cô không ngờ người phụ nữ này lại giở tính trẻ con ra với Hàn Mặc Ngôn, một người phụ nữ không hiểu anh ta như thế, chắc chẳng thể chịu nổi một tháng ở bên cạnh anh ta.

Lục Nhiễm bê đĩa, chuẩn bị đi.

Cô lại nghe thấy giọng nói của Hàn Mặc Ngôn: “Cô không định quay lại làm việc thật sao?”.

Đúng là lời của kẻ cuồng công việc.

Lục Nhiễm mỉm cười đáp: “Chi bằng anh hãy trả lời câu hỏi lúc nãy của tôi”.

“Câu hỏi nào?”.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Chương 04
Lục Nhiễm mỉm cười, đứng thẳng lên, không còn vẻ thù địch vừa rồi, ánh mắt xa xăm, hỏi mà như đang nói chuyện: “Tôi thật rất muốn biết, Hàn Mặc Ngôn anh từ nhỏ tới lớn, đã bao giờ từng thích một ai chưa?”.

Giọng Hàn Mặc Ngôn lạnh lùng: “Điều này rất quan trọng sao?”.

Lục Nhiễm nói như chém đinh chặt sắt: “Rất quan trọng”.

Khách khứa lần lượt bước vào phòng tiệc, ai nấy đều lộng lẫy sang trọng.

Tiếng nói chuyện rì rầm bốn phía, nhưng không át nổi tiếng đàn violin du dương uyển chuyển phía góc phòng.

Đèn điện sáng trưng rực rỡ.

Ánh sáng loang loáng quanh Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn thành những đốm màu loang lổ, nếu nhìn bên ngoài, cả hai cùng mặc màu đen, xứng đôi một cách bất ngờ.

Quan hệ cấp trên cấp dưới bao nhiêu năm, ngay cả trang phục họ chọn cũng mang một vẻ ăn ý ngấm ngầm.

Đã lựa chọn buông xuôi, câu trả lời cũng không còn quan trọng, nhưng chân cô như bị mọc rễ, Lục Nhiễm tay vẫn bưng đĩa, chắn phía trước Hàn Mặc Ngôn, chờ đợi.

Hàn Mặc Ngôn mấp máy môi: “Tôi…”.

“Lục Nhiễm?”. Một giọng nói bất chợt xen vào ngắt lời Hàn Mặc Ngôn.

Quay lại, một khuôn mặt thanh tú, đôi con mắt dài khi cười trở nên cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, cũng complet, giày da, chỉ có điều không thắt cà vạt, cổ áo và tay áo sơ mi được làm thủ công tinh tế, một bộ trang phục quy chuẩn bỗng thành ra phong cách và thoải mái lạ thường.

“Hướng Diễn?”.

Hướng Diễn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Lục Nhiễm, giơ tay ra với Hàn Mặc Ngôn, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Lục Nhiễm: “Không giới thiệu xem, vị này là…”.

Lục Nhiễm bặm môi, trả lời: “Là cấp trên trước đây của em, Hàn Mặc Ngôn, Hàn tổng”.

“Hoá ra là Hàn tổng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Tôi là Hướng Diễn, là đàn anh cùng trường đại học của Lục Nhiễm, chưa biết chừng sau này sẽ là sếp của cô ấy”.

Hàn Mặc Ngôn khách khí giơ tay ra bắt rồi nhanh chóng thu về.

Sau đó anh ta nhìn về phía Lục Nhiễm, chỉ nói một câu.

“Tôi sẽ giữ lại vị trí cho cô một tuần”.

Ngẩn người nhìn theo bóng dáng Hàn Mặc Ngôn rời đi, Lục Nhiễm biết rằng, đây là sự nhượng bộ cuối cùng.

Cô có nên cảm thấy mừng vui không, ít nhất ba năm cực khổ của cô cũng đổi lấy một tuần chờ đợi.

“Người đã đi rồi, còn đứng ngẩn ra đó làm gì?”.

Hai bàn tay với những ngón tay dài huơ huơ trước mặt cô.

Lục Nhiễm quay lại, nhìn về phía người đàn ông dáng vẻ hớn hở tươi cười bên cạnh, hạ giọng: “Tại sao lại chen vào đúng lúc đó”.

“Bị em phát hiện rồi hả?”. Hướng Diễn chả để ý, gắp một con cua vào đĩa của cô, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười: “Chỉ là anh nhìn thấy điệu bộ vừa rồi của em như sắp khóc đến nơi, giữa đường gặp chuyện bất bình nên phải giơ tay cứu giúp thôi”.

Lục Nhiễm cười: “Khóc à? Đã bao giờ thấy em khóc chưa?”.

Chỉ vào con cua, Hướng Diễn bỗng hỏi một câu không đầu không đuôi: “Em vẫn thích ăn cua à?”.

“Tất nhiên rồi. Có sao

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT