|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
không nói mày, là nói anh bạn của mày kìa!
_Ờ, là bạn tao! – Phong giật mình đính chính
Trung tỏ vẻ không quan tâm thái độ của Phong, anh mỉm cười đưa lon bia lên miệng, uống xong một hớp liền hỏi
_Ban nãy mày có nghe con bé nói gì không?
_Nói gì? – Phong thờ ơ hỏi lại
_Nó kêu tao mau lấy vợ đi! – giọng Trung hạ thấp – Cứ như là không cần tao nữa.
Phong nhìn bạn, anh hiểu rõ tâm trạng của Trung, nhưng anh nghĩ cũng nên nói một cái gì đó
_Chẳng lẽ mày không lấy vợ sao? Định cứ ở bên cô bé suốt đời à?
_Có thể chứ! – Trung mỉm cười – Tao tôn thờ chủ nghĩa độc thân, cứ như vậy ở với con bé cũng đâu có sao.
_Nhưng Trinh phải lấy chồng. Chẳng lẽ mày muốn cô bé suốt đời ở giá với mày?
_Cái này thì không cần! – Trung khoác tay – Ai cấm con bé lấy chồng, có điều, đó phải là một người tao cảm thấy thật sự tốt. Chứ mấy đứa lơ tơ mơ…– Trung xăn tay áo – Ông sẽ cho chết không kịp hối!
Chính xác như những gì Phong đã đoán, chướng ngại duy nhất trên con đường kết giao với Trinh chính là Trung, bạn tốt của anh, một kẻ yêu em gái đến phát điên lên rồi. Nếu là bình thường không có chuyện gì tự nhiên chạy đến trước mặt Trung để hỏi về hình mẫu em rể trong mắt anh thì thật chẳng khác nào lạy ông con ở bụi này, thế nhưng sẵn mạch câu chuyện đang đi dần về hướng đó nên nếu như hỏi một chút có lẽ sẽ không sao, nghĩ vậy Phong liền nói
_Vậy theo mày, người như thế nào thì mày vừa ý?
Trung lấy tay xoa xoa cằm đăm chiêu một lúc rồi mới gật gù trả lời
_Yêu thương con bé, không được làm cho nó khóc. Là một người có trách nhiệm, biết quan tâm. Đơn giản vậy thôi. – anh kết thúc bằng một cái nhún vai
_Chỉ có vậy?
_Nhưng không hoàn toàn như vậy. – Trung khẩy cười – Tao không thể ở với con bé suốt đời, nên tao muốn người mà nó dựa vào phải là một cây đại thụ chứ không phải là cành liễu. Ít ra cũng giống như tao! (anh rất tự tin nha T.T)
Tìm người giống như Trung liệu sẽ có được mấy người? Con trai trên đời không thiếu, nhưng để trở thành tùng bách của một ai đó lại không phải là chuyện có thể làm một cách đơn giản, như lời nói thoát ra khỏi khóe môi.
_À mà ban nãy tao còn chưa kịp nói. – Trung bất ngờ nhắc nhớ
_Nói gì?
_Về chuyện của bạn mày. Nếu đổi lại tao là anh trai của cô bé, giao em gái mình cho một người nào đó chưa biết rõ thì tao thà giao nó cho anh chàng kia, vì ít ra anh ta cũng đã là bạn thân của tao nên tuyệt nhiên sẽ không thể là kẻ xấu. Mày nghĩ có phải không?!
Trung nói xong khóe môi anh thầm trộm nhếch lên mang nhiều ẩn ý. Vốn dĩ cũng không cần nghe câu trả lời nên khi vừa nói xong liền vươn vai đứng dậy, dợm bước hướng cầu thang đi tới
_Tao có việc cần làm nên về phòng trước, mày lên sau nha.
_Ừ! – Phong đáp khẽ, anh hiện tại không quan tâm đến lời Trung nói bởi chính anh đang suy nghĩ đến một vấn đề riêng
Trung đi đến chân cầu thang thì dừng lại, đầu anh hơi ngoái nhìn về phía Phong, bất giác mỉm cười.
_Giao con bé cho mày tao thật sự yên tâm!
–
Chú thích:
Bi*: Bisexual (Lưỡng tính)
Người có những rung cảm tình yêu và lôi cuốn thể xác với thành viên cùng giới và khác giới Em Gái Của Bạn Tôi – Chương 07
Gửi lúc 21:11 ngày 15/12/2013
LIÊN TỤC CÔNG KÍCH
Hai anh chàng đẹp trai trong một lúc đều trở nên ngớ ngẩn khi nhìn thấy Đoàn Huy xuất hiện giữa phòng khách cùng với chiếc valy to tổ bố. Không kịp chờ cho hai người phản ứng, cậu đã nhanh miệng nói luôn ý định của mình.
_Anh cho em tá túc một thời gian!
_Tại sao? – Trung ngạc nhiên hỏi – Nhà em đâu sao không ở?
_Mẹ đuổi em đi rồi!
Huy nói xong liền mang vẻ mặt đau khổ buồn bã ngồi xuống sofa. Bị mẹ đuổi đi? Làm gì có chuyện như vậy. Trung nhìn cậu em trước mặt có một chút nghi ngờ, vẫn biết cậu ta là người rất hay đùa, nhưng mang cả những chuyện như thế này ra đùa thì thật chẳng vui chút nào.
_Tại sao cô lại đuổi em đi? – Trung muốn biết lý do
_Đang yên đang lành tự dưng mẹ bắt em đi du học. Em không đồng ý bà liền nổi giận, nói rằng nếu em không nghe lời thì cứ ra ngoài mà ở, bà không có đứa con bất trị như em!
Huy vừa nói vừa làm ra vẻ đau khổ vô cùng, đang trong lúc tình tiết đến hồi gay cấn thì Trinh đi xuống, cô vốn muốn xuống lấy ít nước uống nhưng khi xuống đến nơi thấy Đoàn Huy đang cùng ông anh nói chuyện, lại còn khóc lóc ỉ ôi…tự nhiên đoán ra một điều gì đó
_Đáng đời! – cô lạnh lùng phán
Cả ba người đồng loạt quay đầu nhìn về phòng bếp, nơi phát ra tiếng nói. Vừa nhìn thấy Trinh, Đoàn Huy càng mếu máo nhiệt tình hơn
_Quá đáng! Tớ bị như thế này không phải là nhờ phúc đức của đứa bạn tốt là cậu sao?
_Có hả? – Trinh nhún vai – Sao không nhớ ta!
Làm sao mà không nhớ cho được, Trinh trong bụng cười thầm, vì chính cô là nguyên nhân khiến cho mẹ của Đoàn Huy đưa ra quyết định cuối cùng: Đem cậu quý tử độc nhất quẳng ra nước ngoài du học.
Lý do cũng rất chi là dễ hiểu, bởi vì anh chàng quý tử này mỗi lần về nhà đều dẫn theo con trai chứ không phải là bạn gái, lại còn lên phòng ở lỳ cả ngày không chịu ra ngoài, báo hại mỗi lần Trinh qua nhà đều bị cô Mai, mẹ thằng bạn ca thán liên tục, rốt cuộc còn đưa ra ý định rất điên rồ mà khi vừa nghe qua Trinh đã suýt sặc chết vì nước miếng của mình.
_Trinh làm con dâu cô nhé, thằng Huy cũng chỉ nghe lời mỗi mình con, những lúc đi chung với con cô mới thấy nó là đàn ông thực sự!
_Cô à! – Trinh cười méo xẹo – Cô vui tính quá. (rất là vui tính nha=.=!)
_Nhưng cô không biết phải làm thế nào với nó… – cô Mai bắt đầu khóc – Nhà cô chỉ có mình nó là con trai, nếu thực sự nó mắc phải căn bệnh đó…hu hu…chẳng lẽ…
Trinh yên lặng nhìn người phụ nữ trước mặt mà không biết phải nói thế nào, người mẹ bao giờ cũng yêu thương con nhiều nhất, quan tâm con nhiều nhất, song cũng chính là những người hay lo nghĩ nhất, đến nỗi, những suy nghĩ cứ ngày một lan rộng thành ảo tưởng khó có thể kiềm chế.
_Cô đưa Huy sang Mỹ đi, cậu ta có cô bạn gái bên ấy.
_Bạn gái? Là ai?
_Cô ấy tên Phượng nhưng vẫn hay gọi là May, vừa xuất cảnh tuần trước, bang Texas. Hai người quen nhau cũng hơn một năm rồi.
_Có thật là nó có bạn gái? – cô Mai mừng rỡ hỏi
_Dạ, con xin thề! – Trinh thở dài giơ bàn tay trái lên cao
_Được rồi, cô sẽ cho nó đi Mỹ ngay! – cô Mai phấn khích cầm tay Trinh lắc lắc với vẻ vô cùng biết ơn
Những tưởng đó chỉ là những lời nói suông cho qua chuyện, không ngờ cô lại làm thật. Lại còn đưa ra tối hậu thư nếu Huy không đi du học sẽ tống cổ ra khỏi nhà không nuôi nữa. Haha…thật là buồn cười mà.
_Tại sao lúc đó cậu không giải thích giúp tớ?
_Giải thích cái gì? – Trinh vẫn giả ngu
_Đám con trai bọn tớ lên phòng là để dựng bài nhảy, sáng tạo động tác mới chứ có phải như mẹ nghĩ đâu…đã không nói giúp thì thôi lại còn gợi ý chuyện du học nữa.
_Thuận miệng mà! – cô cười cười
_Cậu…đi chết đi! – Huy hét lên
Trinh trề môi không đáp, thấy vậy Huy liền quay sang hai ông anh với dáng vẻ cầu xin
_Cho em ở nhờ nha, anh Trung!
Trung im lặng một chút, sau đó chậm rãi trả lời
_Ở lại cũng không sao, nhưng nhà anh chỉ có một phòng cho khách mà hiện tại bạn của anh đang…
_Không sao! – Huy đột nhiên cắt ngang lời anh, đồng thời cậu quay đầu nhìn về phía bếp – Em sẽ ở cùng cậu ấy!
_Không thành vấn đề. – Trinh nhún vai đáp
_KHÔNG ĐƯỢC!
Cả hai ông anh cùng đồng thanh hét lên khiến Huy giật mình, còn Trinh thì một phen hết hồn nuốt trọng cả viên nước đá đang ngậm trong miệng khiến cô ho khù khụ, vội vàng vuốt vuốt ngực cho viên đá mau chạy xuống bụng.
Một tay Huy đè lên ngực trái giống như đang trấn tĩnh mặt khác hai mắt cứ trợn tròn nhìn chòng chọc vào hai anh. Trung phản ứng như vậy cũng là lẽ thường, ai bảo ông ấy yêu em gái như vậy. Còn người kia, Huy khẽ liếc mắt sang Phong, tức giận như vậy là có ý gì. Chẳng lẽ…
Từ một giây ngạc nhiên ban đầu, hiện tại khóe môi Huy đang khẽ nhếch lên, có một chút mờ ám
_Ơ…không sao. Vậy em sẽ ở cùng với anh Phong. – Huy đối mắt với anh, vờ ngu ngốc – Anh không phản đối chứ?
Coong!
Coong!
Trong đầu Phong đột nhiên vang lên tiếng chuông cảnh báo nguy hiểm, mặc dù chưa thể xác định là chuyện gì nhưng rõ ràng ban nãy anh nhận ra được tia cười trong mắt Huy. Có điều, nhìn theo một khía cạnh nào đó thì anh cũng chính là người đang ở nhờ nhà Trung nên không thể nào mở miệng nói không được!
_Không vấn đề. – Phong bất đắc dĩ nhún vai – Dù sao phòng cũng rộng!
_Vậy…Em định ở tới chừng nào? – Trung hỏi
_Tới chừng nào mẹ em từ bỏ ý định bắt em đi du học!
Mục đích đạt được rồi. Huy mừng như đi hội, liền nhào tới ôm lấy cổ Phong, hôn lên má anh một cái thật kêu khiến người anh đột nhiên cứng đờ như hóa đá. Ngồi bên cạnh, Trung khẽ thở ra, trộm đưa tay vuốt ngực thầm cám ơn ông trời vì Huy đã không lực chọn ở cùng với anh.
_Thằng nhóc này, thật sự không có vấn đề chứ______!!!
* * *
_Cậu có thấy phản ứng của anh Phong lúc nãy không?
Sau khi nhận được cái gật đầu của Phong, Huy liền mang hết đồ đạc của cậu quẳng vào một góc trong phòng cũng không thèm nhìn qua đồ đạc vật dụng của anh liền nhanh chân chạy thẳng đến phòng của Trinh ăn vạ.
Hiện tại cậu đang nằm trên giường của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




