|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đang nói chuyện với thằng kia rồi” Hoàng dỏng tai lên nghetrộm
– Kế hoạch vẫn thế nhé6h tối thứ 7 ở Vincom chứ gì
-…………………………
– Ok, Bye
Hoàng thấy Trúc cúp máynó vội giả vờ lảng đi như ko để ý đến cuộc gọi đó, mà cắm cúi ăn.
– Ôi nó quá!!!! – Hoàngxoa xoa bụng
– Ăn no rùi thì về đicho tui còn nghỉ ngơi – Trúc lạnh lùng
– Cây tre nè….- Hoàngngập ngừng
– Sao cơ? Trúc ngước lênnhìn Hoàng, có vẻ nó đã quen với cái tên này
– Cảm…ơn cô nhé- Hoànglúng túng đỏ mặt
Thoáng chút ngỡ ngàng -“Ko có gì đâu” rồi nó nở nụ cười tươi rói với Hoàng, làm tim thằng béxém chút nữa là nhảy khỏi lồng ngực.
…………………………………………
Hoàng phi như bay vềnhà, nó cầm vội con dế sony của nó lên gọi cho thằng bạn quân sư quạt mo củanó.
– Alo, Hùng àh, cóchuyện ko rắc rồi nè
-……………………..
– Chuyện là thế này, taolàm đúng như mày bảo đó là rủ “cây tre” đi chơi cuối tuần, nhưng nólại hẹn thằng nhóc kia rồi – Hoàng bực tức
–
– Thì tao nghe con nhócđó nói đt vừa xong mà
–
– Hình như là đi lênVincom đó
–
– Sao???? Mày bảosao?… Mày nói tao đi theo dõi á?…Tao đây mà phải làm mấy cái trò lén lút đóhả ? Hoàng gần như hét vào điện thoại
–
– À…ờ….rồi saonữa?
–
– A!!!, tao hiểu rồi,mày đúng là mưu cao. Bye mày nhá, có gì tao báo lại cho mày
–
Hoàng cúp máy, miệng nónở 1 nụ cười đắc thắng, nó chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay.
– Trưa hôm sau, Trúcđang chuẩn bi nấu cơm thì có tiếng chuông cửa, Trúc chạy ra xem
– Xin hỏi ở đây ai làHoàng Thanh Trúc – 1 người đàn ông có vẻ như người vận chuyển thư tín
– Dạ cháu ạ- Trúc lễphép
– Cô có bưu kiện nhé, côkí vào đây cho tôi
Trúc kí vào và nhận 1gói rất lớn, nó nhớ có lần bố bảo sẽ có quà gì đó rất hay cho nó, con nhỏ híhửng chạy vào nhà bóc gói quà ra liền.
– Đẹp quá trời nè!…..-Trúc thốt lên
“Heo ko đòi ăn kem,heo ko đòi ăn bánh…”- “papa calling”
– Alo, bố àh – Nó reolên
–
– Quá tuyệt chứ bố – nósung sướng
–
– Dạ, con biết rồibố
–
– Vâng, con chào bố
Trúc quay ra nhìn mónquà của bố,…1 chiếc laptop đẹp mê ly, hình như là Macbook của apple thì phảinó nhìn thấy hình quả táo mà (thực ra tui cũng chẳng rành lắm về laptop viếtđại thui, có gì sai sót thông cảm nhá hì hì ). Con nhóc ngắm nghía 1 cách saymê, ngắm nghía theo đúng nghĩa nhá, vì nó có 1 nhược điểm nữa cực lớn đó là cựccực “gà” về vấn đề liên quan đến máy tính, nó chả dám đụng chạm nhiềuvào cái máy vì thành tích phá máy vi tính của nó có vẻ là khá cao.
“Có gì để mai hỏiLong cách sử dụng vậy” – nó nhìn cái máy lần nữa rồi cất vào hộp.
Sau khi ăn uống dọn dẹpxong, con nhóc đi lên sân thượng hóng gió cho mát, mỗi lần lên đây nó luôn thấythoải mái, khuôn viên đầy hoa tạo cảm giác rất tươi tắn, nó ngắm nhìn những đóahoa đang thi nhau khoe sắc (thành quả chăm sóc của nó hàng ngà mà lị) mà thấytinh thần nhẹ nhõm và thoải mái. Thình thoảng có cơn gió thổi vào làm mái tócmềm mại mượt mà của nó tung bay trông nó y như 1 tiên nữ vậy. Tự dưng nó thấybuồn ngủ…2 mắt díu lại…thế là nó gục mặt ngủ ngon lành trên bộ bànđá.
Hoàng cũng đi lên trênsân thượng chơi thì bắt gặp con nhóc đang ngủ ngon lành trên đó
“Trời, cô ta là sâungủ hay sao mà bạ đâu cũng ngủ đc thế”
Hoàng tiến tới gần connhóc định bụng gọi con nhóc dậy, nhưng khi đến nơi, nó ngồi vào chiếc ghế cạnhcon nhóc và ngắm con nhóc ngủ. Trông con nhóc này ngủ nhìn dễ thương i như conmèo vậy, chả bù lúc nó thức lúc nào cũng như cọp í. Con nhóc này dùng gầu gộigì mà thơm như mùi hoa quả vậy ta, úi, sao tóc nó dài và đẹp thế nhỉ, quảng cáodầu gội đc ý chứ. Hoàng tiếp tục ngắm con nhỏ ngủ 1 cách say sưa, hàng mi congvút, chiếc mũi thanh tú, làn da trắng mịn, cái môi hồng chúm chím như đang mỉmcười…trông yêu thế. Tim Hoàng càng ngày càng đập nhanh hơn, nó từ từ cúixuống….
– Mẹ!…mẹ!… mẹ ơi! -Trúc kêu lên
Hoàng giật bắn mình,”trời, mình làm cái gì thế này” hic hic _ Hoàng quay ra ôm lấy ngựcvuốt vuốt, nó thấy tim mình vẫn đang đập dồn dập. Hoàng quay ra thấy Trúc vấnđang ngủ ngon lành. “May quá, con nhóc ko biết gì…Con nhỏ này ngủ màcũng mơ gọi mẹ”- Hoàng chợt mỉm cười trước sự trẻ con của Trúc
Chợt…nó thấy từ khóemắt Trúc 1 giọt nước mắt rơi xuống. “con nhóc đó… khóc sao?”? Trôngkhuôn mặt Trúc hiện rõ sự đau đớn. “Chắc mơ phải ác mộng rồi, tội nghiệpcon nhóc quá”. Hoàng thấy bối rối…nó ko biết phải làm gì lúc này nữa.Con nhóc mà dậy lúc này phát hiện nó ngồi đây nãy giờ thì sao nhỉ… Mà nó ngủthì làm sao nó biết đc… Thui kệ, gọi nó dậy thôi, đằng nào nó cũng mơ thấy ácmộng mà. Nghĩ vậy Hoàng giả vờ hắng giọng “Hm..Hm” nhưng sau đó nólại gọi với giọng hết sức dịu dàng (nó sợ con nhỏ giật mình mà)
– Ey, cây tre, dậyđi..sao lại ngủ lăn lóc ở đây thế này?… Dậy đi nào!
– À…ừm…- Trúc tỉnhdậy ngơ ngác
– Cô đúng là sâu ngủ, bạđâu cũng ngủ đc – Hoàng cười toe toét
– Kệ tôi, mắc mớ gì anhchứ – Trúc ngại ngùng, xấu hổ quá, ngủ lăn lóc trên này lại bị cái tên cà chớnnày bắt gặp nữa
– Kệ sao đc mà kệ, tôilên đây hóng gió thì gặp cô ngủ lăn lóc trên này, đây là chỗ ngủ sao?
– Ăn đc ngủ đc là tiênmà, anh ghen tức với tôi phải hok? – Trúc le lưỡi
– Hok dám, tui sợthành… heo tiên lắm – Hoàng cười khúc khích
– Anh….ko muốn sốngnữa rồi – Trúc hét lên
– Í, cô tính giết ngườiah – Hoàng thụt lùi lại khi thấy Trúc lao ra
– Chứ còn gì nữa, dámchế nhạo tui vậy hả, chán sống rồi
– Ôi…bớ người ta…ánmạng – Hoàng la lên oai oái
– La nè!…La nữanè!…- Mỗi câu “la nè” là Trúc oánh thùm thụp vào người Hoàng
– Ui da…đau quá…taytui chảy máu nữa nè, cô đánh người đang bị thương hả? – Hoàng la lên lập tức cóhiệu nghiệm với Trúc
– Hả?…Tui có đánh vàovết thương của anh đâu sao chảy máu?
– Ơ…thì sợ quá..chảymáu lại – Hoàng tỉnh bơ
– Dám lừa tui hả, để tuichặt đứt tay anh lun – Trúc hét lên
– Thui…thui…oánh nữavào vết thương thật đó, lúc đó cô phải chịu trách nhiệm đó nghen
– Hứ..tha cho anh đó -Trúc ngồi xuống ghế, đùa với cái tên này cũng mệt gớm
Hoàng cười tủm tỉm ngồivào cạnh Trúc, nó bắt chuyện
– Nè..bộ đề hôm trướctui đưa cô, cô giải hết chưa?
– Giải đc ½ thui hà, taiđợt này ở lớp có nhiều bài tập quá tui ko có thời gian.
“Giải đc ½ số đềđấy trong có mấy ngày, con nhóc này là quái vật thật rồi” Hoàng le lưỡinghĩ
– Hôm nào tui đưa thêmcho mà làm nhé – Hoàng cười tươi đề nghị
– Thiệt hả, cảm ơn anhnhá, tui có photo cho Dung rùi, nó cũng khoái lắm nhưng kêu đề khó quá, côngnhận anh kiếm đâu ra đc mấy đề toán hiểm àh nha.
– Tui mà lị – Hoàng đắcchí
– Nè, anh học lớp 12rùi, tính thi vào trường nào zị? – Trúc quay ra hỏi Hoàng
– Tui hả?…Chắc tui thingành kinh tế thui…Tui còn phải về để quản lý công ty của bố mà…- GiọngHoàng buồn buồn
– Sao nghe ép buộc thế?Anh ko thích hả?
– Tui thích IT cơ, tuithích học trong trường FPT hà, nhưng bố tôi ko chịu
– Chắc anh giỏi IT lắmnhỉ? Cái vấn đề nào mà liên quan đến máy tính là tui dốt đặc hà hí hí
– Cũng kha khá – Hoàngcười hiền
– Hay quá!!! Tui có việcnhờ anh chút xiu nè – Trúc reo lên
-================================
–
Con nhỏ này cũng có việcnhờ mình sao, nhưng sao đc nhờ vả mà cảm giác lại thấy thích thú vậy nè trùi híhí
– Có chiện gì thế?
– Bố tôi mới gửi cho tôi1 chiếc laptop đẹp lắm, nhưng…tui hok biết sử dụng…anh chỉ tui đc hok
– Àh ùh, cô mang lên đâytôi xem nào- Hoàng khấp khởi mừng thầm, tưởng nhờ chiện gì, chiện này đối vớinó nhỏ như con thỏ, đúng nghề của chàng mà
Con nhóc phấn khởi phixuống nhà 1 cách nhanh nhất mang cục cưng của nó lên
– Đây nè – nó giơra
– Chà đẹp thế, bố chiềucon gái thế – thằng nhóc suýt xoa
– Bố tôi mà lị – con nhỏvênh mặt
– Bây giờ cô muốn hỏi gìnào
– Ah…thì tôi muốn anhchỉ tôi sử dụng “bé Bư” như thế nào
– Hả?…”béBư”?…”bé Bư” nào? – Hoàng nghệt mặt ra
– Àh, tui đặt tên máylaptop của tui là bé Bư – Con nhóc cười hồn nhiên
– Ặc ặc – Hoàng tý ngãngửa- Lại còn thế nữa, con gái thật ra rách việc (he he thực ra nó nghĩ là connhóc này rõ là dễ thương)
– Kệ tui, tui thấy tênbé Bư này dễ thương đấy chứ – Trúc cười toe toét. Mỗi lần con nhỏ cười là kohiểu sao như có dòng điện chạy ngang qua người Hoàng vậy, làm nó cứ lóng ngalóng ngóng.
– Thôi, ko tào lao nữa,để tui chỉ cho nè – Hoàng lấy giọng
………………………………20phút sau
– Trời ơi làtrời!!!!!!!!!!!!!- (Tiếng ai hét vậy nhỉ) đó là tiếng Hoàng đó- Cô là con gàhả? Tui đã nói cái này làm như thế này, sao cô cứ làm ngược lại thế?…Đầu óccô kiểu gì vậy? – Trông thằng nhóc đỏ mặt tía tai, tóc tai thi bù xù (chắc nóvò đầu bứt tai dữ lắm)
– Tại…tại anh nóinhanh quá chứ bộ – Trúc lúng túng
– Cô là đồ “congà”, “con gà” mà + “cây tre” là ra “con gàtre” (học sinh học hỉu gì zị trùi), 1 cái thao tác đơn giản vậy mà nhầmlẫn suốt vậy là sao – Hoàng tuôn 1 tràng
– Nè…nè tùi nhờ anhchỉ tui chứ ko nhờ anh mắng mỏ tui nhá – Trúc phụng phịu
– Tui phải nói cho cáiđâu cô thông thoáng ra chứ
– Hok cần anh nữa…maitui hỏi người khác , xí…làm tàng – Trúc cầm “bé bư” của nó lên rùingoảnh mặt đi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




