|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nó sưng vù…mũi nó thì đỏ chót lên,trông nó i như chú hề vậy.
– Nín chưa, e khóc khỏethật đấy, mắt sưng vù rồi nè – Hoàng vuốt nhẹ vào mắt nó
Trúc ngại ngùng, chắcbây giờ nhìn nó xấu xí lắm, khóc xong nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn 1 chút.
– Đừng nhìn tôi nữa,trông mặt tôi bây giờ kì cục lắm đúng ko
– Ko, chỉ”hơi” kì cục thôi, ko đến mức kì cục lắm – Hoàng tủm tỉm
– Anh đúng là cái đồ”cà chớn” mà
– Đợi anh chút, anh quaylại liền – Hoàng phóng vèo đi đâu khoảng vài phút và quay lại là 1 cái túiđá
– Em chườm lên mắt đi,sẽ đỡ sưng hơn đó, ko tý nữa vào trong mọi người lại tưởng anh bắt nạt e -Hoàng cười
– Cảm…ơn anh – Trúc línhí đón túi đá từ tay Hoàng
2 đứa ngồi bệt xuốngthảm cỏ, Hoàng quay ra nhìn Trúc, trông con nhỏ có vẻ lạnh, nhìn nó run run.Hoàng cởi chiếc áo khoác ra, khoác lên vai cho Trúc, con nhỏ cười tươi mắt vẫnnhắm và đang chướm đá
– Cảm ơn anh – Giọng nócó vẻ vui vui
– Trúc này (lần đầu tiêngọi tử tế, ko gọi là gà tre)
– Ơ…gì thế – Trúc koquen lắm nên hơi bất ngờ
– Chuyện lúc nãy anh nóií mà, chuyện hôn ước của 2 đứa chúng mình đó, anh muốn e tự nguyện đến với anh,anh ko muốn dùng cái hôn ước đó để ép buộc e. E hiểu chứ? Nếu e ko đồng ý vớicái hôn ước đó, a tôn trọng quyết định của e. Chỉ cần….e hạnh phúc là đc
Trúc im lặng, ko ngờHoàng lại là người tốt như thế, bên ngoài là 1 vẻ lạnh lùng nhưng bên trong quảlà 1 người sống tình cảm, Hoàng quả thật rất dịu dàng. Ko hiểu sao gần đây ởcạnh Hoàng nó cảm thấy rất vui vẻ
– Nhưng nếu đc…e cóthể cho anh 1 cơ hội chứ? – Hoàng ngập ngừng
– Cơ hội gì cơ? – Trúctỉnh bơ
– Thì…cơ hội đó….-Hoàng bắt đầu lúng túng, nó ko biết diến tả như thế nào cho đúng
– Mà anh xem mắt tôi hếtsưng chưa? – Đổi đề tài ngay đc
– Ơ….àh, ừh,…hết rồi- Hoàng hơi bất ngờ, nó biết con nhỏ đánh trống lảng, có lẽ lời đề nghị ngaylúc này là hơi gấp gáp
– Vậy mình vào nhà thôi,kẻo mọi người đợi, chắc Dung đi tìm tôi từ nãy rồi – Trúc đứng dậy
– Ừh, vào thôi – Hoàngỉu xìu vào nhà với Trúc
…………………………………………��…………………………………………� ��…
– Ôi joi ơi, 2 người đâyrồi, tý nữa tôi phải huy động 113 đi tìm mấy người đó, đang đinh lên đài truyềnhình gửi tin “tìm trẻ lạc” rồi đây nè – Hùng vừa nhìn thấy Hoàng vàTrúc tiến vào đã lao ra
– Tụi tao ra ngoài hónggió chút mà – Hoàng đáp
– Rùi cảnh ngoài đó đẹphok?…Gió ngoài đấy mát hok?…Rùi…- Hùng cười tủm tỉm
– Rùi…rùi cái đầu màyáh – Hoàng trừng mắt
– Tao hỏi vậy thôi mà,làm gì dữ vậy mày – Hùng cười tí tởn
Dung kéo Trúc ra 1 chỗthì thào, nó thấy mắt Trúc hơi sưng
– Bồ sao vậy, bồ khócàh, mình thấy mắt bồ sưng sưng, anh Hoàng chọc gì bồ sao? – Dung thì thào
– Ko, làm gì có lúc nãymình ra ngoài đó bị bụi bay vào mắt, mãi ko lấy ra đc nên nước mắt chảy ràn rụađó – Trúc chối bay
– Thật ko đó? Đừng giấumình chuyện gì đó
– Thật ra có 1 chuyệnrất bất ngờ…- Trúc ngập ngừng
– Chuyện gì
– Thì….đó là…sauđó…..và thế là…. – Trúc kể đầu đuôi sự việc
– HẢ??? CÓ THẬTKHÔNG???? – Dung và Hùng đồng thanh hét lên
Có lẽ 2 nhân vật đang kểcùng 1 câu chuyện, Dung và Hùng quay ra nhìn nhau và nhìn về phía Trúc vàHoàng. Đúng là ko thể ngờ lại có chuyện này xảy ra, vẫn biết là trái đất trònnhưng ko ngờ tròn thế
– Thế bây giờ mày tínhsao? – Hùng hỏi
– Tao chưa biết, mọichuyện cứ từ từ thôi – Hoàng buồn buồn nói, nó biết Trúc ko dễ gì chấp nhậnchuyện này, hơn nữa con nhóc đang dành tình cảm cho Long. Nó ko muốn con nhócphải khó xử.
– Ừh, tùy mày vậy, nhưngcó chuyện gì nhớ phải nói với tao đó – Hùng nháy mắt
– Ok
……………….
Cũng muộn, Hùng đưa Dungvề, Hoàng đưa Trúc về. Trên đường đi, Hoàng với Trúc chẳng nói câu gì cả, 2 đứacứ im re. Trúc chống tay nhìn ra phía ngoài cửa, nó đang mải suy nghĩ 1 chuyệngì đó. Còn Hoàng, nó cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Hoàng bậtmui xe ra, gió lùa vào mặt 2 đứa, lành lạnh nhưng thoải mái. Thẳng nhóc dừng xelại, lấy áo khoác lên vai Trúc
– Trời hơi lạnh, nhưngmở mui ra sẽ cảm thấy thoáng hơn đó. Em chưa quen khí hậu ngoài này đâu
– Ờ, công nhận mở mui xera thoáng thật đó, cảm ơn anh nha – Trúc cười toe. Áo của Hoàng thật là ấm, cònthoang thoảng mùi nước hoa trên áo. Con nhóc mỉm cười, nó cảm thấy lòng rất nhẹnhõm
Về đến nhà, sau khi tắmrửa thay đồ xong, Trúc nằm vật ra giường, hôm nay phải đi đôi giày cao gót đóquả là 1 cực hình, 2 chân nó ê ẩm, người rã rời, nó ngồi nhăn nhó xoa bóp cáichân của mình.
“Tít…Tit..’
– “Em ngủchưa?”
– Chưa, có chuyện gìhok
-“Em còn gì ăn ko?Anh đói quá hà”
– Có mì tôm thôi, ănhok
– “Có, anh sang liền”
– Hoàng nói xong liềnphóng sang nhà, Trúc nghe Hoàng nói vậy mới nhớ ra cả tối hôm nay nó cũng chưaăn uống gì đc mấy, cái bụng của nó bắt đầu biểu tình dữ dội. Nó ra mở cửa,Hoàng đứng đó cười tít mắt vác theo mấy lon nước ngọt.
– Đồ uống đó, cả tối nayanh chả ăn uống đc gì, bây giờ đói muốn xỉu rồi nè – Hoàng nhăn nhó
– Hi hi, vào nhà đi, đợitôi chút – Trúc cười
Khoảng 15 phútsau…..Trúc bê ra 1 cái nồi nhỏ, và 2 cái bát, 2 đôi đũa. Mở ra là 1 nồi mìngon lành, rau, trứng, thịt, hành, bốc khói nghi ngút, ngon quá !!!
– Ngon quá đi mất, nhưngsao ko để ra bát?
– Thì bát đây còngì?
– Í anh là ko để ra cáibát tô như hôm trước
– Hôm trước có mình anhăn thôi, hôm nay có tôi ăn nữa mà – Trúc cầm bát lên găp mì
– Ăn kiều này ngộthế?
– Anh ăn ko? Ko là tôiăn hết nè ! – Trúc gắp lấy gắp để vào bát nó
– Ăn!! Ăn chứ!! Dại gìko ăn – Hoàng vớ lấy bát và gắp lia lịa vào bát mình
– Xì xụp…xìxụp…
– Ngon ko?
– Ngon!! Ngon cực kìí!!!
– Thế lần này đc mấyđiểm
– 20 điểm
– Làm gì có thang điểm20, xạo thế
– Có chứ anh cho thế,tại hôm nay ăn chung với e thế này thấy ngon hơn – Hoàng cười tít mắt
– Xì…cà chớn
– Gà tre nè…
– Sao cơ?
– Em đổi xưng hôđi
– Là sao?
– Anh hơn tuổi e, e phảigọi bằng anh chứ?
– Tôi…ko quen
– Thì tập dần đi choquen
– Tại sao tui phảitập
– Chẳng lẽ sau này làmvợ anh e cũng xưng hô thế hả – Hoàng tủm tỉm
– Ai làm vợ anh, thíchchết hả? Đồ cà chớn – Trúc lườm Hoàng rách mắt lun
– Ừh, ko làm vợ thì làmbà xã vậy, từ nay anh gọi e là bà xã vậy – Hoàng hí hửng
– Anh thích chết sao? -Trúc oánh thùm thụp vào người Hoàng
– Nè, yêu cho roi chovọt hả?
– Đồ cà chớn – Trúc xìmặt ra
– He he anh đùa đó…giận sao? – Hoàng cúi cúi xuống nhìn Trúc
– Ko thèm giận nhá
– Nè, muốn nghe anh đànko? Anh đàn cho nghe
– Anh biết đàn hả? Thiệtko?
– Thiệt!…Đợi anh chút-Hoàng phóng như bay về nhà vác cái đàn guitar sang
– Em thích nghe bài gìnào?
– Bài gì cũng đc!
– Vậy anh đàn bài”Cry on my shoulder” nhé
– Ok men
Hoàng bắt đầu cất giọnghát, giọng hát của Hoàng thật ấm áp và ngọt ngào, tiếng đàn dịu ngọt, Hoàng hátvà nhìn Trúc, ánh mắt thằng nhóc đắm đuối. Con nhóc bối rối chống tay nhìn sangchỗ khác. Tiếng đàn và giọng hát của Hoàng ngọt ngào quá. Nó chìm đắm vào giaiđiệu bài hát, nó nhớ đến Long, nó thấy buồn, nó khóc…và nó gục vào vaiHoàng…ngủ thiếp đi.
Hoàng hát xong, thấy connhóc ngủ mất rồi….
“Đúng là đàn gẩytai trâu mà, người ta đàn hay vậy là ngủ lăn ra” – Hoàng lẩm bẩm cười. Nhứngnó ko muốn đánh thức con nhỏ chút nào, trên mắt con nhỏ còn 1 giọt nước mắtđọng lại. Hôm nay con nhóc đã quá mệt mỏi rồi. Hoàng nhẹ nhàng đỡ con nhỏ nằmxuống ghế, lau giọt nước mắt trên khóe mắt Trúc. Nó chạy lên nhà lấy cái chănxuống đắp cho con nhóc. Sau mấy giây ngập ngừng nó quyết định kiss lên trán connhỏ
– Ngủ ngon nhé, bà xã!!!- Hoàng mỉm cười
– 2 tuần tiếptheo…..
Sắp sửa thi học kì, Trúcbù đầu với bài vở, đôi lúc nó nhớ Long đến cồn cào mà ko cách nào găp đc. ConLong, nó vẫn đứng nhìn trộm con nhỏ từ xa, lúc nào cũng thấy Hoàng đi cùng connhỏ. Nó đau lòng lắm. Nó như người mất hồn.
– Anh làm sao vậy, lúcnào anh cũng hư người trên mây vậy, ở bên cạnh e mà anh toàn nghĩ đi đâu thế -Minh Hồng bực bội
– ….im lặng….- Thằngnhóc đã chán ngây khi phải nhìn, phải nghe giọng nói đáng ghét của connhỏ
– Có phải anh đang nghĩđến con Trúc ko? – Minh Hồng nói
– …..imlặng…..
– Vì con nhỏ đó mà anhđối xử với tôi thế sao? Nó có gì hơn tôi chứ? Tôi sẽ ko để yên cho con nhỏ đóđâu – Minh Hồng gào lên
– Cô im đi…Tôi chánngấy cô đến tận cổ rồi… Toi chán phải nhìn cái bộ mặt của cô…chán khi phảinghe cái giọng nói của cô… – Long gào lên
– Anh….Anh quá quắtlắm…Tôi sẽ ko để con nhỏ đó yên thân đâu…Anh coi thường Minh Hồng nàyquá!
– Cô dám làm gìTrúc…tôi sẽ giết cô đó – Long nắm chặt lấy vai của Minh Hồng bóp mạnh
– Anh…Đau quá!! MinhHồng la lên,
Long bỏ vai Minh Hồngra, nó bỏ đi, nó ko muốn nhìn thấy cái bộ mặt của Minh Hồng. Còn Minh Hồng, vửađau vừa tức, mắt nó long lên sòng sọc, nó nghiến răng.
– Đc rồi, Trúc ah, màytưởng tao sẽ để yên cho mày thế sao, mày ko thể có tất cả mọi thứ đc. – Nó cườinham hiểm và rút điện thoại ra
—————————————————
–
–
– Con chào bác ạh, conMinh Hồng đây ạh
–
– Bác ơi…sụt sịt…sụtsịt… anh Long….- Minh Hồng giả đò khóc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




