|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
lóc
–
– Anh ko sao, nhưng anhvừa đe dọa con xong bác, con khổ tâm lắm
–
– Dạ con thấy anh cứsuốt ngày chạy theo con bé Trúc thì con nhắc nhở anh í, dù sao anh í cũng sắpđính hôn với con, hơn nữa con bé Trúc kia cũng có bạn trai vậy mà cứ suốt ngàybám lấy anh Long, con khuyên ảnh thì anh mắng con bênh vực con nhỏ kia, rồidọa…giết con nếu con đụng đến Trúc. Con chỉ muốn tốt cho Long thôi con có làmgì đâu? Hưc hức hu hu hu – Minh Hồng òa khóc nức nở (giả tạo thế)
– ông Trần gầm lên trongđiện thoại
– Bác…bác bình tĩnh,để con khuyên anh từ từ, bác đừng làm gì anh í hết nha bác – Minh Hồng rốirít
– – ông Trần gắt lêntrong điện thoại
– Nhưng bác đừng mắnganh í tội nghiệp anh í lắm, chẳng qua anh Long bị con bé kia dụ dỗ thôi
–
– Dạ, vâng con chào bác-
Minh Hồng cúp máy mỉmcười, vậy là bước đầu kế hoạch của nó đã thành công, nó sẽ cô lập hết nhữngngười xung quanh con nhóc, để con nhóc ko còn ai nương tựa giúp đỡ, lúc đó nósẽ ra tay. Nó cúi xuống bấm số điện thoại và gửi tin nhắn
– “Cô là Tuyết Maiphải ko? Tôi biết cô căm con Trúc lắm, tôi cũng vậy, tôi có kế hoạch rất hay,nếu cô có nhã ý thì gặp tôi tại quán Ciao lúc 7 giờ tối nay. Minh Hồng”
– “Ok”
Minh Hồng cười phá lên,nó khoái trí lắm “Mày dám đụng đến tao sao Trúc, tao ko để mày cướp Longnhư mấy năm trước đâu, tao sẽ cho mày biết thế nào là đau khổ…”
…………………………………………��……………………………………
Tại quán Ciao lúc 7 giờkém tối
Tuyết Mai bước vào quán,chon 1 chỗ ngồi, nó nhìn quanh quất, bàn nào ngồi cũng có đôi cả, vậy là MinhHồng chưa tới. Nó gọi nước uống và lấy điện thoại ra
– Alo, cô tớichưa?
–
Minh Hồng bước vào, nómặc 1 chiếc váy màu hồng rực rỡ, chưa hỏi đã biết nó tên là Hồng rồi. Minh Hồngđi thẳng vào chỗ Tuyết Mai đang ngồi. Nó gọi 1 Pink lady và quay ra cười vớiTuyết Mai
– Chào, biết tên nhau cảrồi nhé, khỏi giới thiệu dài dòng
– ok, nhưng sao cô biếttôi có mối thù với Trúc? – Tuyết Mai ngạc nhiên hỏi
– Tôi biết chứ, TuyếtMai hoa khôi của trường, ai lại ko biết – Minh Hồng tủm tỉm cười
– Àh, Uhm – Tuyết Maicười nhẹ, 2 từ “hoa khôi” sao nghe êm tai thế
– Vậy mà hoa khôi lại bị1 con nhỏ khố rách ao ôm cướp trên giàn mướp người mà mình thầm thương trộm nhớ- Minh Hồng chậm rãi nói tiếp, câu này khiến Tuyết Mai đổi sắc mặt, hơi ấm ức,hơi ngượng, nhưng Minh Hồng nói đúng.
– Thế còn cô, cô có mốithù gì với nó chứ
– Nó cũng cướp bạn traiah ko chồng chưa cưới của tôi – Minh Hồng bực bôi
– Chồng chưa cưới hả? -Tuyết Mai ngac nhiên vì ở tuổi này mà đã cưới chồng
– Ừh, gia đình chúng tôicó đính ước với nhau, con nhỏ biết vậy mà vẫn cứ lao vào Long
– Long? Có phải TrầnTuấn Long ko?
– Đúng rồi, cô cũng biếtsao?
– Biết chứ, đại thiếugia của chủ tịch tập đoàn Hùng Long, có vẻ anh ta sâu đậm với con nhỏ Trúc lắm,có lần tôi ra dằn mặt con nhỏ thì anh ta lao ra bênh như thể muốn giết tôivậy
– Thật sao? – Minh Hồngtức nghen giọng
– Thật!! – Tuyết Mai gậtđầu
– Thôi đc, coi như chúngta đều có mối thù với nó, vậy chi bằng chúng ta gộp sức lại làm con nhỏ đó phảiđiêu đứng
– Cô có kế hoạch gìchưa?
– Tất nhiên là có, kothì tôi gọi cô ra đây làm gì, thế này nhé, chúng ta sẽ….sauđó….rồi…………………….Đó, kế hoạch là như thế đó
– Hay lắm, cô đúng làthông minh – Tuyết Mai cười
– Tất nhiên, tuy nhiênviệc này ko thể thiếu cô đc. Chúng ta thống nhất thế nhé
– Ok
– Cụng ly vì sự hợp tác- Minh Hồng cười
– Ok
2 con nhóc, cười lớn,trong ánh mắt mỗi đứa ánh lên 1 niềm vui, niềm vui của sự trả thù, trông thậtđáng sợ
…………………………………………��………………………………..
“Ắ ttttt….xìiiiiiiiiiiiiii” sụt sịt…sụt sịt. Tự dưng thấy lạnh lạnh ở sống lưng,Trúc quay ra thấy cửa sổ vẫn mở, gió đang lùa vào. Thảo nào tự dưng hắthơi….Con nhóc lon ton ra đóng cửa sổ vào, trời đang chuyển mùa, từng cơn giólạnh đang ùa về, sắp đến mùa đông rồi. Đây là lần đầu tiên nó biết thế nào làmùa đông Hà Nội, trước kia chỉ nghe bố kể là mùa đông ở Hà Nội lạnh lắm, ko nhưtrong miền Nam đâu. Bây giờ nó đã ở Hà Nội, thời tiết se se lạnh cũng khiến nócảm giác tê cóng. Nó nhớ bố lắm. Ko hiểu sao dao này mạng trục trặc gì mà nógọi cho bố ko đc, có gọi đc cũng chỉ là những âm thanh lúc đc lúc ko. Nó muốnhỏi bố rất nhiều thứ, trong đó có cả chuyện của Hoàng. Nó thở dài và khép cửalại.
Nó chui vào chăn,…ấmquá!!! Thật là thoải mái!!! Nó thích thú cười 1 mình, có tin cuộc gọi đến nónhấc mấy nghe
–
Là…của Long, nó mừng rơn
– Chưa, Trúc chưa ngủ,Long thức khuya thế?
–
– ” Longàh….”
– – Giọng Longtha thiết quá
– Trúc sẽ luôn ở bêncạnh Long mỗi khi Long cần Trúc, bởi vì…Long là bạn tốt nhất của Trúc
– Long nghènnghẹn
– Àh, hiện tại là nhưthế là tốt nhất Long àh
–
– Long ngủ ngonnha
…………………………………………��……………………………….
Thằng nhóc thở dài, nónhớ lại chuyện lúc tối nay
– Tại sao? Tại sao conlại có thái độ như thế? Con muốn ta tức chết phải ko? – ông Trần gầm lên
– Thái độ gì cơạh?
– Minh Hồng là vợ sắpđính hôn của con thì con lạnh nhạt, mắng mỏ, đe dọa, còn cái con nhỏ kia thìcon lại bênh vực nó. Con muốn người ta nhìn vào đánh giá gia đình ta ko ra gìphải ko?
– Minh Hồng nói với bathế sao? – Long hỏi lại
– Đúng, hôm nay nó khóclóc nói với ba thế, ba rất tức giận, nhưng nó nằng nặc xin ba ko phạt con, 1người con gái như thế mà con còn đối xử đc như vậy sao. Con thấy có đángko
– Ba tin cô tasao?
– Ít ra là ba tin MinhHồng hơn là con nhỏ Trúc kia, nó ko đáng tin chút nào, nó có bạn trai rồi mà cứbám riết lấy con là sao? Nó có ý đồ gì đây? Con phải tỉnh táo
– Bám riết? Tỉnh táo?Người bám riết con là Minh Hồng, cô ta ko ngừng chu chéo làm con ko chịu đc,còn người ko tỉnh táo là ba, ba bị che mắt bởi mấy lời giả dối của con nhócđó.
“Bốp” – ôngTrần tát 1 cái vào mặt Long
– Con im ngay, con dámnói những lời đó với ta sao, vì con nhỏ đó mà con hỗn láo với ta thế sao, consuýt chết vì nó 1 lần con ko nhớ hả. Từ nay ta cấm…cấm tiệt…con ko đc phépgiao du với con nhỏ đó nữa – mắt ông Trần long lên sòng sọc
– Suýt chết ? Nếu cóphải chết vì Trúc con cũng làm, ba có biết sau khi ba mẹ đi nước ngoài, ngườichăm sóc con lúc con ốm đau ngày đêm là Trúc, người ở bên cạnh an ủi con cũnglà Trúc, người cứu mạng sống của con cũng là Trúc, từng đấy năm trời nếu ko cósự quan tâm chăm sóc của bố con Trúc thì ba mẹ ko đc nhìn thấy thằng con lànhlặn thế này đâu. Ba mẹ là người vô ơn nên mơi nói thế – Long phẫn uất
– Cứu mạng sống của conư? Ta thấy cô ta suýt giết chết con thì có đấy
– Phải, lần đó khi quađường có 1 chiếc xe ô tô mất phanh lao tới, nếu ko phải Trúc lao ra đẩy con rồibị thương thì con chết rồi, ba biết ko. Vậy mà người ta ko bao giờ kể công cònba, ba chỉ biết lấy lỗi lầm của người ta ra mà lên án thôi. – Long gào lên vàlao lên phòng
Ông Trần ngồi phịchxuống ghế, hóa ra là như thế ư, chẳng lẽ mình đã sai???
………..
– Hôm đó, có tiết thểdục, cả lớp thay đồ ra sân tập hết. Trong lớp chẳng có ai, một bóng người lenlén đến chỗ cặp của Trúc lấy điện thoại của Trúc ra nhắn tin
“tít tít”Hoàng mở máy ra hiện lên chữ “from Gà tre”
– “Hôm nay anh rảnhko, đi chơi nhé?”
– “Ok! Sau giờ họcanh đợi e ở cổng trường”
Đã xưng “anh””em” rồi cơ đấy, ngọt xớt, đọc mà lộn cả ruột Tuyết Mai lẩm bẩm và đinhanh khỏi lớp Trúc. Còn Hoàng, thằng nhóc thực sự rất ngạc nhiên + sung sướngvì con nhóc lại chủ động nhắn tin rủ nó đi chơi, có khi nào nó đã có cơ hội nữako. Cu cậu tủm tỉm làm Hùng ngạc nhiên
– Bộ mày khùng hả, saocứ cười một mình thế?
– Kệ tao, tao đang vui,mày đừng làm tao cụt hứng thế chứ ! – Hoàng vẫn cười mơ màng
– Thế có chuyện gì? -Hùng tò mò
– Gà tre rủ tao đichơi
– Hả??? Thật ko? – Hùngngạc nhiên tý thì hét lên may mà nó còn nhớ ra là nó đang ở trong lớp
– Thật!!! Tin nhắn cònlưu đây nè!!! Nàng rủ tao đi chơi hí hí hí – Hoàng hí hửng giơ giơ cái tin nhắntrong điện thoại
– Thảo nào, mày cứ nhưthằng khùng vậy
– Àh, mày nghĩ xem týnữa nên đưa gà tre đi đâu nhỉ, tao chưa nghĩ ra chỗ nào
– Lên Bar chơi đi
– Mày điên àh, mày konhớ vụ gà tre hun khói tụi mình hồi trước ah, rõ ràng con nhóc ghét mấy vụ ồnào…Chuyển phương án khác đi- Hoàng xua xua tay
– Vậy thế này, nên chọnchỗ nào lãng mạn, có nhạc đó, rồi 2 đứa ăn tối, tao biết 1 chỗ hay lắm, chỗquen của tao, tao sẽ gọi điện thoại đặt cho mày 1 tầng luôn, cả hoa cả nên trọngói. Đc ko? – Hùng nháy mắt
– Tao hỏi mày mấy cái vụnày là đúng àh nha. Gọi đi, nhớ trang trí thật ấm cúng lãng mạn đó, tao muốncon nhóc phải bất ngờ hì hì – Hoàng cười tủm tỉm
– Mày đúng là cây si tođùng rồi he he he
Minh Hồng nhắn tin choLong,
– ” Hôm nay e cóviệc về trước, tý nữa anh về sau nhá”
Vậy là hôm nay thoátkhỏi Minh Hồng 1 hôm rồi, tranh thủ rủ Trúc đi chơi thôi, nghĩ vậy thằng nhócnhắn tin cho Trúc
– ” Trúc àh, hômnay rảnh ko, đi chơi với Long chút nha?”
– “Thếcòn…”
– ” Không sao đâu,kệ cô ta, Trúc là bạn Long mà, chằng lẽ đi chơi với bạn cũng ko đc sao? Trúc chơiđi với Long nha, tý tan học Long qua đón”
ok thế cũng đc” J- “Uhm
Thằng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




