|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
tăm, ẩm thấp. Nó bắt đầu khóc, tủi thân + sợ hãixen lẫn trong nó. Ngoài trời sấm chớp bắt đầu nổi lên. Nó giật bắn mình nép sátvào góc tường, nó ôm chặt 2 tai toàn thân run rẩy.
Dung hẹn Hùng ở 1 quáncà phê khá đẹp và yên tĩnh. Sau khi gọi đồ uống xong, nó im lặng, nó ko biếtbắt đầu từ đâu
– Coi nào, e gọi anh rađây ko phải chỉ để nhìn e khoắng nước thôi chứ? – Hùng lên tiếng
– Thực ra…thựcra….em có chuyện muốn hỏi anh – Dung ngập ngừng
– Anh đoán nhé, chuyệnliên quan đến Trúc phải ko? – Hùng ngả người ra sau cười nhếch mép
– Dạ, cũng 1 phần thôianh ạh
– Vậy e hỏi đi, anh cũngko muốn mập mờ nữa,
– Em nghe Trúc nói…làngười tung tin đồn, rồi tối hôm trước Trúc nói anh có qua nhà Trúc mắng mỏ đedọa Trúc nữa. Điều đó có phải sự thật ko – Dung nhìn thằng vào mắt Hùng
– Câu thứ nhất anh kophải là người tung tin đồn, việc đó chả có gì anh phải giấu cả. Thứ 2 Trúc nóiđúng, anh có qua nhà Trúc mắng và có đe dọa cô ta. Nhưng…anh nghĩ cô ta đángbị thế
– Tại sao? Dung ngướcmắt lên nhìn Hùng
– Vì cô ta là 1 người kora gì, lấy tình cảm người khác ra để trêu đùa
– Không phải, hoàn toànko phải, Trúc ko phải hạng người đó, chuyện tin đồn đó là hoàn toàn sai sựthật. E biết Trúc chẳng ve vãn anh Hoàng cũng chẳng đe dọa Minh Hồng, chỉ cóMinh Hồng đe dọa Trúc thôi. Người thứ 3 là Minh Hồng chứ ko phải Trúc vậy màTrúc chưa 1 lần đụng chạm gì đến Minh Hồng cả.
– Nhưng chuyện chà đạplên tình cảm người khác là có thật – Hùng gằn giọng
– Chà đạp? Ý anh nói làanh Hoàng sao? Em thấy Trúc chưa có thái độ gì là trà đạp lên tình cảm củaHoàng cả, trái lại Trúc luôn trân trọng những gì Hoàng dành cho Trúc
– Trân trọng??? Em cóbiết nó biến Hoàng thành 1 thằng ngốc ko? – Hùng gắt lên
– Em ko hiểu?
– Con nhóc đó chủ độnghẹn Hoàng đi chơi, sau đó lại lên xe đi chơi với 1 thằng con trai trước mắtHoàng mà ko 1 lời giải thích. Thái độ của nó lại ko hề ăn năn, đằng này nó lạicứ câng câng lên – Hùng đập bàn, mặt nó đang đỏ gay lên
– Chủ động rủ Hoàng đichơi? Bao giờ? Lúc nào? Trúc ko hề kể với e – Dung ngạc nhiên
– Tất nhiên sao cô tanói với e đc, cô ta là loại người mưu mô mà, nếu kể với em, em sẽ cản cô ta. -Hùng cười khẩy
– Trúc chủ động rủ ư,lúc nào vậy, anh có chắc ko?
– Ừh, chắc, hôm đó Trúcnhắn tin cho Hoàng mà, trong giờ học hẳn hoi, nó còn khoe anh tin nhẵnnữa
– Trong giờ học? Em chưabao giờ thấy Trúc cầm điện thoại nhắn tin hay giọi điện thoại trong giờ học cả.E ngồi cạnh Trúc mà – Dung suy ngẫm rồi nói
– Em chắc ko?
– Chắc trăm phần trăm,ngoài giờ học thì e ko biết nhưng trong giờ học ko bao giờ Trúc sờ đến di động,mà hôm nhắn tin là thứ mấy lúc mấy giờ anh?
– Thứ 3 tuần trước, vàolúc đó khoảng 15h20. Lúc đó bọn anh đang vào tiết học
– Thứ 3 tuần trước…lúc15h20…xem nào….AAAA!!!! Hôm đó bọn em đang học thể dục mà, Trúc ko mangđiện thoại trong người làm sao nhắn tin cho anh Hoàng đc – Dung reo lên
– Hả!???? – Bây giờ đếnlượt Hùng ngạc nhiên tột độ- Vậy thì ai nhắn?
– Cái đấy làm sao e biếtđược, hôm đó Trúc học thể dục ở cạnh e cả buổi có đi đâu đâu, đến lúc hết tiếtthể dục Trúc vào cầm máy thì nhận đc tin nhắn của Long mà. – Dung nói
– Thế…thế…Trúc konhắn thì…ai, rõ ràng…rõ ràng anh thấy số điện thoại của Trúc mà, anh thềđó? – Hùng lắp bắp, bấy giờ đầu óc nó đang rối tung lên, chẳng lẽ nó và Hoàngđang hiểu nhầm Trúc
– Em ko rõ nữa, tronglớp lúc đó chả có ai cả – Dung cũng bắn khoăn ko kém
Hùng bắt đầu hình dungra…nhắn tin cho Hoàng rủ đi chơi…Trúc lại đang học thể dục, trong lớp ko cóai…sau đó Long lại nhắn tin rủ đi chơi…rồi tin đồn về Minh Hồng….rồi…..1 ý nghĩ lóe lên trong đầu nó…
– Anh biết tin nhắn đólà của ai rồi…- Hùng nhíu mày, tay nắm chặt
– Của ai hả anh? – Dunghỏi nhanh, có lẽ nó cũng tò mò về người chủ mưu lắm
– Tác giả của tin nhắnkia với tác giả của tin đồn kia chỉ là 1…chỉ có thể là….người đó thôi…anh và Hoàng hiểu lầm Trúc rồi….- Hùng ôm đầu khổ sở
– Vậy anh phải nói vớianh Hoàng đi, và ngày mai thanh minh ngay dùm Trúc đi, mấy ngày nay nó khổ sởđiêu đứng vì tin đồn quái ác đó lắm – Dung cười giục Hùng
– Ừh, nhỉ, để anh gọicho nó
Nói xong Hùng bấm vội sốđiện thoại cho Hoàng, một lúc sau mới có người nhấc máy, tiếng nói của Hoàng lènhè như thể đã uống rất nhiều rượu, xung quanh có tiếng nhạc chát chúa và tiếngcười nói ầm ĩ
–
– Mày lại đi uống rượuhả, suốt ngày say thế, tao có chuyện cực kì quan trọng muốn nói với mày đây -Hùng sốt sắng
–
– Không đc, chuyện nàyrất quan trọng, chuyện liên quan đến Trúc
– – Hoàng nghethấy Trúc thì gằn giọng
– Khoan, Trúc bịoan,…có người muốn hại Trúc…mày hiểu lầm Trúc rồi – Hùng nói nhanh
————————————————————————————–
– – Hoàng có vẻbất ngờ
– Chuyện là thế này………….nhưngmà lúc đó…..sau đó…….và thế là……….. – Hùng kể luôn 1 lèo
– -Hoàng có vẻ tỉnh rượu khi nghe cái tin đó
– Chắc mà, tao vừa nóichuyện với Dung xong, rõ ràng có người đã giàn xếp vụ này – Hùng nói chắc nhưđinh đóng cột
– Hoàng hét lên và cúpmáy
Hoàng đi vội ra khỏibar, nó phóng xe như bay về nhà, nó muốn gặp ngay Trúc, thực sự nó rất nhớ conbé, nó thấy mình thật là tệ hại, thời gian vừa qua chắc con nhỏ khổ sở lắm vàgiận mình lắm. Vừa về đến nhà nó phi ngay vào phía nhà Trúc…Quái lạ, sao nhàcửa tắt đèn tối om thế này… Hay là Trúc ngủ sớm…Nó định bấm chuông…Nhưngnó chợt dừng lại, bây giờ có gặp Trúc cũng ko biết nói gì, hôm trước nó đã nóinhững lời chẳng hay ho gì với Trúc cả, biết nói gì đây….Hoàng định quay đinhưng nó lại nghĩ thực ra hôm trước nó cũng là người bị hại mà….Nó cũng bị kẻthủ phạm kia dắt mũi thôi…Nó quyết định quay lại và gõ cửa….Không thấytiếng trả lời…Nó gọi…Cũng ko có tiếng trả lời…Chắc cô ta giận mìnhlắm…Nó vò đâu bứt tai…Sau 1 lúc hành hạ cái đầu, nó quyết định rút điệnthoại ra gọi…Có tiếng chuông…nhưng ko ai bắt máy…lạ thật… Nó rút máy ragọi cho Hùng
– Hùng ah, tao đây, taogọi cho Trúc ko đc, hình như Trúc ko có nhà, với lại hình như cô ta ko ngheđiện thoại của tao đâu mày, mày hỏi Dung xem biết Trúc đi đâu ko…
–
– Trúc ko có nhà hay saoí, e có biết hôm nay Trúc đi đâu ko? e thử gọi cho Trúc xem – Hùng quay ra hỏiDung
– Ko! Hôm nay ko thấyTrúc kể với e là đi đâu cả, để e gọi cho Trúc xem – Dung rút điện thoại ragọi…Vẫn ko có ai trả lời….bấm lại lần nữa….ko ai trả lời
– Trúc ko nghe máy, để egọi cho Long xem-
–
– Dung gọi cho Trúc mãiko thấy Trúc nghe, Trúc có đi chơi với Long ko?
– – Long có vẻ ngạcnhiên và lo lắng
– Thật ko? Vậy thì Trúcđi đâu? – Dung lo lắng
– – Long bắt đầu hoảnghốt thực sự
– Chắc Trúc buồn nên điđâu đó thôi, Long yên tâm đi, chắc tý nữa Trúc sẽ về thôi… có gì Dung liênlạc với Long sau nhé- Dung cúp máy, mặt nó biến sắc
– Anh Hùng…Trúc ko ở chỗLong…Trúc ko có nhà…vậy Trúc đi đâu rồi? Dung lo lắng nói với Hùng
– Em cứ bình tĩnh, cóthể Trúc đi siêu thị mua đồ gì đó, khi buồn người ta thường thích lang thangmua sắm mà, có khi lúc nữa Trúc về đó- Hùng an ủi nó nhìn ra ngoài đương, bầutrời đen kịt, dông gió bắt đầu nổi lên, tự dưng nó thấy bất an
…………………………………………��……………………………….
Thời gian cứ nặng nềtrôi đi, bên ngoài trời bắt đâu mưa, Trúc bắt đầu thấy lạnh, nó co ro vào góctường, một tiếng sấm kêu lên làm nó giật mình và….điện phụt tắt…Nó hoảnghốt, vớ lấy cái công tắc đèn bật lên bật xuống, nhưng vô ích, xung quanh nótoàn là 1 màu đen. Nó sợ hãi tột độ, nó lao ra phía cửa sổ, gào thét, tiếng củanó bị hòa lẫn với tiếng sấm và tiếng mưa rào rào. Nó thất vọng…nó sợ hãi vàkiệt sức vì lạnh và đói….nó khóc…Nó thấy toàn thân nóng bừng, người nó gailạnh, nó thở gấp hơn, toàn thân ê ẩm, hình như nó bị sốt. Nó khát nước…ở xungquanh đây làm gì có nước…môi nó đỏ và hơi rộp lên…Nó ngồi dựa vào cái đệmsau lưng, chân tay nó bủn rủn.
Ngoài trời sấm sét vàmưa ko ngừng, nó nhắm chặt mắt lại và ôm đầu, toàn thân run bần bật. Cái hìnhảnh đó lại hiện lên…”Một buổi tối mưa tầm tã, xung quanh tối đen như mựci như lúc này….1 phụ nữ xinh đẹp cầm tay nó, đó làm mẹ nó mà…bước đi trongmàn mưa dày đặc….nó trượt chân ngã ra đường…. 1 chiếc xe laotới….RẦM…..KÍT….máu chảy loang lổ….Nó khóc, kêu gào gọi mẹ…chỉ cótiếng sấm chớp và mưa đáp lại.” Nó khóc và dần dần thiếp đi…
…………………………………………
23hđêm tại nhà Hoàng, lúc này có cả Dung, Hùng và…Long nữa. Hoàng và Long gườmgườm nhìn nhau, 2 thằng nhóc ướt sũng từ đầu đến chân, tụi nó đã đi khắp conđường mà Trúc có thể qua. Nhưng tất cả đều lo lắng, ko thấy tăm hơi Trúc đâuhết…Dung đã bắt đầu thút thít khóc
– Tao đã huy động rấtnhiều người đi tìm, thậm chí hỏi vào cả các bệnh viện mà ko thấy tăm hơi gìhết, Trúc có thể đi đâu đc, có khi nào Trúc nghĩ quẩn… – Hùng lo lắng
– IM ĐI!!! Long và Hoàngcùng đồng thanh – Mày đừng nói chuyện xui xẻo đó, nhất định Trúc ko làm sao, cólẽ chỉ là trú tạm ở đâu đấy thôi
Mỗi 1 tiếng động, mỗitiếng điện thoại là đều làm cả 4 đứa nhóc thót tim hồi hộp, nhưng đáp lai chỉlà cái lắc đầu thất vọng. Hoàng và Long như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




