|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
phát cuồng lên vì lo, 2 thằng nhócđi ra đi vào, quần áo ướt sũng cũng ko thèm thay mặc cho người chúng nó run lênvì lạnh. Long nhìn trời mưa lo lắng, nó biết Trúc sợ cái này…
………….1hsáng……..2h sáng……6h sáng……..4 khuôn mặt phờ phạc vì mất ngủ và lolắng. Bây giờ Trúc vẫn chưa về, lúc này 4 đứa đã hoảng hốt cực độ….Dung khócsưng hết mắt….Hoàng và Long thì như muốn phát điên lên. Cả đêm hôm qua 2thẳng nhóc ko ngủ chút nào, 1 lúc nó lại lùng xục ra đường rồi quay về với bộmặt thất vọng. Không đứa nào có tâm trí đến trường lúc này
Dung nhấc máy điện thoạigọi cho lớp trưởng báo nghỉ hôm nay
–
– Mình Dung nè, hôm naymình mệt mình xin nghỉ 1 hôm nhé, àh Trúc có việc bận nên cũng xin nghỉ – Dungmệt mỏi
– Ờ, mệt hả? Trúc nghỉhồi nào đâu? Cặp sách đây nè, đến sớm lắm, nhưng chưa thấy mặt mũi tăm hơi đâucả
– HẢ?????????? BỒ NÓI GÌCƠ? TRÚC ĐANG Ở TRƯỞNG HẢ? – Dung thét vào điện thoại, 3 tên nhóc còn lại cũnggiật mình thon thót
– Ừh, tôi thấy cặp sáchcủa Trúc ở đây này, ko biết cậu ta chạy đâu rồi, hôm nay đến sớm thế.
– Vậy àh, ok byenhé.
Dung quay ra thì 3 tênnhóc đã ra ngoài cửa lúc nào rồi, Hoàng và Long phóng trước chỉ còn Hùng đợiDung, nó cũng nhanh chóng lên xe đi đến trường. Vừa vào đến trường cả lũ lao vềphía lớp Dung và Trúc, Hoàng ngó qua thấy chỗ Trúc ngồi vẫn trống rỗng, vậy làTrúc lại đi đâu mất rồi. 4 đứa chia nhau ra đi tìm Trúc, trường học khá rộngnên 4 đứa tìm mãi, khu nhà sau trường, canteen, rùi sân tập,…tất cả đều kocó. Long và Hùng dừng lại trước của nhà kho
– Trúc có thể đi đâu đcchứ, tìm cả trường ko thấy rồi. – Hoàng thở hổn hển
Long quay ra phía nhàkho, nó nhìn vào đó chăm chú, có khi nào Trúc ở trong đó ko…Trúc vốn sợ nhữngnơi tối tăm mà, chắc Trúc ko vào đó đâu…Nhưng cứ thử xem, cả trưởng chỉ cònmỗi chỗ này. Long tiến tới phía nhà kho, nhìn vào trong cửa sổ, mọi thứ tối omchả thấy gì cả
– Cậu đi đâu vậy, tìmtrong đó làm gì, Trúc có phải dở hơi đâu mà chui vào trong đấy. – Hoàngnói
Long dừng lại, có lẽthế, chả ai dại mà đi vào chỗ mình ghét nhất cả, Long quay đi.
– Thử tìm vòng nữa xem,nếu ko có, thì đợi đến lúc tan học thể nào Trúc chả phải lấy cặp sách. – Hoàngngoắc tay Long
Long định đi theo thì nónghe thấy tiếng rên rất khẽ, nó quay ngoắt lại, tự dưng nó linh cảm điều gì kohay, nó tiến nhanh về phía nhà kho. Hoàng ngạc nhiên lắm nhưng nó cũng chạytheo Long. Nó mở vội khóa cửa ở ngoài, tay nó run bắn. Cánh cửa mở ra, ánh sánglọt vào trong, nó nhìn thấy Trúc nằm co ro trong góc tường. Nó lao đến bênTrúc
– Hoàng thấy Long quaylại phía nhà kho, nó cũng quay lại, biết đâu đấy, dù sao cả trường cũng chỉ cònchỗ này là chưa tìm. Long mở cửa, nó hồi hộp theo từng động tác của Long, timnó đập thình thịch. Ánh sáng lọt vào bên trong, nó thấy Trúc nắm bất động, trênngười vẫn mặc nguyên bộ đồng phục thể dục ngày hôm qua. Một cảm giác lạnh toátsau lưng, nó lao về phía con nhóc
– TRÚC!! TRÚC ƠI!!! CảHoàng và Long cùng hét lên
Người con nhỏ lúc nàymềm oặt, chẳng có động tĩnh gì, mặt mũi nhợt nhạt, tụi nó sờ lên trán con nhóc,nóng ran, chân tay lại lạnh ngắt.
-Sốt cao quá- Long nghènnghẹn
– Từ hôm qua nó đã chịuđói chịu rét trong cái nhà kho ẩm thấp này rồi, trời ơi là trời, làm sao connhóc chịu nổi chứ – Hoàng nghiến răng
. 2 thằng nhóc nhận rađiều đấy, tụi nó thấy lòng đau nhói. Sao lại ra nông nỗi này chứ??? Mặc cho 2thằng nhóc lay lay gọi gọi mắt con nhóc vẫn nhắm nghiền. Hoàng ko chịu nổi, nóbế thốc Trúc lên, quay ra bảo Long
– Gọi cấp cứu đi!!!Nhanh lên…! Trúc mà có bề gì…thì vợ chưa cưới của cậu tôi cũng ko thađâu!!! – Mắt nó vằn lên những tia đỏ
– Cậu nói thế là sao? -Long ngạc nhiên
– Hãy hỏi Minh Hồng sẽrõ, tất cả những chuyện này chắc chắn đều do 1 tay cô ta sắp đặt! – Hoàng bếTrúc chạy ra khỏi nhà kho hướng thẳng tới phòng y tế, Long sững người lại, nóchạy theo Hoàng. Sao Hoàng lại bế con nhỏ thế kia?? Còn nhắc tới chuyện vợ chưacưới của nó nữa. Cô ta là chủ mưu ư???
Hùng và Dung cũng đangchạy nhanh tới phía đó, Dung nhìn thấy Trúc, nó hốt hoảng
– Trời ơi, Trúc ơi, bồsao thế này?
– Long và Hoàng tìm thấyTrúc trong nhà kho của trường, Trúc bị nhốt ở trong đó – Long nói
– Sao cơ??? Trúc còn mặcđồ ngày hôm qua…có nghĩa là Trúc ở trong đó suốt cả đêm hôm qua còn gì – Dunghốt hoảng
– Trời, sao mà chịu nổichứ, sao lại có chuyện đó – Hùng kêu lên
Tụi nhóc lao vào phòng ytế, cô bác sĩ ko có ở đó, Hoàng gầm lên
– Bác sĩ! Bác sĩ đâurồi!! Làm ăn thế này hả??? Tôi sẽ đuổi, đuổi hết.
Dung cuống cuồng đi tìmkhăn ướt đắp cho Trúc, nó lấy ít nước đút nhẹ cho Trúc. Mắt con nhỏ rơm rớmnước
Lúc đó thấy nhốn nháo,lũ nhóc ở trong lớp liền ào ra ngoài, cửa phòng y tế đông nghịt, tất nhiên cóxuất hiện cả 2 nhân vật phản diện kia nữa Minh Hồng và Tuyết Mai. Tụi nó thấycả Long và Hoàng đều lo lắng phát điên lên vì Trúc thì bực bội vô cùng, kếhoạch của tụi nó mĩ mãn thế sao lại có thể đổ bể đc. Nhất là Minh Hồng, cả ngàyhôm qua nó ko liên lạc đc với Long, đến sáng nay thì thấy Long ở đây.
– Anh Long! Hóa ra anh ởđây! Cả ngày hôm qua e ko tài nào liên lạc đc với anh, hóa ra là anh lại ở bêncon Trúc hả – Minh Hồng hùng hổ lao tới
Long, Hoàng và Hùng quayra, cả 3 thằng con trai nhìn Minh Hồng, 3 ánh mắt đều căm phẫn tột độ. Hoàngnhìn Minh Hồng rồi quay ra phía đám đông nói
– Những chuyện mọi ngườinghe về Trúc từ trước đến giờ chỉ là tin đồn, thủ phạm thực sự muốn hại Trúc,tôi đã biết thủ phạm là ai, tạm thời tôi đã có 1 số bằng chứng, khi nào thuthập đủ thì tôi sẽ công bố, nếu người đó biết điều tôi sẽ nương nhẹ còn kothì…. – Hoàng bỏ lửng như vậy, lũ nhóc xung quanh tái mét mặt, nó biết hậuquả của đằng sau câu nói lấp lửng đó
– Đúng…bất kì làai…tôi sẽ cho người đó biết thế nào là hậu quả – Long gằn lên từng tiếng, tiếngnói của Long lạnh lùng đanh thép
Mặt Minh Hồng và TuyếtLan tái đi, tay chân tụi nó bủn rủn, tụi nó thừa biết ẩn ý trong câu nói củaLong và Hoàng. 2 người này từ xưa đến nay nói là làm. Cả lũ nhóc xì xầm bàntán. Có vẻ mọi nghi ngờ đều đổ dồn vào người bị hại trong tin đồn là MinhHồng…
– Xe cấp cứu đến rồi – 1tên nhóc chạy vào
Hoàng ko chần chừ bếTrúc lên chạy như bay ra xe, 3 nhóc còn lại cũng nhanh chóng chạy theo.
…………………………………………��…………………………………………� ��….
Tại bệnhviện……
Sau khi được truyềndịch, hạ sốt, trông Trúc đã có vẻ hồng hào trở lại nhưng Trúc vẫn mê man, thỉnhthoảng còn mê sảng, hoảng hốt. Dung thấy vậy sợ lắm nó khóc ầm lên
– Bác sĩ ơi, bạn con làmsao thế này hu hu
– Không sao, cô bé bịcảm lạnh, nên sốt cao, có vẻ cô bé bị căng thẳng hoặc sợ hãi quá thôi. Nhưngchú ý bồi dưỡng cho cô bé nhé, thể trạng gầy yếu quá. Nên để lại bệnh viện thêmmấy ngày nữa để theo dõi. Các cháu lên làm thủ tục nhập viện đi nhé
– Dạ, cảm ơn bác sĩ-Hoàng và Long đồng thanh, 2 thằng nhóc quay ra nhìn nhau, trong lúc Trúc bị nạn2 tên nhóc này có vẻ hiệp sức mà quên đi chúng đang là tình địch của nhau
Hoàng và Long đi vàophòng, Trúc vẫn nằm thiêm thiếp.
– Trúc rất sợ bóng tốivà sấm sét – Long nhìn Trúc nói
– Sao cơ?
– Hồi nhỏ, Trúc đã chứngkiến mẹ Trúc bị tai nạn do cứu mình, hôm đó trời cũng mưa tầm tã, tối đen nhưmực. Cho nên Trúc hay bị ám ảnh chuyện đó. – Long nhìn Trúc xót xa
– Thật sao? Tụi tui kobiết gì hết, chỉ biết là Trúc mất mẹ từ nhỏ thôi – Hoàng nói
– Tôi cũng ko biết, mãicho đến khi có 1 hôm nhà Trúc mất điện, bố lại ko có nhà, tối hôm đó mưa cũngto khủng khiếp, sấm chớp đầy trời, Trúc khóc âm ĩ, may hồi đó tôi sang nhà, thìthấy Trúc đang khóc và sốt cao.
– Chúng tôi thật vô tâm,chả biết gì về Trúc cả – Hoàng ngậm ngùi
Đúng lúc đó, có cô y távào, đưa cho 3 đứa 1 bộ quần áo
– Mấy e thay cho bạnnhé
Hoàng và Long nhìn nhaungượng đỏ hết mặt, 2 thằng ngượng ngịu lóng ngóng đưa bộ quần áo cho Dung và nhẹnhàng ra ngoài. Dung tủm tỉm cười
– Mấy anh ra đi, e chưagọi là chưa đc vào đâu đó
—————————————————————
– Ngoài hành lang bệnhviện….
Long và Hoàng ngỗi xuốnghàng ghế ngoài hành lang, trông mặt 2 thằng nhóc phờ phạc lắm, cả đêm tụi nókhông ngủ và chốc chốc lại phóng đi tìm Trúc. Tụi nó ngả người ra sau ngồi nhắmmắt, có lẽ bây giờ tụi nó mới yên tâm đc phần nào. Chợt nhớ ra câu nói lúc nãycủa Hoàng, Long hỏi
– Câu có thể giải
thíchcho tôi đc ko?
– Chuyện gì? – Hoàng vẫnnhắm mắt
– Chuyện cậu nói về MinhHồng đó, tôi ko hiểu gì cả
– Chuyện đó hả, đó là dochúng tôi suy đoán thôi,
– Là sao?
– Là thế này…….sauđó….và thế là….nhưng…. và thế là chúng tôi đang nghi ngờ thủ phạm chínhlà Minh Hồng – Hoàng kể lại hết từ chuyện tin nhắn đến chuyện tin đồn, rồichuyện Trúc bị nhốt
– Có chuyện đó thật sao?- Long nắm chặt tay, nó đang kìm nén cơn tức giận xuống, ko ngờ Minh Hồng lạiquá xảo trá ác độc đến thế
– Phải, nhưng hiện tạichưa tìm đc bằng chứng để kết luận ai là thủ pham nhắn tin, lúc nãy tôi chỉ dọavậy để phủ đầu thôi. – Hoàng nói giọng chán nản
Long suy nghĩ 1 lúc, đămchiêu lắm thì nó chợt nảy ra sáng kiến
– Đúng rồi…cái điệnthoại đó…. -Long cười toe toét
– Cái điện thoại làmsao? Í cậu nói tin nhắn cho tôi trong điện thoại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




