|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
con nai mạnh mẽ linh hoạt, vẫy chiếc đuôi đen từ trong không trung nhảy lên, cô cười một cách không kiêng nể gì: “Ai bảo anh ngày thường không dám nói?”
Cuối cùng cũng bị anh giữ lại, ôm chặt trong lòng, cô đột nhiên im lặng nhẹ nhàng hít thở, hai người dựa vào nhau hai tay để trước ngực, thậm chí có thể cảm nhận được có tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực anh. Anh cúi xuống hôn cô một hồi lâu, hơi thở the the mùi bạc hà khoan khoái nhẹ nhàng lướt qua, cô cảm thấy choáng váng đầu óc vì khó thở, tim lại đập nhanh hơn , một lúc lâu mới nghe thấy anh thì thầm “Ừ, em quả thật là đẹp nhất …”
Nhưng thật không ngờ chỉ sau khi tốt nghiệp chưa đầy một năm thì đã mất đi cái vẻ mập mạp giống như trẻ con ấy. Giờ đây cằm cô cũng nhòn nhọn giống những nữ minh tinh mà cô từng ao ước.
Tiếu Dĩnh soi gương mà không tránh khỏi thổn thức, những sự việc trước đây trong một lúc vẫn quẩn quanh dường như không dừng lại, muốn thoát khỏi quả thật rất khó.
Công ty lớn như vậy mà chỉ còn lại mình cô, bên ngoài khu văn phòng chỉ có những chiếc đèn hành lang thấp bé đang sáng, phát ra những tia sáng heo hắt, có chút gì đó tĩnh mịch đến lạ lùng. Nội quy của công ty có những quy định nghiêm khắc, ngoài giờ làm việc bình thường đèn lớn trong nhà vệ sinh của công ty sẽ phải tắt đi. Bởi vậy, bình thường nếu tăng ca muộn các nữ đồng nghiệp lúc đi vệ sinh sẽ rủ vài người đi cùng .
Hôm nay chỉ còn lại mình Tiểu Dĩnh, cô bất đắc dĩ mới rụt rè chạy ra ngoài, đi được một đoạn dài, cái kính của tủ chữa cháy ánh lên bóng của một cô gái trẻ vội vàng gấp gáp, tóc tai bù xù, kì thực là bóng của chính mình, cô càng sợ hãi, những hình ảnh những bộ phim kinh dị cô từng xem đều hiện lên trong đầu cô.
Vì vậy mà cú điện thoại của Diệp Hạo Ninh kịp thời đến lạ thường. Âm thanh vang lên trong không gian trống trải là tĩnh mịch, lúc Tiểu Dĩnh nhận điện thoại vẫn còn đang thở gấp, bên kia giật mình mới hỏi: “Thật ngại quá đã làm phiền em sao?Ngữ điệu có vẻ như cười cợt đáng ngờ.
Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ rơi vào tâm trạng sợ hãi như bây giờ, nghe anh hỏi như vậy cũng trả lời thật: “Đâu có”, sau đó mới nghĩ ra: “Xin hỏi anh là ai đấy ạ?” giọng nói nghe quen quen, ngữ điệu thờ ơ, cô cau mày cố nhớ lại.
Đối phương liền nói: “Anh là Diệp Hạo Ninh” Tiếu Dĩnh không biết anh làm thế nào mà có được số điện thoại của cô, lúc gặp nhau ở lầu dưới công ty sau mười phút thì không còn ngạc nhiên lắm, chỉ cười rồi hỏi “Sau khi uống rượu lái xe, cảnh sát không bắt anh sao?”
Diệp Hạo Ninh đang dựa ở cửa xe hút thuốc, tay áo của chiếc áo sơ mi màu trắng được sắn lên trên cánh tay, đằng sau làn khói thuốc màu trắng, ánh mắt nhíu lại nhìn cô, môi mấp máy như có ý cười cợt, nhưng nhìn không rõ, anh như thuận miệng hỏi: “Nãy giờ làm gì mà thở gấp thế?”
Làm sao lại không biết xấu hổ mà trả lời được chứ, thế là cũng thuận miệng trả lời anh : “Chơi thể thao”
Ai ngờ anh lại cười thành tiếng thật.
Anh cười trông rất đẹp, mặt mày khôi ngô tuấn tú, đuôi mắt hẹp dài tạo những nếp nhăn trên mặt khi cười, trong mắt có những đốm nhỏ như ánh sao mờ trong đêm đông, sâu đến lạ thường, cũng có thể do uống rượu nên sắc mặt trở nên vui tươi.
Sau này, Hứa Nhất Tâm fan của Diệp Hạo Ninh thường nói: “Chồng cậu cho dù cười to hay cười mỉm đều có cảm giác tưởng cười mà không phải cười, đều mười phần hào hoa, giọng nói ngọt ngào là thế, thậm chí còn toàn dùng danh từ thành tính từ, thật xứng đáng là hội viên của hiệp hội ngoại thương”
Thế nhưng, lúc đó Tiếu Dĩnh không những không phản bác gì mà thậm chí rất tán đồng. ‘
Nhưng lúc này đây cô chỉ sửng sốt, không hiểu gì cả: “Cười cái gì?”
Diệp Hạo Ninh như buồn cười không chịu được, rất lâu mới lấy được vẻ tươi tắn mà gật đầu. Diệp Hạo Ninh dập điếu thuốc bắt đầu mở cửa xe: “Mời em đi ăn khuya”
Tại sao lại là ăn?
Kì thực là cô không đói, chỉ ngồi vào xe một cách lịch sự thôi, vì sự nhiệt tình nhất thời của anh. Hôm đó đi đâu ăn , và ăn những gì , Tiểu Dĩnh dường như đã quên khuấy đi rồi . Bởi lẽ từ sau cái lần ấy , anh vẫn thường hẹn cô ra ngòai , nội dung cũng không có gì nhiều , cũng chẳng qua chỉ là ăn uống vui chơi , có lần còn hẹn đi ùng với đám bạn của anh . Không khí cảnh tượng náo nhiệt . Bởi vì các tiết mục trính lặp nhau , thậm chí còn có một đọan thời gian những hồi ức cơ hồ không ngừng chồng chéo lên nhau .
Thế nhưng cô lại cảm thấy rất vui vẻ .
Diệp Hạo Ninh về mặt này hiển nhiên là một cao thủ , tựa như cao nhân tuyệt thế trong truyện kiếm hiệp vậy , không chơi những chiêu thức đa dạng phức tạp , nhưng lại luôn sử dụng những công phu, phương thức bình thường nhất để giành thắng lợi , lại dường như hóa thành một sức mạnh thần kỳ . Vì thế mà ngay cả việc mời dung cơm thông thường cũng trở thành một sự việc thú vị .
Lại không khiến người khác cảm thấy nhàm chán , thậm chí dần dần bắt đầu trở thành thói quen .
Về sau chỉ cần anh có thời gian rỗi , liền gọi điện hẹn trước , sau đó đích thân lái xe đến đón . Hai người cùng nhau ra ngòai giết hàng giờ thời gian rỗi .
Cò nhiều lúc tâm trạng anh không vui , gặp mặt rồi cũng không nói gì nhiều , như thể vẫn thường chay mày suy nghẫm . Có lẽ vì công việc , hoặc cũng có thể là những chuyện khác .
Cô cũng rất tinh ý nhắm mắt lại giữ sự yên lặng , cho đến khi anh định thần phát hiện ra sự khác thường , quay đầu lại nhìn cô , nói , ” Sao thế? “
Cô cười , giọng điệu thoải mái , ” Em phải hỏi anh câu đó mới đúng! “
Anh cong cong khóe môi lên , mặt mày hồi phúc trở lại dáng vẻ điềm đạm , khen ngợi nửa thật nửa đùa , ” Không ngờ em cũng biết điều như thế! “
“Ha ha! ” Cô giả vờ cười , “Cảm ơn, trước giờ em vẫn như thế”
Sau đó thì không khí lại sôi nổi trở lại.
Dù Diệp Hạo Ning không biểu hiện ra bên ngòai , nhưng Tiểu Dĩnh không phải không nhạy bén , dần dà cũng lĩnh hội được tình ý của anh . Thế nhưng có lúc lại không khỏi hoài nghi , những người bạn gái bên cạnh anh có thể lựa chọn nhất định nhiều như cá chép dưới song , sao lại cứ nhất thiết phải là cô chứ?
Thực ra , vì hai người họ quan hệ thân thiết , đến cả người bên cạnh cũng cảm thấy ảo giác . Có hôm , một đồng nghiệp ngày thường quan hệ rất thân âm thầm hỏi cô , ” Nghe nói cậu có bạn trai rồi à?”
Cô khẽ ngây người , chỉ phủ nhận , “Có đâu . Nghe ai nói thế?”
“Rất nhiều người đã nhìn thấy , người nhiều lần lái xe đến đợi cậu dưới lầu , là Tổng giám đốc Diệp Hạo Ninh à?”
Lúc này cô mới tỉnh ngộ , hóa ra mối quan hệ của họ trong mắt người khác đã thân mật đến vậy rồi .
Đồng nghiệp cứ ngỡ cô ngây thơ không hiểu chuyện , lắc lắc đầu , nghiến răng , nín thở nói , “Trông cậu cũng thật là thông minh lanh lợi , vậy mà về mặt này cậu lại khù khờ thế ? Diệp Hạo Ninh là người thế nào , anh ta rảnh rỗi không có gì làm mà tình nguyện làm tài xế cho một cô gái không can hệ gì với anh ta ư ?”
Câu nói này nói ra cũng thật là có lý , lại càng chắn chắn suy nghĩ trong đầu là né tranh anh , thế là khi gặp mặt nhua , cô suy trước tính sau , cuối cùng vẫn nói , “Gần đây chúng ta có phải là gặp nhau quá thường xuyên không ? Như vậy sẽ không hay lắm ,đồng nghiệp em đều đã hiểu lầm hết cả rồi “
Rất cẩn thận trong việc dung tờ ngữ , sợ rằng sẽ khiến đối phương bối rối hoặc khiến bản thân ngại ngùng .
Diệp Hạo Ninh là người rất thông minh , nghe xong lại chẳg hề bận tâm , khẽ khẽ nhướng mày , hỏi ngược lại cô , “Việc này liên quan gì đến người khác chứ?”
Cô mím môi nhìn anh , môi cô trắng bệch .
Anh lại nói , “Tôi thật sự đang theo đuổi em , nếu như em đồng ý , vậy thì từ giờ trở đi làm bạn gái của anh , còn nếu không thì , anh cũng chẳng miễn cưỡng em , sau này chúng ta vẫn là bạn bè thôi.”Giọng điệu vẫn rất trịnh trọng .
Anh ngồi đối diện cô , cách nhau một chiếc bàn cà phê thấp ngắn, trên bàn những ngọn nến lững lờ trôi trên mặt nước , dường như đang phản chiêu cặp mắt anh . Đôi mắt sâu đen ấy , sâu thẳm trong nơi ấy , dường như có hai ngọn lửa màu cam mơ mơ hồ hồ đang lay động .
Anh vô cùng kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cô , ngón tay thon dài yên lặng đặt tại cạnh bàn , không chút cử động , cuối cùng cô mới khẽ di chuyển đôi môi trắng bệch , thanh âm bay bổng , lại khô khô khan khan , ngay đến cô cũng nghe thấy rõ mồm một , “Xin lỗi anh” cô hít một hơi thật sâu , nói “Xin lỗi anh , em không thể trả lời! “
Quá tự cao . Đối mặt với Diệp Hạo Ninh , cô trả lời như thể một người đang ở trên cao , cao ngạo tuyên bố một quyết định liên quan đến vận mệnh của anh vậy .
Cô cũng cảm thấy mình thật buồn cười , nhưng anh lại như thể chẳng buồn để tâm chút nào , chỉ nói nhạt , “Không sao”
Sau đó , Tiểu Dĩnh về nhà , quần áo vẫn chưa thay , ngồi ngay vào trước máy tính , mở trang chủ , nhập địa chỉ mạng .
Một loạt dây chữ tiếng anh quá quen thuộc , kỳ thực đã có trong phần lưu trữ nhưng cô không thích , chỉ là từng từ , từng chữ đăng nhập vào , sau đó nhấn nút enter .
Trang chủ blog hiện ra màu xanh da trời nhạt , lấy hình nền là phong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




