watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9291 Lượt

áp chải dọc bên cổ, thế nên cô biết anh đang im lặng cúi đầu cười, quả nhên liền nghe thấy anh nói :”Lần đầu tiên phát hiện em bạc tình đến thế”!. Cơ hồ là cảm kích, lại như thể châm biếm, sau đó lại nói tiếp :”Gọi và không gọi, khác biệt lớn lắm chứ!. Nếu em quan tâm anh một chút, nói không chừng anh sẽ khỏe nhanh hơn”

Cô như nghẹn lời, hồi lâu mới thở dài :”cái giả định này không chấp thuận, vừa nãy đã nói rồi mà, lúc em biết chuyện thì anh đã xuất viện rồi”

“Vậy thì vấn đề nằm ở tấm lòng thôi”

Cuối ùng cô hít một hơi :”Anh chẳng phải là nhức đầu sao, sao lại nói được nhiều đến thế ? Giả vờ ah? Lại còn ghẹo em nữa, mau dậy đi!”

Anh lại động đậy, tiếp tục hạ giọng nói :”… không chòng ghẹo em, thật sự nhức đầu lắm luôn. Anh ngủ một lát, đến nơi thì gọi anh”. Trước lúc ngủ còn dặn dò :”Đừng cử động, tư thế này rất được “

Có lẽ cô thật sự quá hiền lành, thế nên mới thản nhiên bị anh ức hiếp như vậy. Tiểu Dĩnh chán nản không nói gì, giờ đây đôi vai của cô đã trở thành chiếc gối của anh, cô quả thật không dám cựa quậy, sau đó còn chỉnh điện thoại sang chế độ yên tĩnh.

Diệp Hạo Ninh dường như đã ngủ say rồi, cả đoạn đường đi không có tiếng động gì nữa.

Đến khi xe dừng dưới lầu, Tiểu Dĩnh do dự một lúc, mới vỗ nhẹ anh :”Dậy đi, em phải lên nhà rồi”

Anh nhíu nhíu mày, cúi đầu “Ừ” một tiếng nhưng sau đó lại không có động tĩnh gì nữa, vẫn gối đầu lên vai cô, cô gần như dở khóc dở cười :”Diệp đại thiếu gia, chủ nghĩa quan tâm của tôi đã được phát huy đến mức tận cùng rồi, ngài còn muốn thế nào nữa đây?”

“Em dùng nước hoa gì vậy?”

“Cái gì cơ?”

“Anh hỏi em dùng nước hoa hiệu gì”, dừng một lúc, cơ hồ nói bằng hơi thở :”Rất thơm”

Cô nghe thấy rất rõ, thoáng chốc bên tai như có tiếng vo ve, như thể dòng máu đang chảy ngược, hai bên gò má không hiểu sao lại nóng ran lên. Rõ ràng là cả đoạn đường đi yên lành, làm thế nào mà con người này mới chỉ nói có hai câu đã khiến cho không khí trở nên mơ hồ như vậy?

Cùng không quan tâm lắm đến những cái khác, cô giơ tay đẩy mạnh anh ra, tay chân cô có chút luống cuống.

Diệp Hạo Ninh chống tay vào ghế, cúi đầu rên rỉ hừ hừ một tiếng, hồi sau mới hết mê muội, chậm rãi nghiêng đầu nhìn cô, trên đôi môi hàm chứ nụ cười đau khổ, nói :”Sao em dã man như vậy?”.

Dưới ánh đèn bên ngoài, một khuôn mặt trắng nhợt nhạt, giữa trán mồ hôi chảy ròng ròng.

Hóa ra anh thật sự không thoải mái chút nào.

Cô đột nhiên kinh ngạc, mở được nửa vời cánh cửa xe rồi đóng lại, trong tiềm thức cô đưa tay đỡ lấy anh, vội nói :”Xin lỗi anh”. Thần sắc vô cùng chán nản, tựa như đứa trẻ lo sợ vì đã làm sai, chỉ trách điệu bộ lúc trước của anh không đường hoàng, khó trách không khỏi khiến người khác trong lòng hoài nghi.

Anh lại im lặng không nói gì, chỉ nắm lấy bàn tay ấm áp đang sờ sờ trán anh.

Bàn tay ấy nhỏ nhắn mềm mại, nắm trong lòng bàn tay mềm mại như không xương ấy, Diệp Hạo Ninh nhất thời ngẩn người ra, đến khi cảm giác được sự giãy giụa của đối phương, anh mới nhè nhẹ dùng sức, ngón tay siết chặt

“….Muốn bù đắp lỗi lầm thế nào đây?” anh hỏi như không hỏi, bởi lẽ ở quá gần kề, dưới đáy mắt sâu thăm thẳm khác thường ấy, cơ hồ có lẽ cuốn cả người khác vào bên trong.

Cô né tránh không được, trong lòng đột ngột rung động nhè nhẹ như dây đàn, đành cười ngượng nói :”Anh say đến mức hồ đồ rồi ư? Làm sao bù đắp được cơ chứ…” lời nói vẫn chưa dứt, làn môi ấm áp của anh đã dừng trên môi cô.

Cô mở to mắt, tất cả mọi thứ diễn ra quá nhanh, chưa kịp vùng thoát hay né tránh, anh đã rời khỏi cô. chỉ một nụ hôn hời hợt thoáng qua.

Anh vẫn nhướn nhướn mày :”Anh rất tỉnh táo”

Cô mím môi trong vô thưc, tựa hồ như vẫn còn đang sững sờ, thật ra cô nếm trải khá rõ mùi men rượu thoang thoảng còn sót lại trước mặt.

Chưa được sự đồng ý của cô, anh đã đột nhiên hôn cô như vậy, hơn nữa đến tận lúc này vẫn chưa buông tay cô ra, nhưng dường như cũng không còn sợ cô tức giận, chỉ mỉm cười khinh suất, ngay cả trong ánh mắt cũng phảng phất một ánh cười mơ hồ khó đoán.

Còn trên thực tế, cô cũng không cảm thấy phẫn nộ, mà chỉ cảm thấy lạ, lạ vfi tại sao mình không phẫn uất chứ.

Tái xế phía trước cực kì kiên nhẫn, xe đã đợi dưới lầu một lúc rồi, người trong xe vẫn chưa có ý định bước xuống, thế nhưng anh ta cũng không vồn vã gì, thậm chí một chút động tĩnh cũng không có. Cũng có bởi lẽ cách nhau tấm vách ngăn, dường như trong xe chỉ còn sót lại anh và cô.

Chỉ anh và cô.

Cuổi cùng Tiểu Dĩnh thở dốc khẽ thả lỏng khóe miệng, như thể đang nghiên cứu người ngồi đối diện đó hồi lâu, vẻ mặt cứng rắn hỏi :”anh đã dụ dỗ được bao nhiêu cô gái bằng chiêu này rồi?”

Cô cứ ngỡ cuối cùng mình công kích anh, nào ngờ Diệp Hạo Ninh lại nhắm mắt tựa người về sau, giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp nói “để anh nghĩ xem” hoàm toàn không chột dạ hay có dáng vẻ gì lúng túng cả.

Con người này đạo hạnh quá cao, bản thân cô làm sao là đối thủ của anh được chứ? Cô dường như cũng nhận thức được sự thật, không khỏi thẹn quá hóa giận nói :”Diệp Hạo Ninh bỏ tay em ra”

“Vì sao?”

“Chẳng vì sao cả”

“Lẽ nào em đang ăn giấm a?” (chú thích:ăn giấm có nghĩa là ghen)

Cô rên hừ hừ :”Dấm có mùi vị gì chứ? Chưa từng nếm qua”

Anh cúi đầu cười rộ lên, vẫn nhắm mắt, nói khích lệ :”Quá tốt, cứ tiếp tục giữ vững như thế nhé”

Cô mặc kệ anh, bàn tay vẫn bị anh nắm lấy, kì thực đã không dùng sức nữa, mà cuối cùng cũng không vùng ra nữa.

Sau này đi bệnh viện kiểm tra, mới biết Diệp Hạo Ninh sau lần xuất huyết dạ dày đó, thì bị sốt nhẹ, cuối cùng không tránh khỏi phải ở lại viện truyền nước biển.

Anh ngồi xuống ghế nói :”thật trùng hợp”. bất chợt nói ra một câu, Tiểu Dĩnh nghe xong liền hiểu vẫn đề ngay, cô như thể có chút hoảng hốt, ánh đèn lay lắt trong bệnh viện hồi lâu, một hồi lâu sau mới cười cười :”Hình như có sự luân hồi đấy”

Đúng thế, quá trùng hợp, trước đây cũng bệnh viện này mà cô cũng Diệp Hạo Ninh chính thức đi lại với nhau, vậy mà giờ đây chính tại nơi này cô lại cùng anh mở ra một mỗi quan hệ mới.

Thật ra còn cuộc sống của cô nữa, dường như cuối cùng cũng rũ bỏ được quá khứ.

Sau này Hứa Nhất Tâm có lần xưng hô coi Diệp Hạo Ninh là siêu nhân, rất sủng bái anh.

Tiểu Dĩnh hỏi :”Tại sao lại là siêu nhân?”

“Mạnh mẽ, lấy bệnh chòng ghẹo cậu, cuối cùng cũng cưa được cậu. dạng đàn ông này quả là quá mạnh mẽ”

Cô phản bác :”Có lẽ anh ấy vốn có kinh nghiêmh phong phú đấy”

“Cậu hỏi rồi à?”

“Chưa hỏi”. cô buông một câu nói dối, nhưng rồi về sau thật sự không có ý định hỏi câu hỏi ngớ ngẩn này nữa, để khỏi phải bị thái độ của thật thật giả giả của Diệp Hạo Ninh làm cho chết sặc.

Kì thực, tiến đến bước đường này, cô vốn dĩ không suy nghĩ đến chuyện đúng sai, chỉ nghĩ rằng, cứ hướng về phía trước, chỉ có không ngừng tiến về phía trước mới có thể thật sự khiến hồi ức vốn đã khắc cốt ghi tâm ngày càng lùi xa dần.

Những dấu ấn hồi ức sâu đậm nhạt nhòa năm xưa, cô hoàn toàn không muốn chạm vào, cũng như Trần Diệu, cô cũng không muốn chạm vào nữa, nếu đã như vậy, vậy thì cứ để mọi thứ lần lượt rời xa khỏi cô đi.

Cũng đến một ngày, mọi thứ rời khỏi cô đủ xa, tận đáy lòng cũng không còn thấy đau nữa.

Sự xuất hiện kịp thời như vậy của Diệp Hạo Ninh, kịp thời trở thành người dẫn dắt cô tiến về phái trước, giống như một sự cữu rỗi, để cô nhìn thấy con đường và tia hi vọng. Gần Như Vậy, Xa Đến Thế – Chương 22
Gửi lúc 18:32 ngày 17/01/2014
Kì thực cả đoạn đường cả hai người hầu như không nói chuyện, cô thì tại vì buồn ngủ, còn Diệp Hạo Ninh thì chuyên tâm lái xe.

Để tay trên tay nắm mở cửa xe, mới nghe thấy anh đột nhiên nói :”Em tính làm việc ở đây mãi à?”

“Cái gì?”

Diệp Hạo Ninh xoay mặt sang nhìn cô :”Bay trên không trung cũng mệt mỏi lắm, hay là từ tuần sau đổi sang em thử xem”

“hả?” cô giả vờ không hiểu, cười híp mắt :”Sao lại đổi sang em? Em đâu có làm việc ở thành phố C”. Nói rồi mở cửa xe, nhưng sau đó bị đột ngột kéo lại.

Đôi bàn tay thon dài mạnh mẽ không mạnh không nhẹ đó đang tỳ vào vai cô, Diệp Hạo Ninh nghiêng người sang một bên, khuôn mặt anh tú cập sát trước mặt. cô ngồi lệch sang một bên, giãy giụa theo bản năng, lấy tay đánh vào anh, mặt mày lo âu quay nhìn ra ngoài cửa sổ :”Buông tay ra”, giọng điệu có chút bối rối:”Người qua kẻ lại, đồng nghiệp em mà trông thấy thì chết mất”

“Ai bảo em giả khờ”, khuôn mặt Diệp Hạo Ninh không chút biểu cảm liếc nhìn cô, bàn tay càng xiết chặt hơn nữa.

Cô nói :”Em vỗn khờ trước giờ”

Câu trả

lời hợp tình hợp lý như vậy khiến Diệp Hạo Ninh bất giác ngẩn ngơ cả người

Cô lại nói :”Mau buông tay ra”

Anh lại khẽ cười,

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT