watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9286 Lượt

Lệ Na nói không hoàn toàn đúng, có lúc cô nói chuyện và biểy đạt cảm xúc khoa trương, thậm chí có chút cường điệu, thế nhưng nhiều lúc lại nhạy bén điềm tĩnh, đôi mắt đen trắng sâu tựa biển khơi, giọng điệu lại bình thản. Trong lớp luyện ngoại ngữ trước khi đi du học cô ấy là người kiệm lời,cả nhóm thảo luận chủ đề, cô ấy vẫn là người trầm mặc nhất, nhưng khi cất tiếng nói khiến cho người khác kinh ngạc, mang lại một cảm giác vô cùng mạnh mẽ.

Cũng chính lúc đó anh đột nhên động lòng

Những anh am cùng phòng ký túc xá biết chuyện đã mắng anh bị ma quỷ mê hoặc. thực sự là như thế, chứ nếu không thì vì sao một nữ sinh chỉ mới quen 2 tháng đã có cảm tình.

Còn Tiểu Dĩnh lúc ấy vẫn hồn nhiên ngây thơ, cơ hồ mọi việc đều dựa dẫm vào anh. Trong khoảng thời gian mười mấy hai chục năm , cơ hồ đã trở thành một thói quen rồi, thói quen của cô và cũng là của anh.

Vì thê mà anh vẫn chăm sóc và chiều chuộng cô, cứ nghĩ rằng đó là một việc hiển nhiên, là việc anh nên làm thế. Thế nhưng áp lực du học lớn như thế, thành tích thi IETLS không như mong đợi, mục tiêu ban đầu của anh đã sai lệch đi một cự ly rất xa.

Tâm trạng anh thất vọng ê chề, Tiểu Dĩnh liền an ủi anh :”Không sao mà, anh tiếp tục cố gẳng thôi”

Lúc đó hai người đi dạo chầm chậm trong khuôn viên trường dưới ánh tắng trắng sáng, bốn bề không người chỉ có bóng cây khẽ lay động nhè nhẹ trên mặt đất xám trắng.

Cô kéo tay anh đầy trìu mến, nửa người như tựa vào cả người anh, vừa đung đưa người vừa nhẹ giọng nói :”Ngộ nhớ thật sự không đi được, vậy thì ở lại cùng em cũng tốt mà.”

Rõ ràng biết là để an ủi anh, thế nhưng trong khoảnh khắc đó, Trần Diệu không nhịn được mặt mày sa sầm lại :”Không thể có ngộ nhỡ ở đây được, vôcn dĩ không có giả thiết này, anh đã chuẩn bị cho việc đi du học từ rất lâu rồi, em không phải là không biết, làm sao có thể từ bỏ như vậy được chứ? Bất luận thế nào anh cũng phải đi”. Bởi lẽ tâm trạng anh không được tốt vì thế ngay cả giọng điệu cũng cứng nhắc lãnh đạm như thế.

Giọng nói hạ thấp xuống, nép vào người bân cạnh ngẩn ngơ cả người.

Đó là lần đầu tiên anh nói với Tiểu Dĩnh giọng điệu như vậy, thật ra nói xong anh lại thấy hối hận, thế là vội vàng nhìn sắc mặt của cô, một khuôn mặt sáng trong vầng vặc như ánh trăng, lại phảng phất chút nhợt nhạt mờ ảo hư vô.

“..Anh xin lối”. Anh thở dài nặng nề, ngẫu nhiên túm lấy vài cọng tóc mai trước trán, đột ngột cảm thấy choáng ngợp :”Gần đây anh mệt quá, để anh đưa em về trước”

Thật sự là rất mệt mỏi, bậc trưởng bối trong ành không ngừng gấy áp lực cho anh, càng lấc đầu than ngắn thở dài về thành tích học tập lần này của anh. Tuy thế chu yêu chũng là chính, tự mình gây áp lực cho bản thân mình. Ngôi trường tiếng tăm từ nhỏ đến lớn dường như chỉ cách vào bước chân, vậy mà không cách gì liền một mạch có thể tiến thẳng vào cánh cửa trường rộng lớn đó.

Từ nhỏ đến lớn ,anh luôn là học sinh đứng đầu, ngay cả vào đại học cũng đều dựa vào thành tích xuất sắc mà được bảo lưu kết quả tuyển thẳng vào chuyên ngành tốt nhất của học viện hàng đầu tiên toàn quốc.

Và lần thi cử này, lại xem là một thất bại ê chề trong đời người

Anh nưh tướng quân bại trận, phía sau là những công danh hiển hách, thê nhưng những thứ đó lúc này đây chỉ là vô nghĩa. Bởi vì tất cả đều bắt đầu lại từ đầu, xuất phát từ con số không, thậm chí càng phải khắc phục bóng dáng của sự thất bại phía trước, dẫm lên áp lực cực đại để tìm kiếm ánh sáng soi đường phía trước.

Trên bước đường này, không ai đi cùng anh, Tiểu Dĩnh cũng chảng thể tháp tùng anh, thậm chí ngược lại còn xem anh như điểm tựa của mình.

Kết quả là Thường Lệ Na xuất hiện kịp thời.

Tư duy nhạy bén rõ ràng, lại có tài ăn nói, tính cách thì độc lập mạnh mẽ phóng khoáng. Cô ấy xuất hiện trong cuộc sống nặng nề đầy áp lực của anh với tư cách một chiến hữu điềm đạm đáng tin cậy, rất có lý tưởng cùng kề vai sát cánh chiến đấu, lại khiến anh cảm nhận được sự thân thiện và thoải mái từ tận đáy lòng.

Nhìn thấy Trần Diệu như thất thần, Thường Lệ Na gõ gõ vào bàn, nói :”Em phải đi đây, còn anh?”

“Được thôi” anh cũng đứng dậy đi theo cô.

Ra đến trước cửa, Thường Lệ Na mới cười và nói :”Đã là mối tình cũ của anh rồi mà nah nhiều lần trước mặt em nghĩ về Tiểu Dĩnh như vậy, hình như tàn nhẫn quá đây”

Trần Diệu ngẩn người ra, bất giác nở nụ cười đau khổ :”Em đừng đùa nữa” rồi giơ tay ra giúp cô đón xe :”Lên đi, em đi đường cẩn thận nha”

“Được, vậy để em nói một câu chân thành nhé” Thường Lệ Na nắm lấy cửa xe quay đầu lại nói :”Nếu đã phát hiện ra quyết định của mình là sai lầm, lẽ nào anh không muốn bù đắp lại? như thế này thật không giống cá tính của anh chút nào!”

Trần Diệu khẽ nhíu mày :”Nếu như điều kiện không cho phép thì sao nào?”

Thường Lệ Na lại lắc đầu, nhìn chăm chăm anh hồi lâu, đột nhiên nói :”Thế nhưng em không tin anh sẽ từ bỏ như thế đâu”

Trên đường về nhà Tiểu Huệ cuối cùng không nhịn được hỏi :”Em và Trần Diệu vẫn liên lạc đấy à?”

Trong xe vừa lúc bật nhạc, Tiểu Dĩnh cơ hồ xuất thần theo điệu nhạc, một hồi sau mới trả lời :”Đâu có, em đâu biết anh ấy làm việc ở đây đâu” khủy tay chống vào cạnh cửa sổ ngón cái ấn chặt vào huyệt thái dương, nhưng dường như vẫn thấy chóng mặt. cô đang nghĩ, có khi nào bị trúng nắng không nhỉ?

Giai điệu phát ra từ radio du dương trầm bổng :”……mỗi người đều có một đoạn tình đau thương, muốn che giấu nhưng rồi giấu đầu thì cúng lòi đuôi….”

Giọng ca nam đã 10 năm vắng bóng vẫn uyển chuyển như ngày nào, tựa hồ nưh đang ngâm nga trong làn nước mát lạnh, đến nay thì nhè nhẹ bám víu lấy con tim.

Trong phút chốc trong lồng ngực như được lấp đầy cảm giác mát lạnh.

Cô nghe thấy tiếng Tiểu Huệ ở băng ghế sau hỏi :”…Diệp Hạo Ninh có biết chuyện này không?”

Cô như thấy hơi khó hiểu, quay đầu kại nhìn trông thấy Đông Đông đã khép hờ mắt ngủ, liền nói :”Bác tài, cảm phiền chsu vặn nhro âm thanh lại.”

Nào ngớ tài xế tắt luôn cả radio, trong xe bỗng chốc yen tính lại, chỉ còn tiếng máy điều hòa thổi vi vu ra ngoài những luống gió lạnh.

Cô cảm thấy quá quen với điều này, bởi lẽ trên xe Diệp Hạo Ninh chưa bao giừo có quá nhiều âm thanh tiếng động.

Lại tựa đầu vào ghế dựa, cô nói :”Ý chị là Trần Diệu à? Em chưa bao giờ nói với Diệp Hạo Ninh cả. thế nhưng ai mà chả có quá khứ chứ? Anh ấy cũng có đấy thôi, chỉ là anh ấy không nói ra mà thôi”

Tiểu Huệ gật đầu, bởi lẽ cân nhắc đắn đo từng chữ, vì thế mà giọng điệu có chút chậm rãi :”Thật ra, có những thứ thẳng thắn quá lại chẳng hay. Năm đó em yêu Trần Diệu thương tâm khổ đau, muốn quên đi cũng chẳng phải dễ gì, nếu như Diệp Hạo Ninh mà biết được, trong lòng chắc hẳn cũng không thoải mái chút nào đâu… Cơ mà, chị thấy trước giờ nhận thấy quá khứ đã qua đi, bất luận trước đây khắc cốt ghi tâm đến đâu, bây giờ cũng đừng lưu luyến nữa….”

“chị à” Tiểu Dĩnh ngắt lời Tiểu Huệ, cười nói :”Rốt cuộc chị định nói gì đây?”

“Không có gì” Tiểu Huệ thở dài, thấp giọng nói :”Cứ coi như chị suy nghĩ nhiều đi, dù gì mỗi người đều phải biết trân trọng hạnh phúc mới đúng” giọng chị trầm trầm, nhưng vẫn dịu dàng, dường như dung hòa làm một với màn đêm u tối bên ngoài xe.

Tiểu Dĩnh trong lòng hơi hơi chấn động.

Kỳ thực hai chị em nhà họ diện mạo không giống nhau, ngay cả tính tình cũng khác xa nahu. Tiểu Huệ lớn hơn cô 3 tuổi, có lúc cô cảm thấy giữa hai người họ cách biệt nhau đên 13 tuổi, hoặc có lẽ là 30 tuổi. Bởi lẽ Tiểu Huệ luôn chín chắn trưởng thành, gặp sự cố cũng không hề nao núng. Lúc đầu cô và trần Diệu chia tay nhau, khoảng thời gian đó dường như ngày nào cô cũng suy sụp. cả nàh cũng như ngã ngựa theo cô, riêng chỉ có người chị ruột cùng nhau lớn lên từ nhỏ là ngoại lệ.

Nửa đêm hôm đó, cô mở đôi mắt đỏ trũng như trái đào mọng nước nhìn chăm chăm vào màn hình ti vi ngẩn người ra, vừa đúng lúc Tiểu Huệ về nhà thăm mẹ uống nước chơi, 2 người tình cờ gặp nhau trong căn phòng khách u tối.

Trong bóng tối, người ấy hơi sững sờ, tiếp đó thì nghiêng

mắt nhìn cô. nửa phút sau nắm lấy ly nước ấm đi về phòng ngủ, coi như không nhìn thấy vẻ mặ hối cải của cô.

Buổi sáng hôm sau, Tiểu Mẫu vừa đau lòng vừa mất cả nhẫn nại nói :”…. Tiểu Dĩnh, khuya rồi, ngủ sơm đi con, cả ngày đau buồn đến nửa đêm làm thế nào mà chịu được chứ?”

Nhưng cô không tài nào ngủ được, nằm trên giường xoay tới xoay lui không tài nào chợp mắt được, những năm tháng đó tinh thần bạc nhược suy sụp hắn, thế nên bất đắc dĩ mới bò dậy giết thời gian, cho dù là đối mặt với những đoạn quảng cáo khô khan nhàm chán về đêm

Lâm phụ xưa nay vốn kiệm lời cũng đành nép sát sang một bên không giúp được gì.

Chỉ có Tiểu Huệ, cả bữa sáng không nói lời nào, cả đôi mắt cũng không ngước lên nhìn. Kết quả đợi cô sắp ra ngoài, thấy cô quên cả trang

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT