|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Diệp Hạo Ninh anh là đồ lưu manh!”
“Quá khen”
“Anh……..”
“………….” Âm thanh lên án cuối cùng đã bị chôn vùi trong đôi môi quyện vào nhau….
Ngày thứ 2 Tiểu Dĩnh bắt đầu bãi công
Một người nào đó quen dậy trễ, còn cô ngủ dậy muộn hơn nữa, cho đến khi nghe tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, cô vẫn lười nhác ở trên giường không chịu dậy, cố tình tiếp tục giả vờ ngủ.
Diệp Hạo Ninh đi lại trong phòng 2 vòng một cách vô vị, phát hiện không có việc gì làm, cuối cùng không còn cách nào khác đành gọi cô dậy :”Mau dậy làm bữa sáng đi, anh đói rồi”
“Hazz”…Tiểu Dĩnh rên rỉ vùi mặt vào chăn, không chịu được nói một tiếng lạnh nhạt “Anh là heo sao?”. Trong lòng cảm thấy hơi đắc ý, cuối cùng cũng có điểm mà cô có thể quản chế anh. Thật là tốt! như kỹ năng nấu cơm bình thường, trong lúc này lại trở thành công cụ giúp cô chiếm ưu thế.
Không dậy, nhất định không dậy, anh đòi chết cũng mặc kệ! Thật là đáng đời cho anh biết sau này tiết kiệm chút sức lực. Nhưng không đắc ý được bao lâu, liền nghe thấy một tiếng “tạch”, háo ra là điều hào đã bị tắt.
Mặc dù đã đầu tháng 9 rồi nhưng con hổ mùa thu vẫn rất lợi hại, Tiểu Dĩnh vỗn rất sợ nóng, lúc này không khỏi sững sờ, chưa kịp thò đầu ra khỏi chăn, chiếc chăn mỏng đắp trên người đã bị ai đó lật lên
Diệp Hạo Ninh nhìn cô từ trên cao xuống, tay vẫn cầm cái điều khiển điều hòa, hơi nhướn mày nói :”Không nóng sao?”
Anh nói ngắn gọn, trợn mắt nhìn anh 2 giây, lật mạnh người quay lưng về phía anh :”Rất mát”
Kết quả mấy giây sau, Diệp Hạo Ninh đứng trong căn phòng khách thoải mái nói :”Vậy bây giờ thì sao?”
Làm sao mà ngủ được nữa?
“………. Diệp Hạo Ninh anh vô vị quá đấy” Tiểu Dĩnh đành ngồi dậy đầu tóc bù xù, khuôn mặt tức giận, tiện tay vứt luôn cái gối của anh đi, nhưng chỉ dành trợn mắt nhìn không khí lạnh tàn nhẫn lưu chuyển trong phòng khách.
Cô nhảy xuống giường, ngay dép trong nhà cũng không thèm đi, tức giận bước qua chiếc gối rơi giữa đường, đi thẳng đến trước mặt anh cướp cái điều khiển
Diệp Hạo Ninh giơ tay lên cao, vừa tránh nanh vuốt của cô, vừa như chán ghét nói :”Trước khi nói chuyện thì nên đi đánh răng”
Cô sững sờ một lúc, bất giác ngậm chặt miệng lùi về phía sau, ai mà biết được khi ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm, ở chỗ sâu nhất của con người ẩn dấu một nụ cười.
Bây giờ cô mới biết mình bị trêu, cô lại trợn mắt lên nhìn anh, nhướn mày lạnh nhạt :”Em không đánh răng, sau này anh đừng động vào em nữa”
Anh cũng nhướn mày lên :”Điều đó không phải chỉ mình em nói là được”. Chưa kịp nói dứt câu, người đã bước lên phía trước, nhìn thấy khuôn mặt đang cúi xuống, Tiểu Dĩnh không nói lời nào nữa lập tức quay đầu đi vào nhà tắm.
Đóng cửa lại dường như vẫn còn nghe thấy tiếng cười ở bên ngoài, cô nhìn vào gương nghiến răng mắng vài câu, mới bắt đầu chậm chạp bóp kem đánh răng ra.
Cuối cùng cũng không hề tình nguyện đi làm bữa sáng, bởi vì sau khi xúc miệng xong Tiểu Dĩnh cũng thấy đói rồi, đành chạy vào bếp vo gạo nấu cháo, lại nhìn vào cái tủ lạnh chẳng có đồ ăn gì bực mình, nghĩ xem nên dùng đồ ăn gì để ăn với cháo thì tốt.
Kết quả là cô bận tâm đến nỗi như một người giúp việc thực sự, còn Diệp Hạo Ninh lại tiếp tục làm thiếu gia, nhàn rỗi ngồi trên sofa đọc báo, chỉ thỉnh thoảng mới liếc vào
bếp, như khảo sát tiến độ đến đâu rồi
Khi Tiểu Dĩnh lấy 2 quả trứng muối cuối cùng trong tủ lạnh ra, trong lòng nghĩ, để xem lát nữa anh có ăn nổi không
Ai biết được vừa đặt thức ăn lên bàn, Diệp Hạo Ninh không nói nửa câu cầm đũa lên ăn, dáng vẻ rất hứng khởi.
Cô quan sát anh một lúc, bắt đầu cảm thấy buồn chán hỏi :”Ngon không?”
“Cũng được”
Như vậy cô càng không hiểu nổi, điều này không phù hợp với tính cách hay bắt bẻ thức ăn của anh, do đó lại nói :”Tối hôm qua ăn cũng là cháo trứng muối, chỉ cách đây có 8 tiếng rưỡi, ăn hai bữa liên tục như thế, anh không cảm thấy ngán à?”. Cô nghĩ rằng anh rất không vừa ý mới đúng chứ
Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng ngừng đũa, quay đầu nhìn cô, cười nhẹ nói :”Dường như hôm nào anh cũng nhìn thấy em mà có thấy ngán đâu” Gần Như Vậy, Xa Đến Thế – Chương 28
Gửi lúc 18:33 ngày 17/01/2014
Ăn xong cơm sáng, anh kéo cô ra khỏi cửa :”Chủ nhật nên ra ngoài vận động nhiều vào, chứ không cứ ở lỳ trong nhà càng ngày càng béo ra”
“Chủ nhật là ngày nghỉ, thì phải ở nhà nghỉ ngơi chứ”. Cô vừa phản bác lại anh, bước chân lại vâng lời tiến lên phía trước, một hồi sau dường như suy nghĩ điều gì đó, liền cấu mạnh vào bả vai anh :”Anh đang ám chỉ em béo à?”
Người bên cạnh khẽ huýt sáo :”……. Hơi hơi. Anh không có ám chỉ em béo………” trông thấy bàn tay buông nhẹ nhũn ra trở lại, mới lại nói :”Anh chỉ nói rõ thôi!……”
Cô ngẩn người, không khỏi thẹn quá hóa giận, vừa định hạ tay xuống cấu lần nữa, kết quả là cửa thang máy mở ra, từ ngoài bước vào là cặp vợ chồng dưới lầu, bởi lẽ từng chào hỏi Tiểu Dĩnh đôi lần, thế nên lúc này bà vợ rất thân thiện gật đầu với cô, cởi mở hỏi :”Đi dạo phố cùng bạn trai đấy à?”
Kỳ thực, ở đây không nhiều người biết cô đã có chồng, chứ không thì lần trước các đồng nghiệp trong công ty cũng đã không trợn tròn mắt há hốc mồm rồi.
Cô còn chưa kịp trả lời, kết quả là Diệp Hạo Ninh đnwsg bên cạnh ho nhẹ một tiếng :”Thưa dì, cháu là chồng của Tiểu Dĩnh”. Sau đó nở nụ cười ấm áp lễ phép với đối phương đang có phần kinh ngạc.
Mãi đến khi ra khỏi thang máy bốn phái không có người, anh mới siết chặt vòng tay quanh eo cô, nói giọng châm biếm :”Anh giống hệt tình nhân lén lút dưới lầu của em, em không là minh tinh màn bạc thật uổng phí, cuộc sống đừi tư che giấu giỏi thật”
“Thế anh muốn em làm thế nào? Chẳng lẽ gặp ai cũng bảo tôi có chồng rồi nhá!” cô quay lại vẻ mặt dương dương tự đắc nói :”Với cả, tướng mạo với tuổi tác khí chất trẻ trung nhí nhảnh cũng chẳng phải lỗi của em”
Diệp Hạo Ninh mỉn cười, mở khóa xe, tự tay mở cửa xe bên ghế lái xe, rồi nói :”Vào đi”
Cô bất giác hoài nghi :”Làm gì thế?”
“Em chẳng phải nói có bằng lái rồi sao, có mang theo không?”
“Đem theo thì có đem theo đây”. Cô giơ túi xách lên :”Ngày nào cũng nằm trong túi xách của em”
“Vậy thì lái xe đi”
Tùy tiện giao cho cô một chiếc xe hơi hàng hiệu mới toanh trị giá vài chục triệu, chủ nhận chiếc xe ắt hẳn phải có tâm lý vững vàng lắm đây.
Rõ ràng Diệp Hạo Ninh chíng là loại người này.
Anh ngồi ở ghế xe phụ, thậm chí nagy cả dây an toàn cũng vẫn chưa thắt, dường như hoàn toàn tin tưởng vào cô, chỉ nhìn về phía trước nói :”Đi thôi”
Tiểu Dĩnh hai tay nắm chặt lấy vô lăng, bất giác xác nhận lại lần nữa :”Anh thật sự muốn em lái xe ra tiệm rửa xe ư?” mặc dù chỗ cần đến chỉ cách đây hai đoạn đường, nhưng chí ít cô cũng đã mất 2,3 năm không đụng đến xe, trong lòng không khỏi nhút nhát
Diệp Hạo Ninh lúc này mới quay sang nhìn cô :”Anh thật không hiểu nổ em, đã thi lấy bằng lái lâu vậy rồi mà vẫn không dám lái xe? Nếu không lái xe, thì sao lại mang theo bằng lái bên người chứ? Rốt cuộc em đã nghe qua câu học đi đôi với hành bao giờ chưa vậy?”
“Bằng lái xe em thi lúc em học năm cuối đại học, kúc đó đang thịnh hành mà, các bạn em đều đi học lái xe, em cũng đi theo góp vui thôi. Lúc đó em chỉ nghĩ có thêm một tấm bằng cũng tốt chứ sao. Em nói nhé, sau khi thi xong em đã sai sót một điểm nhỏ, đáng lý ra không được đậu đâu…”
“Ồ? Vạy sau đó thì sao?”
“Sau đó… Sau đó hình như là người giám khảo đi theo xe cảm thấy em cũng dễ nhìn, đành cho qua cho xong. Bởi vì lúc lên xe em có nói chuyện với anh ta dăm ba câu, đại khái anh ta cũng có ấn tượng với em, không nỡ để trời nắng nóng đuổi con gái nhà người ta xuống xe. Haiz, anh đâu có biết chứ, lúc đó trước em cóc một cô bạn không đậu kỳ thi, lúc quay xe, va quệt vào cây cột. Kết quả là khóc òa lên, xuống xe bỏ về dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, thật là thê thảm”. Trong lúc trò chuyện, cô đã xoay chìa khóa mở ga, khở động máy thao tác không mấy thuần thục lắm. Chiếc xe men theo mặt đường bằng phẳng rộng lớn miễn cưỡng lăn bánh.
Năm đó làm thế nào mà lấy được bẳng lái xe, chuyện này Tiểu Dĩnh chưa bao giờ nhắc đến cả. Trong lúc tình hình cấp bách cô liếc mắt nhìn Diệp Hạo Ninh, chỉ trông thấy anh khẽ nhíu mày, cô những tưởng anh bị hú hồn, thế là mỉm cười sung sướng :”Cho nên, em rất xứng đáng với cái tên sát thủ nơi xa lộ đây, em thấy anh nên thắt dây an toàn cho chặt vào. Còn bẳng không thì anh lái xe đi nhé?”
Nào ngờ Diệp Hạo Ninh không hề cử động, vẫn ngắm nhìn cô.
Cô chậm rãi cẩn thận kiểm soát tốc dộ và phương hướng, con mắt tuy không dám nhìn ngang ngó dọc lung tung, vẫn không ngậm miệng lại, không kìm được cười rộ lên :”Anh không phải là bị hù dọa thành ngốc nghếch rồi đó chứ? Haiz, thật ra thì tài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




