|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lái xe của em cũng không đến nỗi tệ như tưởng tượng của anh đâu. Huống hồ, hôm qua chẳng phải đã nói là gì, xe của nah đã mau bảo hiểm từ lâu rồi mà…”
“Anh chỉ đang nghĩ là…” Diệp Hạo Ninh đột ngột lên tiếng, làm gián đoạn lời nói nhảm thao thao bất tuyệt của cô, khẽ híp mắt lại dường như thật sự nghi hoặc :”Anh chỉ đang nghĩ là, lẽ nào hồi còn học đại học em đáng yêu hơn bây giờ sao?”
“Anh có ý gì đây?”
“Chứ không phải thì sao giám khảo lại thấy em dễ nhìn nhỉ?”
“…….”
Không tức giận, không tức giận. Tiểu Dĩnh nói thầm trong bụng, bởi vì sớm đã trở thành thói quen rồi. thế là cô chỉ ngừng trong giây lát, rồi nói qua loa :”Em biết mà, anh đang ghen tỵ với em, là đả kích em để trả đũa em. Không phải anh là người bị hiểu lầm là bạn trai em đó sao. Nhưng mà Diệp Hạo Ninh à, em cảnh báo anh, lần sao còn cái kiểu tấn công đả kích người khác như thế thì cẩn thận đấy, em không khách sáo với anh đâu!’’
Thật ra thì không khách sáo cái gì chứ, không khách sáo thế nào nào. Cô tạm thời chưa nghĩ ra, cũng không ngờ mình lại đột ngột đạp chân dẫm vào chân ga.
Chiếc xe vốn dic đang duy trì trong trạng thái thong thả chầm chậm trên đường với vận tốc 40km/h, lúc này chỉ nghe thấy tiếng động cơ “vèo”, liền lập tức tăng tốc, cứ thế lao thẳng về phía trước.
Phía trước vừa đúng là phần đường dành cho người đi bộ, bên đường còn dựng một chiếc đèn cảnh báo, như đang nhấp nháy chiếc ắmt rất lớn màu vàng.
Thật ra mặc dù tốc độ tăng lên cĩng không phải là quá nhanh, cao lắm àl 50-60km/h, huống hồ phái trước cũng không người không xe. Nhưng thình lình Tiểu Dĩnh như tự hù mình, vội vàng nhả ga, nhưng theo tiềm thức lại đạp phanh xe ngay cạnh. Bánh xe khó khăn lắm mới dừng đúng vạch màu trắng trên đường, cặp mắt cô cập sát vào trước cửa sổ, hít một hơi thật mạnh, lúc này mới quay đầu nhìn Diệp Hạo Ninh, thực sự cảm thấy xấu hổ chật vật.
“Ở đây không được đậu xe” Diệp Hạo Ninh giọng điệu bình thản nhắc nhở cô “Đi tiếp đi”
“Em lái nữa ư?” cô nhăn nhó nhíu mày, lái xe chả thú vị chút nào, trong lòng cầu mong có thể đổi vị trí với anh ngay tức khắc.
“Ờ, tiếp tục đi”
Cô đột ngột cảm thấy anh giống như thầy giáo trong trường dạy lái xe, biểu cảm y hệt, giọng điệu y chang, cơ hồ hoàn toàn yên tâm với một đồ đệ như cô.
Thế nhưng cũng không giống lắm, bởi vì anh không có cặp mắt sáng như đuốc của thầy giáo, cơ hồ không biết cô thoáng chốc thất thần.
Bởi vì cô nhìn thấy Trần Diệu.
Tuy là anh đi rất nhanh, bóng hình quen thuộc ấy dường nha thoắt cái đã biến mất ở góc cua, tuy là khoảng cách không gần, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn cô vẫn nhìn thấy anh.
Thê nên bỗng chốc mất kiểm soát, dường như chỉ là phản xạ có điều kiện của tiềm thức.
Sau này vô tình kê lại chuyện này cho Hứa Nhất Tâm nghe, Hứa Nhất Tâm nói :”Cậu không định lái xe đâm chết hắn ta đấy chứ?’
Tiểu Dĩnh bất giác cười mỉa mai :”Xí, tớ cũng không hận anh ấy, sao lại muốn anh ấy chết chứ?”
“Tớ lại không tin, thật sự trước giờ cậu không hận sao?”
….. “Trước đây thì có thể, nhưng bây giờ thi không”, Tiểu Dĩnh ngẫm nghĩ nói :”Có lẽ tớ nên cảm ơn anh ấy. Nếu như không phải anh ấy, có lẽ hiện giờ tớ vẫn là con gái cứ bám theo sau bạn trai hoặc chồng, như mãi mãi không thể trưởng thành được. Lúc chia tay anh ấy nói cũng đúng, tớ không nên chuyện gì cũng dựa dẫm ỷ lại vào anh ấy.Là tớ đã tạo cho anh ấy quá nhiều áp lực, cứ không cũng anh ấy chia sẻ mọi điều, cho nên mới dẫn đến kết cục như vậy. Kỳ thực anh ấy đã dạy tớ, mỗi người đều có không gian riêng, mỗi người đều là một cá thể riêng biệt độc lập. Cho nên không ai là toàn bộ thế giới của tó. Cũng như thế thôi, tớ cũng không thể trở thành duy nhất của ai đó.
Hứa Nhất Tâm suy nghĩ một hồi mới nói :”Cũng bao gồm tất cả ư? Diệp Hạo Ninh thì sao? Đàn ông với nhau cũng không hoàn toàn giống nhau đâu, có lẽ Diệp Hạo Ninh cũng không phản đối chuyện cậu ỷ lại vào anh ấy đâu!”
“Anh ấy à?” Tiểu Dĩnh bĩu môi, dường như không giấu gì cười nói :”Con tim anh ấy còn sâu sắc hơn cả Trần Diệu, đến giờ tớ vẫn chưa thể nhìn thấu anh ấy được. Huống hồ, thầy giáo bọn mình lúc nhỏ đã dạy rồi đấy thôi, sai lầm chỉ phạm một lần, sau đó điều cần làm là rút ra bài học và kinh nghiệm để phấn đấu và cố gắng không lặp lại sai phạm lần nữa”
Hôm đó cô rốt cuộc đã bình yên vô sự lái xe an toàn đến tiệm rửa xe, sau khi bàn giao lại chìa khóa cho thợ, Diệp Hạo Ninh liền kéo cô đi ra ngoài.
Anh nói :”Em căng thẳng thế, cả lòng bàn tay toàn mồ hôi”
Cô thành thật thừa nhận :”Căng thẳng chưa sao, từ hồi lấy bằng lái xe đến giờ chưa đụng tới vô lăng, anh nói xem em có sợ không nào?” lại cảm thấy lòng bàn tay nóng dầu, thật sự không thoải mái chút nào, muốn tìm một chỗ để rửa tay, nào ngờ bị Diệp Hạo Ninh nắm chặt tay như vậy.
Bàn tay anh ấm áp và khô rái, cô nửa muốn nửa không muốn vùng aty ra, liền ngoan ngoãn không cử động nhúc nhích gì nữa.
Cả buổi sáng chủ nhật đẹp trời như vậy, vỗn dĩ nên ằnm trong phòng khách mát mẻ sảng khoái xem ti vi, lướt web, hoặc lượn lờ những trung tâm mua sắm mát mẻ. Thế nhưng Diệp Hạo Ninh lại cho rằng hoạt động trên là “càng ngày càng béo ra” còn những hoạt độn sau thì xem chừng lại phù hợp với sở thích của anh. Vì thế mà Tiểu Dĩnh cảm thấy có chút phiền muộn, đứng ngay bên đường ngẩng đầu lên nhìn mặt trời đã lên cao vòi vọi, nheo mắt lại nói :’Bây giờ đi đâu nữa?”
Cô đoán chừng Diệp Hạo Ninh cũng đang nghĩ không ra.
Bởi lẽ anh khẽ ngừng lại, chỉ bình thản nói :”Tùy em”. Anh rõ ràng trước nay vốn không ưu dùng hai từ này. Trước đó có một lần hai người ra ngoài ăn cơm, nhìn cô chăm chú nghiên cứu menu thực đơn, anh lại cười nói :”Thói quen này thật không tồi, không giống đại đa số những phụ nữ khác, không xem gì cả cứ thế nói tùy thôi, nghe xong khiến người khác đau cả đầu”. Lúc đó hai người chỉ là bạn thông thường thôi, thế nên cô thầm nghĩ, xem chừng con người này kinh nghiệm phong phú lắm đây!
Thực sự kiếm không ra địa điểm giết thời gian, cuối cùng Tiểu Dĩnh tùy tiện đề nghị :”Chúng mình đi xem phim đi”. Thật ra cô vừa kịp nghĩ đến tấm áp phích quảng cáo hôm qua ở ngoài rạp chiếu phim nào đó. Có rất nhiều bộ phim châu Âu đang được trình chiếu, phản ứng của mọi người cũng khá tốt. nhưng điều quan trọng hơn là, ngồi trong rạp thật tuyệt, vừa ăn vừa uống vừa mát mẻ, hoàn toàn thích hợp với nhu cầu của cô lúc này .
Diệp Hạo Ninh cúi đầu nhìn cô, khẽ nhướn mày, lại không biểu hiện gì khác thường, xoay người gọi thợ xe đang đứng ở cửa tiệm bàn giao xe lại, sau đó hai người đón taxi đi.
Một ly coca lớn, một bỏng ngô lớn. Tiểu Dĩnh vui mừng hí hửng ôm thức ăn ngồi vào ghế, chỉ nghe thấy Diệp Hạo Ninh thủ thỉ bên cạnh nói :”Anh thấy em mới là heo đấy”. Cô nghĩ ngợi một lát, mới nhớ ra sáng nay mình có mắng anh như thế. Haiz, thật là nhỏ mọn, lòng dạ hẹp hòi thù dai thế.
Cô mặc kệ, bởi vì phim sắp chiếu rồi, ánh đèn bốn phía nhanh chóng tắt phụt.
Kết quả là hồi sau Diệp Hạo Ninh lại nói :”Sao lại muốn xem Harry Potter chứ?” Nghe giọng điệu đó, dường như có chút phiền muộn nhưng lại không thể nổi cáu được
Cô chỉ giả vờ như không nghe thấy, cắn ống hút uống một ngụm coca rồi mới cười hỉ hả nói :”Tại hay mà”
“Em không phải đã mua sách rồi sao?”
“Mua sách thì không thể xem phim à? Đây là cái lý gì vậy?”
Phim vừa mới bắt dầu, âm thanh xung quanh phát ra tiếng nhạc quen thuộc dạo đầu, Tiểu Dĩnh quay lại đưa mắt nhìn anh trong bóng tối mập mờ, nói với anh bằng giọng điệu và ngữ khí chân thành nhất :”Thật ra phim này diễn cũng hay mà, thật đấy, anh thử kiên nhẫn xem đi” sau đó mắt nhìn chăm chăm vào màm ảnh rộng, bỏ mặc anh.
Tuy nhiên trên thực tế thì Diệp Hạo Ninh cảm thấy bộ phim này cực kỳ nhàm chán, thực sự không thể hiểu vì sao Tiểu Dĩnh lại có hứng thú với thể loại xa rời thực tế như vậy, quả là lý trí chưa chín chắn trưởng thành.
Thế nhưng cô dường như quyết chí không để tâm đến anh, anh chỉ còn cách ngồi xem phim cùng cô, đôi lúc giơ tay qua giành ăn bỏng ngô với cô.
Ban đầu Tiểu Dĩnh cũng không để ý đến, mắt cứ dán chặ vào màn hình, một tay chuyển động giữa hộp giấy và miệng cứ thế đưa lên hạ xuống
Sau đó đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng, lúc này cô mới phản ứng, quay đầu sang chỉ thấy Diệp Hạo Ninh đang ôm lấy hộp bỏng ngô lớn, ánh sáng chiếu lúc sáng lúc tối phát ra từ màn ảnh chiếu rộng vào khuôn mặt tuấn tú của anh, trông hơi hài hước buồn cười
Cô rộ lên “Anh thật vô vị thế ư?” giọng điệu dồn nén thấp, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm xúc vui sướng, bởi vì cuối cùng có thể trông thấy bộ dạng tiu nghỉu mất kiên nhẫn của anh.
Diệp Hạo Ninh trong bóng tối trề trề môi, không trả lời
Cô giơ tay, giật lấy hộp giấy ôm vào lòng bộ dạng đắc chí, nói nhỏ :”Cái này là của em, ai bảo anh lúc nãy không mua”
“Là anh trả tiền mà, quỷ sứ hẹp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




