|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Cô ngồi phịch xuống ghế, thở phào vì không phải nghe bài ca hy vọng.
-Em sao vậy hả? Hôm nay chị thấy em lạ lắm.- chị Minh quay sang hỏi.
-Em không sao ạ.- cô nói nhỏ rồi với lấy cái ghim trên bàn, tháo tập bản in ra. Nhưng đầu óc cô vẫn cứ nghĩ đi đâu đó, không tài nào tập trung được, càng lúc càng nóng ruột. Không lẽ có chuyện gì xảy ra, cô nghĩ rồi tự đập vào đầu mình. Nhưng rồi cuối cùng cô vẫn lấy điện thoại trong túi, gọi cho Linh.
-Chị à, là em đây.- cô nói nhanh.
-Ừ, có chuyện gì thế?
-Chị đang làm gì đấy?
-Chị đang ở khách sạn với hai đứa nhóc.
-Mọi chuyện vẫn ổn chứ?
-Ừ. Có chuyện gì à?
-Không ạ, em chỉ hỏi thế thôi.
Cô cúp máy, thở phào. Nhưng còn chưa kịp bình tâm lại thì một tin nhắn của Kiệt gửi đến khiến cô bật dậy chạy ngay tới phòng anh. Anh hai đang sốt cao mà anh nói gì anh ấy cũng không chịu về nhà nghỉ ngơi, em sang nói ông ý hộ anh nha, may ra ông ý nghe em. Cô chạy ra khỏi phòng, đến phòng anh, không kịp
gõ cửa mà đẩy vào luôn.
-Anh…- cô đẩy cửa vào, khựng lại khi thấy Nga đang dịu dàng đặt tay trên trán anh, ánh mắt đầy quan tâm. Cử chỉ thân mật của Nga và tư thế của hai người cứ như một đôi tình nhân, và cô bạn gái thì đang ân cần chăm sóc cho bạn trai. Hai người ở chỗ tranh tối tranh sáng thoạt nhìn sẽ tạo nên một cảnh tình cảm mùi mẫn. Thấy cô, cả hai đều quay ra.
-Cô là ai?- Nga hỏi.
-Tôi…tôi cần tìm tổng giám đốc có chút việc.- cô nói, không nhìn về phía anh.- Nhưng hình như anh đang bận rồi.
-Dù có tìm tổng giám đốc thì cũng phải biết gõ cửa chứ, nhân viên mà dám xông thẳng vào phòng sếp vậy sao.- Nga nói, nhìn cô một lượt với ánh mắt đánh giá.
-Không sao.- anh nói nhỏ, giọng nghèn nghẹt khiến cô lo lắng.- Cô ra ngoài đi.- anh quay sang Nga nói.
-Nhưng anh đang…
-Tôi không sao.- anh nói nhanh, muốn đẩy cô nàng phiền nhiễu kia đi thật nhanh. Đưa ánh mắt mong chờ, nóng bỏng về phía cô.
-Xin phép anh.- Nga nói, đành phải bước ra ngoài.
Anh đứng dậy bước nhanh đến chỗ cô đứng, kéo cô vào vòng tay mình. Vùi mặt vào hõm cổ mịn mát của cô. Hương thơm trên cổ cô len vào những giác quan của anh, để nó quấn lấy những dây thần kinh đang căng như dây đàn. Ôm cô trong tay thật thoải mái.
-Kiệt nói anh bị ốm.- cô lên tiếng. Lo lắng trào lên khi anh áp cái trán nóng hổi vào cổ mình.
-Ừ.- anh gật gật đầu nói. Vẫn không chịu buông cô ra.
-Sao không gọi cho em?
-Anh không muốn em lo.- ôm chặt cô hơn.
-Vậy người khác lo thì được.- một cơn khó chịu dâng lên trong cô ngay lúc này khiến cô đột nhiên quên mất anh đang ốm.
-Em đang ghen?- anh cười nhẹ, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô.
-Anh sốt cao quá, anh nên về nhà nghỉ đi.- cô nói. Muốn đưa tay lên sờ trán anh nhưng anh vẫn ôm chặt lấy cô khiến cô không thể nhúc nhích.
-Anh phải làm việc.
-Anh ốm như vậy thì có làm việc hiệu quả được không chứ? Nghe lời em, về nhà nghỉ đi được không.
-Nhưng em phải đi cùng anh cơ.- anh kì kèo nhưng đứa trẻ đang vòi vĩnh mẹ nó một món đồ.
Anh vừa nói dứt câu thì cửa phòng bật mở, Kiệt thò đầu vào cười toe.
-Ô, sorry, em không làm phiền hai người chứ?- Kiệt hỏi.
-À…không.- cô nói, đẩy anh ra.
-Sao rồi, em đưa anh về được chứ?- Kiệt nhìn anh.
-Đi xin nghỉ cho cô ấy trước đã.- anh đều giọng nói.
-Em đã làm rồi.- Kiệt thản nhiên nói khiến cô suýt chút nữa thì ngã xuống, không phải hai anh em anh thông đồng với nhau chứ.
Anh mỉm cười hài lòng, kéo cô đi theo Kiệt. Kiệt đưa anh về nhà, nhờ cô chăm sóc anh rồi quay về công ty luôn. Anh vì cơn sốt hành hạ nên vừa uống thuốc xong là chìm ngay vào giấc ngủ. Cô lấy chiếc khăn lạnh đặt lên trán anh, xuống dưới bếp nấu cho anh ít cháo. Căn bếp sạch sẽ và gọn gàng nhưng có vẻ trống trải, nghe Kiệt nói em gái anh về ở với ông ngoại mấy tuần nên bây giờ chỉ có mình anh ở nhà. Nấu nướng xong xuôi, cô trở lại lên phòng, anh vẫn ngủ say, khuôn mặt đầy mệt mỏi. Cô nhẹ nhấc chiếc khăn ra khỏi trán anh rồi thay chiếc khăn khác vào, sau khi uống thuốc anh có vẻ đã đỡ hơn. Vậy mà còn muốn làm việc nữa, định làm việc đến chết sao. Nghĩ đến đó cô chỉ muốn dựng anh dậy mà mắng cho một trận. Đột nhiên bật cười vì suy nghĩ của mình. Cô nhìn quanh phòng anh, đúng kiểu phòng của một người đàn ông độc thân mê công việc. Một cái giá sách với vài loại sách về kinh tế, quản lý, và vài cuốn sách của nhà xuất bản, cô nhận thấy sách của anh rất đa dạng, hầu hết là sách chuyên ngành, có lẽ chúng để phục vụ cho việc quản lý cả một công ty đa ngành lớn như vậy. Trên bàn làm việc toàn giấy tờ nhưng được xếp ngăn nắp, một máy vi tính và khung ảnh chụp anh, Kiệt và một cô gái có lẽ là em gái anh, cô đoán. Bất chợt mắt cô dừng lại ở cuốn sách ‘Vẻ đẹp hoàng hôn Venice’ của cô dịch, một cuốn sách về du lịch mà ông sếp bắt cô dịch, một cuốn sách nội dung về những cảnh đẹp của Venice lúc hoàng hôn kèm theo vài lời trích dẫn rời rạc của mấy gã viết sách rỗi việc, nếu không phải ông sếp bắt dịch thì cô sẽ chẳng bao giờ thèm động đến loại sách này. Cảm nhận một điều gì đó, cô thích cảm nhận bằng trái tim mình, lắng nghe bằng chính đôi tai của mình chứ không phải cảm nhận qua một cuốn sách du lịch. Đang định với tay cầm cuốn sách lên, người trên giường cựa mình lôi kéo sự chú ý của cô, chiếc khăn trên trán lệch đi. Cô nhẹ nhàng bước tới sửa lại chiếc khăn rồi kéo chăn lên đắp lại cho anh. Quay trở lại chỗ cuốn sách, nhấc lên. Mở ra trang đầu tiên, cô ngạc nhiên khi nhìn thấy dòng viết tay của anh, nét chữ mạnh mẽ, phóng khoáng nhưng trầm tĩnh của một người đàn ông chín chắn. Gặp lại lúc hoàng hôn, để… Dấu ba chấm cuối dòng thể hiện rõ sự tiếc nuối lẫn có chút bế tắc của người viết. Anh đang muốn nói gì mà lại ngưng lại sao? Cô khẽ lắc đầu cười, đặt lại cuốn sách về chỗ cũ.
Cô quay lại bên cạnh anh, nhẹ ngồi xuống bên giường để không khiến anh thức giấc. Những giọt mồ hôi đọng lại trên trán anh, cả hơi thở nặng nề khiến cô chợt cảm thấy xót xa. Ngay cả lúc đang ốm thì anh vẫn có sức mạnh khiến tim cô đập loạn nhịp. Cô đưa tay mơn theo dọc khuôn mặt anh, sống mũi cao đầy kiêu hãnh, đôi môi thô ráp đã cướp mất nụ hôn đầu tiên của cô khiến cô run rẩy, sợ hãi, vầng trán cao, làn da ngăm khỏe mạnh khiến cho bất cứ người phụ nữ nào cũng khao khát được chạm vào. Tại sao trước giờ cô chưa từng nhận ra anh đẹp đến vậy. Có lẽ cảm giác muốn trốn chạy và sự ghét bỏ đã khiến cô bỏ lỡ nhiều thứ. Nếu như ba năm trước, cô nhận thấy những điều này, liệu rằng cô có yêu anh, và nếu có yêu đi nữa, thì khi phát hiện ra sự lừa dối đó, anh có bình thản mà chấp nhận như vậy không, hay anh sẽ hận cô, sẽ căm ghét cô vì đã đùa giỡn và lừa dối anh. Cô lắc đầu, cố xua tan đi câu hỏi đã lặp đi lặp lại trong đầu cô cả ngàn lần, bây giờ anh đang ở đây, trước mắt cô về thuộc về cô, như vậy là đủ.
Anh thức dậy, cảm thấy cả người nhẹ bẫng, đầu đã không còn đau nữa. Không biết mình đã ngủ bao lâu rồi. Anh nuốt xuống, cổ họng khô khốc khó chịu. Nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở người đang ngồi gục bên cạnh. Cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay. Anh nhẹ nhàng bế cô lên giường, lấy tấm chăn mỏng đắp cho cô. Vuốt mái tóc lòa xòa trên khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng yêu. Nhìn cô ngủ thật bình yên khiến trái tim cũng chợt trở nên ấm áp. Cô gái kiêu sa của ba năm trước và cô gái đơn giản, nhỏ bé của hiện tại, khó mà tin được đó chỉ là một người. Bây giờ nghĩ lại, khi biết cô lừa dối mình, anh không phải là không tức giận, chỉ là có gì đó ở cô đã khiến sự giận dữ trong anh không thể bùng phát. Cái cách cô thừa nhận khiến anh chú ý. Nếu là một cô gái nào khác, trong tình huống đó chắc hẳn sẽ tìm mọi cách để thanh minh cho mình nhưng cô thì ngược lại. Đó là điều khiến anh cảm thấy thích thú, nhìn vẻ ngây ngốc của cô khiến anh vừa giận lại vừa buồn cười. Khi ở bên cô, một thứ tình cảm không tên đã vô tình len vào trong anh, nhưng anh đã nhanh chóng gạt bỏ nó ra khỏi những suy nghĩ của mình. Cho đến khi nhìn thấy tên cô trên cuốn sách đó, thứ tình cảm đó lại vô tình được nhen lên. Và đến bây giờ thì anh biết, thứ tình cảm không tên ấy cũng có tên, tên là tình yêu. Dù là cô của ngày trước hay bây giờ thì cô vẫn luôn thu hút anh, vẫn luôn khiến anh không thể gạt bỏ cô ra khỏi tâm trí đến bây giờ là không thể gạt ra khỏi cuộc đời. Anh cúi xuống, đặt lên đôi môi hồng mọng kia một nụ hôn nhẹ. Đột nhiên tiếng điện thoại vang lên. Anh với lấy điện thoại, lập tức nghe máy. Cái giọng tưng tửng của Kiệt vang lên.
-Anh hai hết sốt chưa?- Kiệt hỏi.
-Anh đỡ rồi.- anh nói.
-Hí hí, biết mà, biết mà, em biết ngay mà, đúng là sức mạnh của tình yêu có khác.- Kiệt cố tình kéo dài hai chữ tình yêu làm anh muốn xông đến đập cho thằng em một trận.
-Thôi nha, gọi điện có gì thì nói đi, ở đấy mà đùa.- anh khẽ gắt.
-Sao phải tức giận thế làm gì? Tại em thấy đúng nên mới nói chứ. Sáng nay bảo thế nào cũng không chịu về, tưởng anh yêu công việc lắm, hóa ra là vì không có ai ở nhà cùng nên không muốn. Vậy mà lúc về nhà rồi thì ở luôn đến chiều.- Kiệt thở dài, đang cố nhịn để không cười phá lên.
-Đã chiều rồi sao?- anh lỡ đãng hỏi, nói nhỏ để không làm ảnh hưởng đến người đang ngủ.
-Dạ thưa tổng giám đốc, đã 3 giờ chiều rồi đấy ạ.-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




