watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3078 Lượt

nhấc mình ra khỏi cái bàn làm việc được. Phòng làm việc trống không, im ắng, chỉ có tiếng điều hòa chạy ro ro và tiếng cô đang lách cách gõ bàn phím. Chỉ tại đi làm muộn một hôm mưa gió mà giờ phải khổ sở thế này đây. Hôm đó rõ ràng cô đã cố trốn rồi, vậy mà vẫn bị bắt được, nếu không đụng phải anh ta thì số phận của cô bây giờ đâu cần phải ngồi cắm rễ trong công ty tới tận giờ này.

Anh ra khỏi phòng giám đốc, anh và giám đốc Lý vừa bàn xong dự án đầu tư mới cho nhà xuất bản, nhìn đồng hồ đã gần 9 giờ tối rồi. Giám đốc Lý xin phép về trước, anh ở lại sắp xếp lại vài thứ rồi đi sau. Anh tưởng giờ này nhân viên về hết rồi chứ, nào ngờ lúc đi ngang qua phòng dịch thuật lại nhìn thấy vẫn sáng đèn. Tò mò ngó vào, vừa lúc nhìn thấy cái nhíu mày đầy mệt mỏi của cô. Anh khẽ cười, đứng bên ngoài lặng lẽ nhìn người đang ở trong phòng, tuyệt không gây ra tiếng động nào. Xem ra cô cũng không phát hiện có người đang nhìn mình. Anh đứng ở ngoài không biết bao lâu, cho đến khi có tiếng nói nho nhỏ vang lên bên cạnh mới khiến anh giật mình.

-Tổng giám đốc, anh thật sự thích cô ta!- Kiệt nói nhỏ, anh tới công ty xem anh trai còn làm gì mà chưa chịu về theo lời yêu cầu của nhóc em gái. Nào ngờ vừa đến đây đã bắt gặp anh trai sếp tổng đang chăm chú nhìn một cô gái mà quên cả trời đất.

-Em đến đây làm gì vậy?- anh quay sang nhìn em trai mình, ngạc nhiên.

-Như bảo em đến xem anh làm gì mà giờ còn chưa về, lại còn không chịu gọi điện.- Kiệt liếc liếc anh một cái kèm theo nụ cười gian xảo.

-Anh quên mất, bận quá!- anh chống chế.

-Bận nhìn người ta sao?- Kiệt dài giọng nói.

-Chẳng qua tình cờ đi qua thôi, về nhà!- anh nói rồi bước đi, bỏ mặc thằng em trai đang có cả tá tưởng tượng lung tung trong đầu.

-Ắt xì…!- cô hắt xì đến cái thứ ba rồi, chẳng lẽ ngồi lâu trong điều hòa quá nên ốm rồi.

Cô đứng dậy thu dọn đồ đạc rồi ra khỏi phòng. Hôm nay ở công ty thế là đủ rồi. Cái bụng rỗng không đang biểu tình, đói muốn xỉu luôn mà nhìn thấy đám giấy tờ trên bàn lại thấy oải.

Cô bước ra trạm xe buýt, ngắm mọi người qua lại trong lúc chờ đợi. Dòng xe cộ qua lại như mắc cửi nhưng nhìn ai cũng thoái mái, không có sự vội vã, chờ đợi, mệt mỏi như lúc tan tầm nữa. Buổi tối là thời gian để nghỉ ngơi và người ta đang sống cuộc sống ban đêm. Khác với Hà Nội, Sài Gòn về đêm rất náo nhiệt, dường như ban đêm mới chính là lúc nhịp sống Sài Gòn sôi động nhất. Cô chợt nhớ đến những buổi tối yên bình ở Hà Nội. Cô thích sự yên tĩnh, ghét những bữa tiệc ồn ào, nếu không phải bị bắt ép thì cô sẽ không bao giờ đặt chân tới những bữa tiệc sang trọng và ồn ào đó. Ở những nơi đó, cô luôn cảm thấy mình lạc lõng và xa lạ. Chỗ nào cũng nhìn thấy sự giả tạo, ngay cả những nụ cười dường như cũng là một thứ xa xỉ ở mấy nơi đó. Cô thấy ngột ngạt khi lúc nào cũng phải khoác lên mình bộ cánh rực rỡ và khuôn mặt kiêu kỳ, quí phái. Cô muốn là cô, muốn là chính mình, vì thế cô đã chọn cách ra đi. Một chiếc Audi màu đen bóng loáng đang từ từ tiến lại chỗ cô rồi dừng hẳn trước mặt cô. Ngẩng lên nhìn người trên xe.

-Lên xe đi!- anh nói vọng từ trong xe ra.

-Dạ?- cô ngây người nhìn anh.

-Tôi bảo cô lên xe đi!

-Dạ thôi ạ, xe buýt cũng sắp tới

rồi, anh cứ về đi ạ!- cô nói.

-Cứ lên xe đi, ở đây không đỗ xe được lâu đâu.- anh nói như ra lệnh.

Cô đành đứng dậy bước lên xe, may mà trạm xe buýt không gần công ty lắm.

Anh khẽ mỉm cười khi thấy cô bước lên xe mình, còn cô thì không để ý đến người bên cạnh đang cười. Anh đi về với Kiệt, nhưng không hiểu điều gì đã kéo anh trở lại. Anh nói em trai về trước còn mình quay lại, nào ngờ lại nhìn thấy cô đang ngồi một mình bên trạm xe buýt.

-Cô ăn tối chưa?- anh đột nhiên hỏi.

-Dạ…chưa ạ!- cô thật thà thú nhận.

-Đi ăn tối cùng tôi luôn!- anh nói rồi vòng xe lại.

-Thôi không cần đâu!- cô nói nhanh.

-Tôi cũng chưa ăn, tiện thể đi ăn luôn đi. Tôi đói quá rồi, không chở cô đi đâu được nữa đâu!- anh nói rồi dừng xe tại một quán ăn Nhật.

-Tôi nhớ là cô thích sushi phải không?- anh quay sang mỉm cười hỏi.

Cô muốn khóc quá đi mất, sushi, ngày trước chỉ vì mẹ cô muốn lấy lòng anh nên đã tìm hiểu thật kĩ. Vì anh thích món ăn Nhật nên mẹ đã bắt cô phải nói mình thích sushi. Nhưng thực chất cô rất ghét món ăn Nhật, ghét cá, còn sushi thì khỏi phải nói rồi.

-Sao vậy?- anh hỏi khi nhìn thấy nét khó xử thoáng qua khuôn mặt cô.

-À, không có gì!- cô quay qua nhìn anh nói. Nhưng ánh mắt cô lại đang tố cáo cô.

-Nếu cô không thích thì chúng ta đi nhà hàng khác vậy.- anh nói rồi cho xe chạy tiếp, vậy mà nói là không còn sức đưa cô đến đâu hết. Vài phút sau anh dừng lại trước một nhà hàng.

Hai người bước vào, trong nhà hàng bây giờ chỉ có lác đác vài người khách. Anh gọi mỳ ý, hai người im lặng ăn hết suất ăn của mình, không ai nói với ai câu nào, hoặc không ai chịu mở lời trước.

-Mẹ cô vẫn khỏe chứ?- rút cục anh cũng là người mở lời.Taycô đang cầm chiếc dĩa định đưa lên miệng đột nhiên dừng lại. Đã lâu rồi không có ai hỏi cô câu hỏi đó, chỉ có cô tự hỏi chính mình.

-Tôi nghĩ vậy…- cô nói nhỏ, gần như thì thầm.

-Nghĩ vậy?- anh nhíu mày trước câu nói của cô.

-Nếu anh không ăn nữa thì chúng ta có thể về không?- cô đột ngột đổi chủ đề.

-À…được.- anh nói rồi vẫy tay gọi phục vụ đến thanh toán.

Trên suốt quãng đường còn lại về đến nhà cô, hai người không nói với nhau câu nào. Cô im lặng nhìn ra ngoài cửa kính, cảm giác mệt mỏi và hẫng hụt dâng lên trong lòng, câu hỏi của anh đã khuấy lên nỗi nhớ đang ngủ yên trong lòng cô. Dù rằng mẹ cô không như những người mẹ khác, nhưng cô vẫn yêu bà, và khi anh hỏi mẹ cô có khỏe không, cô nhận ra mình rất nhớ bà. Anh dừng xe trước nhà trọ của cô.

-Cảm ơn anh!- cô nói rồi đẩy cửa bước xuống. Anh nắm lấy khuỷu tay cô giữ lại.

-Tôi xin lỗi nếu lúc nãy câu hỏi của tôi có khiến cô cảm thấy khó chịu.- anh nói.

-Không có gì, chỉ là tôi đột nhiên cảm thấy câu hỏi đó có chút đường đột. Anh không cần phải xin lỗi.- cô gượng gạo nở nụ cười rồi bước xuống khỏi xe.

Anh nhìn theo dáng cô chạy vào trong, vội vã như đang muốn trốn một điều gì đó. Rút cục thì tại sao cô lại phản ứng như vậy với một câu hỏi rất đỗi bình thường. Chẳng lẽ trong ba năm qua đã có chuyện gì xảy ra với cô mà câu hỏi của anh đã vô tình chạm đến điều đó.

Cô biết mình đang phản ứng thái quá, anh cũng đâu có ý gì khi hỏi về mẹ cô. Nhưng không hiểu sao khi nghe câu hỏi đó, cô không có cách nào để cảm thấy thoải mái. Anh là một phần, dù chỉ rất nhỏ, nhưng cũng là một phần trong quá khứ mà cô muốn xóa bỏ. Việc anh xuất hiện đã gây cho cô không ít xáo trộn, nên khi nghe chính miệng anh nhắc đến mẹ cô, cô lại cảm thấy không thoải mái. Cái cảm giác mình và mẹ đã từng lừa dối anh như một tảng đá đè nặng lên cô. Cô không biết phải làm gì để thoát ra khỏi những điều đó. Có lẽ gặp lại anh là một sai lầm, có lẽ ông trời đang muốn cô phải trả giá cho những gì cô đã làm và cho sự im lặng nhu nhược của cô trước những sai lầm của mẹ.
Cô tránh anh, anh nhận ra điều đó khi cô cố tình lờ anh đi lúc anh gọi cô ở hành lang, và cố gắng tránh chạm mặt anh mọi lúc mọi nơi. Anh không hiểu tại sao, vì chuyện hôm trước sao? Anh muốn kéo cô lại mà hỏi nhưng tiếc là có lúc nào gặp được đâu mà hỏi, cô tránh anh như tránh tà. Cảm giác bực bội kéo dài khiến anh rất khó chịu, muốn xua đi nhưng không thể. Cô cứ như một thứ bùa mê, không phải lúc nào cũng hiện hữu bên cạnh anh nhưng lại ám ảnh anh không dứt. Chưa bao giờ anh có cảm giác này khi ở bên một cô gái. Anh cũng chưa từng nghĩ đến mình sẽ có cảm giác này với cô. Mọi chuyện thật phức tạp. Quỷ tha ma bắt, anh chỉ muốn sống yên ổn với người tình công việc.

Cô ôm đống giấy tờ cao ngất đi về phòng, chẳng hiểu bà Minh này cần gì mà lắm tài liệu thế, đã vậy còn không chịu đi lấy, bảo cô đi lấy hộ. Một đống cao ngất thế này, cô vừa phải lo nhìn đường vừa phải lo cho cái chồng trên tay không đổ ụp xuống làm giấy tờ bay lung tung.

-Ô kìa người đẹp, làm gì mà mang nhiều thứ thế, để đấy anh mang hộ cho.- một tiếng nói vang lên và sau đó là cái chồng trên tay cô vơi đi quá nửa. Cô quay sang người bên cạnh, mỉm cười.

-Cảm ơn anh ạ!- cô nói với Kiệt.

-Không có gì, giúp đỡ người đẹp là vinh hạnh của anh mà.- Kiệt cười giả lả nói, anh đang muốn gặp người đã cướp mất hồn vía ông anh mình thì lại gặp cô ở đây.- Mà sao em mang nhiều giấy tờ thế này?

-À, em đi lấy tài liệu hộ chị đồng nghiệp ấy mà, chị ấy bận nên em đi lấy giúp.- cô mỉm cười nói, lần đầu tiên gặp cô đã có thiện cảm với Kiệt, anh chàng rất dễ nói chuyện và có nụ cười ấm áp.

-Chà, một cô gái tốt!- Kiệt tươi cười nhận xét, đưa tay nhấn nút thang máy.- Tầng 3?

-Dạ, à vâng.- cô nói. Kiệt nhấn số 3 trên bảng điều khiển và cửa thang máy đóng lại.

-Em có bạn trai chưa?- Kiệt hỏi đường đột, nhưng thẳng thắn, cô thích thế.

-Em…chưa ạ.- cô bật cười nói.

-Haizzzz…em là người đầu tiên trả lời thẳng thắn thế đấy, bình thường thì những cô anh hỏi thế thì hoặc là lườm anh đứt người hoặc là mắng anh té tát hoặc là đi một vòng lớn rồi quay lại ve vãn anh.- Kiệt làm vẻ mặt biểu cảm

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT