|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Em có ý này, để xem mọi người thấy sao?- đến bây giờ Dung mới lên tiếng: “Chúng ta sẽ dùng hoa hồng đỏ làm hoa tỏ tình để các bạn học sinh trao cho người mình để ý. Đêm diễn ra lễ sẽ có tiệc khiêu vũ, nếu người được tặng chấp nhận thì gửi trả lại hoa hồng trắng, còn không đồng ý thì sử dụng đến hồng vàng” – Nhưng tại sao lại phải như thế?- Nam thắc mắc, Quân cũng vừa định hỏi. – Trong ý nghĩa của các loài hoa thì hồng trắng là nghĩ về nhau, còn hồng vàng là tình yêu kết thúc- Dung từ từ giải thích. – Em thấy sao hả An?- câu hỏi đột ngột của Duy khiến nó giật mình, An không thể quên được cái giọng ấm áp đó. -Rất hay là đằng khác, nếu mọi người đồng ý thì mình cứ quyết định thế- An cười tươi rói. – Thì ra Dung cũng rất lãng mạn nhỉ?- Nam trêu đùa khiến Dung bối rối. – Đâu có, cái đó là em đọc trong truyện tranh cơ, giờ lấy ra xem có dùng được hay không ấy mà. – Vậy chuyện hoa cứ để tụi anh lo cho, chắc mấy em cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi sớm đi- có vẻ như Quân đã quan tâm đến mọi người nhiều hơn. Cậu ta cũng hay cười hơn, Duy cảm thấy lạ về điều này. Ngày mà mọi người mong chờ cũng đã tới… Có lẽ cái ý tưởng táo bạo của nhóm Duy được mọi người ủng hộ nhiều nhất. hàng trăm đóa hoa hồng bé xinh được mang đến, chất đầy cả một góc phòng nhưng chẳng mấy chốc là hết loáng. Nhóm bạn mừng thầm, trong lòng ai cũng rất hứng khởi, mọi việc diễn ra suôn sẻ hơn cả mong đợi. Dung kéo tay An ra ngoài, mặt cô ấy trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. – Có chuyện này tôi muốn nói với bạn. – Mình cũng định hỏi, mấy hôm nay cậu làm sao thế? Có vẻ không được vui- An quan tâm Dung. – Vì tôi xem bạn là bạn thân của tôi nên tôi cũng muốn nói thẳng, bạn thích Duy đúng không?- Dung nhìn An nhưng nó thì cúi đầu xuống, Dung nói tiếp: “Bạn đã biết Duy là người đã đính hôn với tôi rồi mà” – Xin lỗi, tôi đã cố gắng tránh mặt anh ấy lắm rồi…- không để An nói hết câu, Dung đã ngắt lời. – Đêm đó, tôi thấy bạn và Duy ngoài bãi biển…- Dung cũng bỏ lửng câu nói của mình. – Không phải đâu, chỉ vì hôm đó Duy quá buồn vì cú sốc hồi nhỏ nên anh ấy mới hành động thế thôi, chứ Duy chỉ xem tôi như em gái, không có ý gì đâu, anh ấy từng nói vậy mà- An buồn bã nói. – Nếu như bạn nói thật, vậy thì tôi và bạn sẽ cạnh tranh với nhau, vẫn luật cũ, dùng hoa hồng đỏ để tỏ tình, xem Duy sẽ chấp nhận ai- Dung nói: “Ai thua phải rời xa Duy” – Tôi không làm có được không?- An nói nhỏ nhẹ. – Bạn không có lựa chọn khác, phải giải quyết mọi việc rõ ràng, nếu không thì bạn hãy chấp nhận thua cuộc- giọng Dung trở nên cương quyết hơn bao giờ hết. Cô ấy bỏ đi, để lại An một mình trên ghế đá ngồi suy nghĩ. An rối lắm, nó nên làm gì đây? Chấp nhận thử thách để nói lên tình cảm với Duy, hay nhẹ nhàng rút lui trong êm đẹp, dù sao thì Duy cũng đính hôn rồi, dù có chấp nhận nó cũng đâu làm gì được, hơn nữa cậu ấy chỉ xem nó như em gái, nếu lần này tỏ tình thất bại nó còn mặt mũi nào nhìn Duy nữa chứ? Khó khăn lại chồng chất khó khăn, đầu nó rối tung với những suy nghĩ…một quyết định quan trọng nhất trong đời mà nó từng đưa ra. – Xin lỗi cậu An ơi, mình biết lần này làm cậu khó xử, nhưng mình đã yêu Duy bao năm nay rồi, nhất quyết không thể nhường anh ấy cho cậu được, cho dù cậu có là người mà mình quý nhất đi chăng nữa, tình yêu vốn là sự ích kỉ mà, hãy tha lỗi cho mình- Dung rơi một giọt lệ, lúc này nó biết mình không thể mềm lòng được, mọi chuyện phải có hồi kết. Để xem chuyện gì xảy ra tiếp theo đây? – Anh Quân ơi- cả đám con gái tíu tít đi theo sau Quân. – Tối nay anh khiêu vũ với em nhé- một đứa lên tiếng trước rồi tặng cho cậu ta hoa hồng đỏ. – Hay là với em cũng được- lại thêm nhỏ khác cũng hành động y như thế. Trên tay Quân là cả một bó hồng đỏ tươi thắm, cậu ta không biết phải giải quyết như thế nào, mấy nhỏ này dai như đĩa, quyết không để cho Quân đi. Thu nhìn thấy vậy thì thở dài buồn bã, trong lòng nó lại nhen lên một cảm xúc khó tả, ganh tị, lo lắng sợ Quân sẽ đáp lại một trong số đó cái hoa hồng trắng mà hắn cầm trên tay. Thu không bao giờ tưởng tượng ra được cảnh mình có thể như đám con gái đó, xúm xít lấy một thằng con trai, chỉ nghĩ tới thôi cũng đã rùng mình rồi. Mắt Thu cứ như thế mà dán chặt vào từng cử chỉ của Quân cho đến khi Nam bất ngờ kéo nó đi. Thu ngỡ ngàng khi thấy khuôn viên phía sau trường lấp lánh ánh đèn li ti đủ màu sắc, nó cùng Nam đứng dưới một gốc cây cổ thụ, giờ mọi người đều ở trong phòng dạ tiệc, vì thế không ai để ý đến nơi này cả. – Em thích không?- Nam hỏi. Thu chẳng còn lời nào để nói, sự ngạc nhiên quá lớn không thể thốt lên, nó chỉ gật đầu lia lịa. – Vì cái này mà từ chiều đến giờ không chịu lộ diện đó hả?- Thu trêu Nam: “Nếu không chắc cũng có hàng tá cô theo anh để tặng hoa hồng đó”- lời nói nó nửa thật nửa đùa. – Nhưng anh chỉ muốn tặng hồng đỏ cho mỗi mình em mà thôi- Nam cười tươi rồi giơ đóa hoa nhỏ ra trước mặt nó: “Em làm bạn gái anh Thu nhé!” Nhỏ như bất động trước lời tỏ tình này, Nam đã vì nó mà cố gắng nhiều như vậy, nhưng… Thu cúi mặt xuống: “Bên cạnh anh em rất vui vẻ, thoải mái, em có thể vô tư nói cười, và em được là chính mình. Nhưng… em nghĩ đó không phải là tình yêu, vì xem anh là anh trai nên đôi lúc sự quan tâm lẫn nhau của chúng ta có thể đã khiến anh hiểu lầm. Thực sự đến bây giờ ngay cả tình cảm của bản thân đến chính em cũng chẳng hiểu rõ nữa, mỗi lần gần anh, mặc dù rất tự nhiên nhưng em không cảm nhận được trái
tim mình đang thổn thức. Em không nghĩ mối quan hệ này có thể gắn bó lâu dài được. Vì thế… xin lỗi anh” Nhưng điều nó chẳng thể hình dung nổi chính là phản ứng lúc này của Nam, cậu ấy không những không buồn mà còn nở một nụ cười hiền, động viên ngược lại nó: “Anh nhận ra từ lâu trái tim em đã thuộc về người khác, nhưng anh vẫn muốn được thử một lần, cố gắng vì bản thân thêm một lần thì dù là thành công hay thật bại anh tin mình vẫn đủ dũng khí để đối mặt, em đừng lo anh sẽ suy sụp tinh thần vì sự từ chối này nhé, Nam đâu dễ bị đánh gục như vậy” – Có một điều này… không biết em có đồng ý hay không?- Nam lưỡng lự. – Anh nói đi, nếu trong khả năng em có thể làm thì em sẽ cố gắng- Thu nói. – Em có thể cho anh hôn vào má em một lần được không, xem như để chia tay nhau ấy mà, trong thời gian tới anh sẽ về nước, lúc trước anh quyết định ở lại Việt Nam chỉ vì mục đích duy nhất là theo đuổi em, nhưng có lẽ bây giờ… anh phải rút lui thật rồi. Mà em cứ yên tâm, ở phương Tây hành động đó chỉ là xã giao bình thường thôi, không có ý gì khác đâu- Nam giải thích Nhỏ Thu bẽn lẽn gật đầu, chỉ là một cái hôn lên máthôi mà, đâu có gì là quan trọng lắm, ít ra nó cũng nên vì Nam mà làm một chút chuyện và Thu nhắm mắt lại. Chiếc hôn thoáng qua như một cơn gió thổi nhẹ nhàng đọng lại trên gò má nhỏ xinh đang khẽ ửng hồng rồi lại tan biến vào không gian tĩnh mịch, mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến nỗi bản thân Thu cũng không cảm nhận được gì hơn nữa. Một nụ cười khẽ nở trên môi người con gái ấy nhưng lại làm tan nát một trái tim khác. Quân bị đám con gái kia vây chặt cứng, mãi mới thoát ra được, ngán ngẩm cái cảnh nhộn nhịp đó, lang thang định tìm nơi nào yên tĩnh nghỉ ngơi và điều hắn không ngờ tới là chính mình lại bắt gặp Thu và Nam nơi này. Định bỏ đi chỗ khác nhưng trái tim không cho phép điều đó, không hiểu vì sao hắn cứ đứng từ xa mà nhìn, dù thật sự trong lòng không muốn thấy cảnh này chút nào. Không nghe được những gì họ nói với nhau, hắn chỉ thấy duy nhất nụ hôn vừa phớt qua làn da Thu và nụ hồng tươi thắm cô ấy vẫn cầm chặt trên tay. Hắn đã vất cái hoa trắng duy nhất trong tay của mình, bước đi với trái tim ngàn mảnh vụn. Lần nào tin tưởng hắn cũng nhận lại cảm giác phản bội từ Thu cả, có thể lần trước là hiểu lầm, nhưng lần này chính mắt hắn thấy… và hắn đã nhìn tất cả. Từng hành động của Thu như từng mũi dao cào xé tâm can Quân. Lại một lần nữa đau…dù vẫn biết người đó chưa bao giờ thuộc về mình. Thu bước đi, văng vẳng bên tai lời nói của Nam: “Em cũng phải tự đối mặt với tình cảm của mình đi, đừng lẫn tránh nữa, cứ như a anh đây nè, thà bị từ chối còn đỡ hơn phải khiến bản thân cứ mãi đau khổ và dằn vặt” Như đã có quyết định của mình, Thu chạy đến chỗ An hỏi: “Chỗ mày còn hồng đỏ không?”- giờ đầu óc nhỏ cũng đang rối tung lên nên chẳng để ý gì đến thái độ kì lạ của con bạn mình nữa. – Còn một ít ở kia kìa- An nói mắt hướng về phía xa nhưng tay nắm chặt một bông hồng khác và run lẩy bẩy, nó cũng không đủ sức để hỏi Thu cần bông hoa ấy làm gì, hay nói chính xác hơn là giờ An không thể nghĩ nhiều như thế nữa, nó đang tranh đấu với nội tâm mình, có nên chấp nhận thử thách này hay không? Cho dù có đứng giữa hàng trăm con người kia thì Quân vẫn luôn nổi bật. Thu không mấy khó khăn để phát hiện ra vị trí của hắn, lấy hết can đảm của một đứa con gái nó chầm chậm tiến về phía hắn. – Quân, em có chuyện muốn nói, ra ngoài một lát được không?- Thu nói nhỏ nhẹ, gương mặt nó ửng hồng lên. – Có chuyện gì sao? Tôi không rảnh, lúc khác nói đi- nếu không nhìn thấy cảnh nó và Nam ngoài khuôn viên trường thì có lẽ khi nghe những lời nói này của Thu và bông hồng đỏ nó cầm trên tay, Quân
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




