watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4566 Lượt

sẽ phát điên vì sung sướng mất thôi, nhưng giờ đây, cái giọng ngọt ngào ấy chỉ làm cậu ta thêm xót xa khôn cùng: “Tôi đau chưa đủ sao, bằng mọi giá thằng Quân này đã cố kìm nén bản thân để tránh xa cô, vậy mà… sao cô lại đến tìm tôi”- chỉ nghĩ đến đó, cậu ta đã nắm chặt hai bàn tay lại, từng lằn gân xanh nổi cộm lên. Thu cũng không ngờ Quân nói thế, lẽ ra nó định tìm một nơi nào đó để thổ lộ, với bản tính hay ngượng ngùng, nó vốn không có can đảm bày tỏ tình cảm trước mặt mọi người như thế này. Đã định bỏ đi, nhưng

thật khó để có thể đủ dũng khí bày tỏ, bỏ lỡ cơ hội lần này… Thu không biết mình có thể nói ra được nữa hay không? Cắn chặt môi lại, nó nhắm mắt đưa cành hồng trước mặt Quân: “Em thích anh…”- chỉ ba chữ đơn giản thế thôi mà khiến tim nó như ngừng đập, nhưng cuối cùng cũng nói ra rồi, nó ngẩng mặt lên chờ phản ứng của cậu ta. Quân từ từ biến sắc, cậu ấy nắm lấy tay nó lôi sồng sộc ra ngoài. Cái siết tay đó chặt đến nỗi khiến máu nơi cổ tay nó dường như không chảy được, cảm giác tê cứng và lạnh ngắt bắt đầu xuất hiện. Đi được một đoạn khá xa, Quân hất tay một cách lạnh lùng. – Cô đang tính giở trò gì nữa- cái giọng nói lạnh băng như thường ngày khiến người ta dựng cả tóc gáy, mà có thể còn hơn cả thế nữa. – Anh nói gì, em không hiểu. – Tại sao cô cứ xem tôi là thằng ngốc vậy hả? Trông tôi giống lắm sao?- Quân hét lên giận dữ. – Em không biết anh nói gì, thật mà- Thu bắt đầu nấc lên, nó đã hoảng sợ thật sự. – Đừng giả vờ tội nghiệp với tôi, thích chơi trò bắt cá hai tay thì kiếm người khác, thằng này không có rảnh- mắt Quân hằn lên sự tức giận tột độ: “Nếu tôi không nhìn thấy cảnh cô và Nam có lẽ giờ này, tôi sẽ giống như một con lừa bị người ta xỏ mũi mà dắt đi…”- cậu ta cười một cách đau khổ. – Em không…- Thu chẳng còn cơ hội để giải thích nữa, Quân cứ thế mà bước, vừa đi vừa cười lớn như một người điên. Trong khi đó, tại phòng tiệc. – Duy! Em rất thích anh! Hãy chấp nhận tình cảm của em- Dung thẳng thắn nói. – Em làm gì vậy? Chẳng phải mọi chuyện giữa chúng ta quá rõ ràng rồi hay sao?- Duy cảm thấy bất ngờ trước hành động của cô ấy. – Ngoại trừ cái hôn ước đã được sắp đặt đó, em chưa bao giờ nghe được bất cứ lời nói nào khẳng định về mối quan hệ của chúng mình từ chính miệng anh cả và hôm nay em thật sự muốn biết tình cảm của anh dành cho em là thế nào- để thốt ra được những lời đó, Dung đã phải cố hết sức, nhỏ cũng không nghĩ mình can đảm đến thế, nhỏ sợ khi hỏi đến điều đó thì Duy sẽ từ chối, nhỏ chẳng muốn mất Duy chút nào cả. – Anh… thật sự anh…- Duy không biết phải nói thế nào, kể từ lúc đính hôn đến giờ, mặc dù vẫn quan tâm và chăm sóc Dung nhưng cậu ấy chưa bao giờ đề cập đến chuyện mình có thích cô ấy hay không? vì vốn chẳng muốn nói dối nên Duy vẫn thường lãng tránh câu hỏi của Dung khi nhắc đến những vấn đề như thế, nhưng hôm nay lời tỏ tình quá thẳng thừng và đột ngột đó khiến Duy không biết nên làm gì cho phải. Nói dối rằng thích cô ấy hay từ chối tình cảm bao nhiêu năm nay mà Dung dành cho mình, dù sao cả hai người cũng đã có hôn ước, có lẽ nếu Dung không nói ra sẽ tốt hơn. Duy cũng không bối rối như lúc này. – Quyết định đó khó thế sao anh?- Dung vẫn tiếp tục dồn Duy vào chân tường để buộc cậu ta nói sự thật: “Em muốn anh dùng cả tấm lòng của mình để trả lời” – Anh…anh rất quý em- Duy nói. – Nhưng không phải là yêu, đúng không anh? Em biếttrong lòng anh có người khác rồi, ngày trước, em đã từng tự hào vì anh chỉ tốt với mình em và duy nhất có em mà thôi, nhưng gần đây em bắt đầu nhận ra sự thật không phải thế, anh đã dành tình cảm cho một người con gái khác nhiều hơn cả em. Em đã từng nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc, sẽ nhường anh lại để hai người mà em yêu quý được hạnh phúc nhưng em không cam tâm, em lại chẳng muốn từ bỏ dễ dàng như vậy. Tình yêu bao nhiêu năm nay của em vẫn không sánh bằng mấy tháng của người ấy- giọt nước mắt tràn ra khóe mi cay. – Cô ấy nào có thích anh đâu- Duy cũng thở dài. – Anh thật ngốc, nhưng mà em sẽ không nói cho anh biết, vì chỉ vài phút nữa thôi, điều kì diệu sẽ đến, hãy tin em, mặc dù em không muốn buông anh ra chút nào cả, nhưng đã đến lúc anh không còn thuộc về em nữa, em không thể nắm tay anh mãi được- Dung cố nặn ra một nụ cười buồn rồi rút từ tay Duy đóa hoa khác: “Bông màu vàng cũng đẹp lắm đúng không anh?” Còn Duy cứ đứng ngẩn người ra, thẫn thờ vì lời nói và hành động của cô ấy, như vậy là có ý gì. Trong khi An vẫn đang “vật lộn” với suy nghĩ của mình: “Dù sao quyết định không chấp nhận thách thức này hoặc bị Duy từ chối mình cũng đều phải rời xa anh ấy, thôi thì cứ nên nói rõ tình cảm ra, ít nhất để có từ bỏ cũng không phải hối hận sau này”- An đã có đáp án của mình và nó hít một hơi thật dài, thật sâu, thu hết dũng khí tiến lại phía Duy, nó nghĩ chắc chắn Dung đã tỏ tình rồi, vì trong tay Duy vẫn cầm chặt đóa hồng đỏ, chỉ có điều nó không biết Duy trao lại cho Dung bông hoa màu gì mà thôi. – Anh đứng đây một mình sao?- An lại bắt chuyện trước. – Là em sao, anh cứ tưởng em với Quân đi chung chứ, em đã nói rõ với cậu ta chưa?- Duy vẫn như thế rất quan tâm An, nhưng hình như sự quan tâm ấy không đúng chỗ, nhỏ An ngại ngùng thấy rõ. – Anh xin lỗi, anh không có ý gì khác đâu…- Duy cũng lúng túng không kém. – Em muốn nói với anh là…- An chưa kịp mở lời thì có một tiếng hét thất thanh: “Gọi cấp cứu nhanh đi, có người bị thương” Tất cả mọi người đều chạy đến xem, An và Duy cũng không ngoại lệ, thì ra là chiếc đèn chùm treo trên trần bị rớt xuống, nhưng không biết ai lại xui đến vậy, đứng ngay chỗ đấy. An như ngừng thở, Duy cũng bất động vài giây, người đang nằm đó là Dung sao? Cô ấy đang bất tỉnh, mảnh vỡ của chiếc đèn kia cứa vào người tạo thành những vết cắt sâu, máu ra nhiều lắm. Không thể như thế được, Duy như phát cuồng lên, chạy lại ôm chầm lấy Dung: “Gọi 115 đi, nhanh lên…mấy người làm gì mà đứng đó hả?” Cậu ấy cứ như thế, sự sợ hãi in rõ trên gương mặt lấm tấm mồ hôi, vừa bế Dung lên xe cứu thương vừa không ngừng động viên cô ấy cố lên, chưa bao giờ An thấy Duy hốt hoảng đến mức đó. Nó biết mình đã không còn cơ hội nào nữa. Rồi nó lại tự trách mình, Dung đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng như thế mà nó thì chỉ nghĩ cho bản thân, thật sự nó giận mình lắm. Phải từ đầu nó chấp nhận rời xa Duy thì đã không đến nông nổi thế này. An luống cuống cả lên, nó muốn gọi cho Thu và những người khác, nhưng tay run quá, cầm điện thoại không vững làm nó rơi mấy lần. Duy ngồi đợi trước phòng cấp cứu mà không yên, cậu ấy nắm chặt hay tay lại với nhau, cuối cùng thì Nam và Thu cũng tới, Quân đến sau. Mặt ai cũng rất nghiêm trọng: “Dung sao rồi?”- Thu hỏi. Nhỏ An khóc nấc lên: “Mình cũng không biết nữa, bác sĩ ở trong đó…”Từng giây trôi qua như cực hình đối với tất cả mọi người, đêm nay ai cũng gặp chuyện chẳng vui, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, tất cả đều im lặng như tờ cho đến khi chiếc đèn bên ngoài phòng cấp cứu vụt tắt. Ai cũng lo lắng chờ đợi. – Sao rồi bác sĩ, cô ấy…- Duy nôn nóng. – Các em là bạn à, cứ yên tâm đi, hết nguy hiểm rồi, chỉ là những vết thương ngoài da, tuy hơi nghiêm trọng nhưng không ảnh hưởng tính mạng. Chỉ có điều khi cô ấy tỉnh lại chúng tôi cần phải kiểm tra thêm, nghi ngờ trong lúc té xuống có va đập. – Chúng em có thể vào trong không ạ- Nam lên tiếng. – Được, nhưng nói nhỏ thôi vì bệnh nhân cần nghỉ ngơi đấy- vị bác sĩ từ tốn: “Giờ ai đi theo tôi làm thủ tục nhập viện đi” Không nói không rằng, Quân bước đi theo, cậu ta không muốn nhìn thấy Thu lúc này, Quân sợ mình Hạnh Phúc Diệu Kì – Chương 11
mình không đủ bình tĩnh, còn Thu nhìn theo, ánh mắt chứa đầy đau khổ.

-

Một buổi sáng đẹp trời, Dung vẫn chưa tỉnh lại, còn Duy thì luôn túc trực bên cạnh. An và Thu đã nấu cháo mang đến, Nam cũng đi theo sau.

- Cậu mệt rồi, nghỉ lát đi- Nam giục Duy.

- Tôi không sao đâu- An thấy cậu ấy như thế trong lòng rất xót xa.

Thu kéo từ từ chiếc màn trong phòng ra, ánh nắng ấm áp chiếu vào. Dung bất ngờ cựa mình rồi mở mắt ra, chớp chớp như sau một giấc ngủ dài.

- Tôi đang ở đâu đây?- cô ấy hỏi.

- Bệnh viện đó- Nam nói.

- Sao lại ở đây?

- Đêm qua cậu bị chiếc đèn rơi trúng, bất tỉnh nên bọn mình đưa cậu đến đây- An giải thích.

- Còn các người là ai?- câu hỏi của Dung khiến mọi người trố mắt ra nhìn.

- Như tôi đã nói, đã có một sự va đập khiến cô ấy bị mất đi trí nhớ- bác sĩ vẫn nói tiếp: “Chúng tôi sẽ cho chụp phim để xác định nguyên nhân và cố gắng điều trị, tạm thời sức khỏe cô ấy không có gì đáng lo, nhưng nên nằm ở bệnh viện để theo dõi.

Tất cả mọi người đều ở phòng của bác sĩ, chỉ duy có Nam do bỏ quên điện thoại chỗ Dung nên quay lại lấy, nhưng cũng chính vì thế mà tình cờ phát hiện ra một sự thật. cậu ấy nhìn thấy Dung lấy từ trong giỏ của mình ra một khung ảnh có hình cô ấy và Duy đứng cạnh nhau, ngắm nghía một hồi lâu, nước mắt từ khóe mi chảy xuống.

Phát hiện ra sự có mặt của Nam lúc ấy, Dung quẹt ngang ngay lập tức rồi dúi tấm hình xuống gối.

- Tại sao em giả vờ mất trí?

- Anh là ai? Đang nói cái gì thế? Tôi chẳng hiểu- Dung ngoảnh mặt

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT