|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
năm qua vẫn lưu lạc tự sinh tự diệt, lúc bị bệnh, đói bụng, lạnh, khổ sở, sắp chết, người đó đang ở đâu? Nó tốt hay xấu đều là một sinh linh, người đó lại tưởng muốn thế nào liền làm thế đó, chẳng lẽ không nghĩ đến cảm thụ của con chó nhỏ đó sao? Còn làm như mình là thần thánh, quả thực buồn cười!” Cô thấy hắn nhíu mi, không khỏi cười nhạo một tiếng, lạnh lùng nói, “Cố thiếu cảm thấy tôi không nên lãng phí bản thân mình, đem chính mình so sánh thành một con chó nhỏ phải không? A! Ngài đừng hiểu nhầm, kỳ thật vận mệnh của tôi ngay cả giống con chó nhỏ kia cũng không được như vậy đâu! Nó ít nhất có thể im lặng lưu lạc, tôi thì lúc nào cũng bị Chương Thực Đồng vớ vẩn quấy rầy!”
Cô nói hàm chứa châm chọc, thanh âm lộ ra hận ý cùng lạnh lùng.
Hai hàng lông mi Cố Thần cùng lúc càng chặt, pha chút giận dữ. Chưa từng có phụ nữ nào dám trước mặt hắn nói như vậy, hắn cảm thấy thực không quen.
Theo biểu tình của hắn, Hứa Đồng nhìn ra được hắn nghĩ gì, khinh xuy một tiếng, từ bài mình rút ra một cây, cánh tay vươn dài đánh xuống trước bài Cố Thần, đối với hắn cười nói: “Thật ngại, tôi nói chuyện không thể làm Cố thiếu cao hứng, quân này tôi biết, Cố thiếu, ngài luôn chờ Bính đã lâu, tôi cũng sẽ không giữ nó, hiếu kính cho ngài, coi như là bồi tội đi!” Cô đưa cánh tay chân thành thu hồi, tươi cười bỗng trở nên càng sáng lạn, nháy mắt nhìn hắn nói: “Kia đưa ra, là Cửu Đồng!” Vẻ mặt chắc chắn đến cực điểm, tin tưởng bài này hắn đã chờ Bính thật lâu.
Cố Thần quả nhiên thu bài, cũng nháy mắt cười với cô nói: “Đến mà không nhận cũng là phi lễ, em hào phóng như vậy, tôi cũng nên đáp lễ mới phải!” Cùng lúc đem bài của mình hé ra chà xát, đưa đến trước mặt Hứa Đồng, nhẹ nhàng cười nói: “tôi cũng đoán em đã chờ nó thật lâu, hiện tại em có thể có Nhất Giang!”
Hứa Đồng kiểm tra bài xong, cao cao đuôi lông mày. Vẻ mặt nhìn qua cùng hắn có vài phần tương tự. Cô chọn mi nhìn hắn cười cười nói: “Vậy đa tạ!”
Bên ngoài tươi cười cũng là che dấu trong lòng không khỏi kinh ngạc – cô cần Nhất Giang, hắn đưa một chút cũng không sai!”
Cô ở chỗ Đường Tráng chơi mạt chược đã lâu, luyện qua rất nhiều, tính bài nhớ bài đương nhiên không phải nói chơi, không thể tưởng tượng đến một thương nhân bận rộn như Cố Thần, bài nghệ cùng với cô cũng không hề thua kém, thật làm người khác giật mình.
Đến phiên lão quan ra bài, hắn nói: “Phát tài!”
Hứa Đồng thanh thanh kêu lên: “Hồ!”
Ánh mắt hướng Cố Thần, trong đó có vài phần đắc ý.
Cố Thần nhìn cô mỉm cười, chậm rãi, nhẹ nhàng, một chữ một chữ nói: “Theo quy củ của Lão Nhai, tôi tiệt của em hồ!”
…
Hứa Đồng nghe tiếng không khỏi ngẩn ra. cô không thể tưởng tượng được sẽ tại chính nhà mình, bởi chính quy củ của mình lại bại ở trên tay người ngoài.
Cố Thần đem bài xốc lên, Hứa Đồng cẩn thận xem lại, cuối cùng không thể không thừa nhận, từ đầu đến cuối, hắn chưa hề sai.
Cô cho dù không hề cam lòng, giờ phút này cũng không thể không cúi đầu nhận thua.
Cố Thần cười nói: “Tôi còn vấn đề chưa hỏi xong.” Hắn quay đầu nhìn lão quan đầu gỗ, khách khí hỏi: “Hai vị có thể tiện tránh một chút sao?”
Hai người nhìn về phía Hứa Đồng, Hứa Đồng đối bọn họ gật đầu: “Đi ra ngoài đi, Cố thiếu không ăn thịt được ta!” Ánh mắt nhìn lại Cố Thần, nháy mắt linh động, lại giống như khiêu khích nhìn hắn hỏi: “Đúng không, Cố thiếu?”
Cố Thần chọn mi cười, cũng không lên tiếng. Miệng hắn khẽ nhếch làm Hứa Đồng cảm thấy quen thuộc – giống như cô lần đầu tiên nhìn thấy hắn, đầy đùa cợt mỉa mai. Giống như đang cười cô biết chính mình đã thua, ngoan ngoãn cúi đầu là tốt rồi, biết rõ hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua, cần gì phải phí hoài tâm cơ trước mặt để hắn khoe khoang phong độ.
Lão quan cùng đầu gỗ đứng dậy rời đi.
Hứa Đồng hào phóng khoát tay: “Mời Cố thiếu tiếp tục!”
Cố Thần thản nhiên mở miệng: “Em nói em là sinh viên!”
Hứa Đồng thong dong mỉm cười đáp lại: “Quả thật đúng vậy, bởi vì chuyện cá nhân nên lễ phát bằng tốt nghiệp ngày đó tôi vắng mặt. Ngày hôm qua mới đến trường lấy giấy tốt nghiệp. Vì thế, từ ngày hôm qua trở về trước, tôi hẳn chỉ tính là sinh viên đại học. Cho nên, Cố thiếu, vấn đề này tôi thực sự không lừa anh!”
Cố Thần bị cô nói xạo, “Xuy!” cười một cái đi ra, gật gật đầu nói: “Được rồi! Em nói không sai, có trật tự, này cũng coi như là em không có gạt tôi, tốt lắm. Như vậy, vấn đề kế tiếp.” Tươi cười trên mặt hắn đột nhiên tắt, thần sắc trong khoảnh khắc túc ngưng, quanh người như có một luồng khí vô hình, theo hắn mở miệng, áp đảo lại, khiến ngực Hứa Đồng thấy khó chịu, hô hấp giống như muốn ngưng lại.
Hắn trầm giọng hỏi; “Chụp ảnh kia, chủ ý là ai?”
Chương 21: Trừng phạt
Hứa Đồng sắc mặt không đổi, trấn định đáp: “Là tôi!”
Ngón tay Cố Thần khẽ gõ trên mặt bàn, tiết tấu phát ra ngày càng nhanh, như lập tức bắt đến bím tóc[9"> của đối thủ, vì thế không tự chủ được, dậy lên hưng phấn.
“Trước kia em nói, là Chương Thực Đồng.” Hắn tiếp tục hỏi.
Hứa Đồng ha ha cười, “Được rồi, vấn đề này, thật sự là tôi nói dối – Chương Thực Đồng là em gái tôi, ảnh kia mặc kệ là tôi chụp hay cô ta chụp kì thật giống nhau. A! Nếu con người có thể trở về làm phôi thai, tôi thà chính mình không sinh ra ở trên đời, cũng không muốn có một cô em gái không hay ho như vậy! Vấn đề này tôi nhận tôi thua, là tôi lừa anh!”
Cố Thần lại mỉm cười. Chính là trên mặt tuy có ý cười, ánh mắt lại lạnh băng băng.
“Vì cái gì làm như vậy?” Thanh âm hắn mặc dù ổn trọng, quanh thân lại tản mát ra một tia giận dữ. “Muốn trừng phạt ai đó, hẳn là còn rất nhiều cách, vì cái gì muốn lựa chọn cực đoan như vậy?”
Một cô gái chọn dùng một phương thức cực đoan như vậy đi tra tấn một cô gái khác, kết quả đến tột cùng là ai chịu tổn thương nhiều hơn? Làm như vậy? Đáng giá sao?
Mà bất tri bất giác, cuốn vào trong đó là một người đàn ông hoàn toàn không hay không biết, hắn sẽ dễ dàng tha thứ cho cô gái đã lừa hắn, lợi dụng hắn sao?
Cố Thần ở trong lòng trả lời chính mình: Không, hắn sẽ không tha thứ!
Ở trong thế giới của hắn, hắn là cao cao tại thượng, với hắn mà nói, bị phụ nữ lừa gạt là chuyện tuyệt đối không thể tha thứ. Đã có gan lừa hắn, cũng phải có gan gánh vác hậu quả.
Hứa Đồng hạ mắt, một bộ thản nhiên, không sao cả hồi đáp: “Lúc đó không nghĩ nhiều như vậy, chính là cảm thấy mình ăn ảnh, vì thế chọn cách này.”
Cố Thần gật đầu một cái, đứng lên, xoay người, lấy điện thoại cầm tay mở ra. Cô nghe được hắn hỏi: “Đã đến rồi sao? … Ân … Tốt lắm … Nói cho bọn họ bắt đầu chuẩn bị, tôi qua ngay!”
Hắn cúp điện, lại quay về, đi đến bên cạnh Hứa Đồng, từ trên cao nhìn xuống nhẹ nhàng hỏi: “Có phải hay không cá cược đã chịu thua?”
Hứa Đồng ngẩng đầu liếc hắn một cái, cảm thấy tư thế như vậy đối với mình thật bất lợi, làm suy yếu của cô khí thế, vì vậy đem ánh mắt nhanh chóng thu hồi, gật đầu một cái nói: “Đây là tự nhiên, chỉ cần Cố thiếu yêu cầu không quá đáng!”
“Được!”, hắn nói, “Tôi muốn em đi theo tôi một chuyến!”
Hứa Đồng không khỏi nghi hoặc, ngẩng đầu hỏi hắn: “Đi nơi nào? Làm cái gì?”
Cố Thần cười đáp: “Đi liền biết!” Tươi cười giống như tràn ngập nguy hiểm.
Hứa Đồng chỉ cảm thấy sau lưng đột nhiên có một tầng khí lạnh.
Cô nhìn hắn lắc đầu: “Anh không nói, tôi không theo anh!”
Cố Thần nhẹ xuy một tiếng: “Dao Dao, chẳng lẽ em cảm thấy, em còn có thể cùng với tôi cò kè mặc cả sao?”
Hứa Đồng cũng cùng hắn nhẹ nhàng cười ra: “Cố thiếu, hay anh cho là, anh có thể lấy gì ở nơi này áp chế tôi?” Hắn đã viết giấy cam đoan không giải tỏa Lão Nhai, cô không nghĩ ra trừ lần đó chính mình còn cái gì bị hắn quản chế.
Cố Thần một tay đặt trên ghế tựa dưới lưng Hứa Đồng, một tay đặt trên bàn, cúi xuống, hai gò má cùng cô cách nhau rất gần, anh mắt nhìn thẳng, chóp mũi cơ hồ có thể chạm nhau.
Hắn hô hấp thoảng qua mặt cô, chăm chú nhìn, gắt gao khống chế, gằn từng chữ: “Dao Dao, tôi chỉ cam đoan không giải tỏa Lão Nhai, đối với em cũng chưa từng nói qua, tôi sẽ không giúp đỡ công ty khác một lần nữa khởi động lại hạng mục này!”
Hứa Đồng trong lòng chấn động.
Nhớ lại lúc ấy khi hắn viết giấy cam đoan, khóe miệng trào lên nụ cười quỷ dị, nguyên lai, là đây!
…
Hứa Đồng đi theo Cố Thần ra khỏi quán mạt chược, trước khi lên xe, cô trấn định đối với mọi người nói: “Ta cùng Cố thiếu đi ra ngoài uống hai chén, các ngươi trông cửa hàng, có việc gấp trực tiếp tìm anh trai ta.”
Mọi người thấy cô thong dong mỉm cười, liền không nghi ngờ gì, tùy ý để Cố Thần đem cô rời đi Lão Nhai.
…
Cố Thần một đường chạy đến khách sạn ven biển. Dừng xe, ý bảo Hứa Đồng xuống xe. Hứa Đồng cười một cái, tháo dây an toàn, xuống xe xong cũng biết Cố Thần muốn đưa cô đi nơi nào, cũng không chờ hắn, cũng không hỏi hắn, xoay người về phía trước đi đến.
Cố Thần đem xe giao cho phục vụ khách sạn, hai ba bước đã đuổi kịp Hứa Đồng.
Đi đến trước thang máy, hắn cùng cô cách nhau một bước, đứng ở phía sau cô. Lúc chờ đợi, hắn khẽ cười hỏi: “Chắc chắn như vậy sao?” Cô lên tiếng trả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




