|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
lời, quay đầu nhìn hắn, trên mặt hắn có chút lành lạnh, nhìn kĩ lan theo khóe miệng cười kia là một tia mỉa mai châm chọc.
Hứa Đồng cùng hắn cười, “Tất nhiên! Bằng không thì làm sao lại mang tôi đến khách sạn này? Từ nơi nào té ngã, sẽ từ nơi đó bò lên, không phải sao? Chính là không biết Cố thiếu ở trong phòng chuẩn bị khổ hình như thế nào đợi tôi!”
Quay đầu lại, cô khẽ cắn môi. Cô biết hắn muốn dẫn cô đi, chính là phòng kia, nơi hắn đã cùng cô mây mưa. Cô ở nơi nào lừa hắn, hắn làm đại nam nhân cũng không thể để tôn nghiêm bị hao tổn. Vì thế hắn cũng muốn ở nơi đó cho cô một ít giáo huấn, lấy phương thức này làm nhục cô để thu hồi tôn nghiêm.
Cố Thần ha ha cười, tiếng cười thản nhiên dễ nghe, giống như trong lòng vô cùng thoải mái, thích ý, giống như cô là tri âm trong lòng hắn bình thường.
Nhưng dù vô luận tiếng cười của hắn có bao nhiêu vô tư, thì nụ cười ngoài mặt kia cũng không phải chân thành, cũng không thư sướng. Cô đứng ở phía trước hắn, cho nên cũng không nhìn đến, hắn mặc dù cười, nhưng khóe miệng vẫn đậm một tia trào phúng, đáy mắt ẩn một tầng băng lạnh, linh hồn cũng cảm thấy trống rỗng lạnh lùng.
Hắn bên cười bên nói: “Dao Dao a Dao Dao, lúc trước tôi còn thực tin tưởng, nghĩ đến em ngây thơ ngốc nghếch, nào biết em lại như vậy can đảm?” Hắn hơi vươn người ra phía trước, đem thân thể sát vào sau tai cô, giống như hôn, giống như liếm nhẹ, đối với cô ái muội nói nhỏ: “Thông minh lại đa đoan giảo hoạt!” Nhiệt khí theo miệng hắn bắt đầu thở ra, hướng đến tai cô, cảm thấy sau gáy chợt nóng lên, không tự chủ được rụt cổ.
Hắn đứng thẳng lại, cùng cô đi vào, vẫn tươi cười, trong mắt có một
tầng sóng ngầm, khi mở miệng thanh âm đã bắt đầu có chút lành lạnh: “Dao Dao, trước kia em lừa tôi, em nói, tôi có hay không nên phạt em?”
Hứa Đồng quay đầu nhìn hắn. Mí mắt không chút để ý nâng lên, đối với hắn mỉm cười, cực nhanh thoáng nhìn, lại nhanh chóng cúi xuống, hạ hai mi, không để lộ ra mình trong lòng lo lắng.
Không kịp trả lời, bên tai nghe được “Đông” một tiếng, thang máy đến lầu một.
Hứa Đồng đi trước bước vào, Cố Thần theo sau rảo bước tiến lên, đứng bên cạnh cô. Thang máy đóng lại bắt đầu đi lên. Hứa Đồng đột nhiên nhẹ nhàng mở miệng, đối với vấn đề Cố Thần vừa đề cập lấy hỏi mà đáp: “Nếu tôi nói nên, anh có phạt hay không?”
Cố Thần thản nhiên nói: “Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của em!”
Hứa Đồng đối với kết quả này có một chút ngoài ý muốn, lại hỏi: “Vậy nếu tôi nói không phạt? Anh có hay không không phạt?”
Thang máy dừng lại, cửa lại “đông” một tiết mở ra. Lần này là Cố Thần bước trước.
Hắn đi ra ngoài, sau lưng lưu lại một câu nhẹ nhàng đến làm cho người ta nổi một hồi lạnh.
“Dao Dao, em chỉ có một cơ hội lựa chọn!”
Hứa Đồng đi theo sau hắn, nhún nhún vai bàng quan cười.
A! Buồn cười! Nói giống như là hắn đã cho cô cơ hội, chính là cô không biết nắm lấy.
Nếu cô trước hỏi hắn bằng câu kia, cô không tin hắn sẽ trả lời: “Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của em!.” Đến lúc đó, hắn nhất định sẽ sửa miệng nói: “Làm sai sẽ phải gánh lấy hậu quả. Không bị giáo huấn, sẽ không nhớ lâu!”
Cô biết, từ lúc cuộc điện thoại ở quán mạt chược kia bắt đầu, trong lòng hắn cũng đã có quyết định. Giờ phút này, bất luận cô nói nên hay không nên, kết quả cũng không có gì thay đổi.
Hắn như vậy hỏi cô, chẳng qua là thử chơi đùa với cô. Trước hết làm cho cô cảm giác được còn có một tia hi vọng, đến khi cô bám lấy, lại tàn nhẫn nói cho cô biết tất cả chỉ là cô ảo tưởng, cô sớm không thể tránh, không có đường để trốn, vô luận thế nào đều vì từng lừa hắn mà phải trả giá.
Hứa Đồng đem tất cả ý tưởng từ từ nói ra.
Đứng ở trước của phòng, cô cười hỏi Cố Thần: “Tôi nói có đúng không?”
Cố Thần quay đầu nhìn cô.
Hai mắt hắn như thăm thẳm sâu không đáy, mặc dù lạnh lùng, lại hàm chứa một lực hấp dẫn vô hạn. Làm đối phương nhìn, sẽ không tự giác tiến vào đó, không tự chủ được đình trệ trong đó, mông muội tiến sâu vào bên trong.
Cô nghe được hắn nhẹ nhàng nói: “Phụ nữ lên ngốc một chút, như vậy mới dễ dàng có được hạnh phúc!”
Nghe xong, cô không khỏi ngửa đầu cười to.
“Ngốc một chút càng hạnh phúc? Ha ha! Như thế nào có khả năng! Nếu một người phụ nữ, chồng cô ta có người khác bên ngoài, nhưng cô ta ngốc nghếch không biết, vì thế cái này gọi là hạnh phúc? Cáp! Chẳng lẽ chính là nói chỉ cần chính cô ta không phát hiện, như vậy, sẽ thấy chồng mình coi mình là trung tâm? Cái này gọi là hạnh phúc? Không, không, không, như thế này không gọi là hạnh phúc, cái này gọi là ngu xuẩn, là lừa mình dối người!”
Cửa phòng vẫn chưa khóa, để lại một tia khép hờ. Cô đưa tay đặt lên trên cửa, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dần dần trở nên mê li, thì thào hỏi: “Anh đoán tôi có dám đi vào hay không?” Hỏi xong một chút, cô cười rộ lên, trên mặt đột nhiên phát ra ánh sáng mê người, làm cô trong phút chốc có hương vị ngọt ngào như thiên sứ.
Hắn nheo nheo hai mắt. Cẩn thận nhìn lại, lại phát hiện hai con ngươi như co rút, giống như bị ánh sáng mạnh chiếu vào, không chịu nổi.
Cô hai tay đưa về phía trước đẩy, cửa phòng mở ra.
Cô hướng phía bên trong nhìn vào. Thấy rõ tình hình, không khỏi ha ha cười lên tiếng.
Trong phòng tổng cộng có 6 người đàn ông, trừ một người ăn mặc chỉnh tề, năm người còn lại đều khoác một chiếc áo choàng tắm. Vạt áo trễ trễ ở bên hông, để lộ ra một phần thân thể. Người đàn ông mặc chỉnh tề duy nhất, trên vai mang một chiếc máy quay, ngoài ra còn một chiếc khác đặt trên một giá ba chân, cũng đã mở sẵn.
Ống kính hai chiếc máy quay cùng hướng tới giữa phòng, nơi đặt một chiếc giường trắng rất lớn.
Hứa Đồng bước vào trong phòng. mỗi bước chân đều trấn định trầm ổn, không thấy nửa phần khiếp đảm kích động.
Đi tới giữa phòng, cô dừng lại. Quay đầu nhìn Cố Thần đứng ở cửa, lại tươi cười, bộ dáng nói không nên lời xinh đẹp, ngọt ngào. Cô mở miệng, thanh âm dịu dàng, đối với hắn nhẹ nhàng nói: “Cố thiếu là muốn bọn họ cùng tôi chụp ảnh?”
(1)Trong trò chơi đuổi bắt, người chạy bím tóc thường ở lại sau cùng, người đuổi nếu bắt được coi như thắng.
Chương 22: Tuyệt vọng
Nhìn năm người đàn ông, hai chiếc máy quay cùng một gã quay phim, Hứa Đồng lập tức hiểu được Cố Thần muốn làm gì.
Hắn muốn quay lại cô bị năm người đàn ông này làm nhục.
Cố Thần từ ngoài cửa thong thả bước vào. Hắn đi lại thoải mái, thần thái vui vẻ, cả người thoạt nhìn thư sướng.
Đi đến trước sôfa, hắn xoay người ngồi xuống, hai chân tao nhã gác lên nhau, hai tay đan xen để cùng một chỗ.
Hắn ngẩng đầu, thâm ý cười, nhìn Hứa Đồng nói: “Em không phải nói thấy mình thực ăn ảnh sao? Dao Dao, kì thật tôi cũng hiểu được em thực ăn ảnh, vì thế cố ý từ Nhật Bản mang bọn họ đến đây chụp cùng em!” Hắn nâng tay, chỉ vào sáu người đàn ông trong phòng giới thiệu: “Bọn họ đều là do tôi dùng một số tiền lớn từ Nhật Bản mời đến, đạo diễn giỏi nhất cùng nhóm nam ưu[10"> tốt nhất. Năm người kia, mỗi người đều năng lực siêu quần, chịu đựng tốt, kĩ thuật bậc nhất. Dao Dao, từ từ hưởng thụ, tin tưởng đạo diễn sẽ đem em chụp thật sự đẹp, tình hình lúc ấy, theo như lời em nói, em nhất định phi thường ăn ảnh!”
…
Hứa Đồng khanh khách cười rộ lên, tiếng cười giống như dùi trống, một chút một chút gõ trong lòng người khác.
Cô bên cười bên hỏi: “Không bằng tôi cũng hỏi một vấn đề, Cố thiếu anh đoán, tôi hiện tại trong lòng đến tột cùng có sợ hay không?”
Cố Thần cũng cười: “Vô phương, bất luận em sợ hay không sợ, khi chụp lên, tôi tin trong ảnh, biểu tình của em thực mê người!”
Hứa Đồng cười lạnh, “Anh muốn ở tôi nhìn thấy cái gì? Muốn bọn họ bức tôi đến hỏng
mất? Sau đó nghe được tôi khóc lóc giãy dụa kêu to không muốn không muốn, vất bỏ tôn nghiêm quỳ xuống dưới chân anh cầu xin tha thứ phải không?”
Cố Thần vuốt cằm cười, “Dao Dao, em thật sự là thông minh! Không sai, như lời em nói, tôi nghĩ muốn, chính là điều đó! Nếu em làm được, em có thể làm cho tôi không cần thực hiện.”
Hắn dần dần thu hồi tươi cười, sắc mặc giây lát trở nên đông lạnh, hai mắt hơi hơi nheo, đáy mắt dày đặc hàn ý.
Cô giờ phút này rốt cục nhìn thấy được bộ mặt chân thật của hắn
Cô nghe được hắn nói với mình: “Dao Dao, tin tưởng tôi, chẳng sợ em đối với ta khóc lóc quỳ xuống cầu xin tha thứ, tôi cũng sẽ không làm cho bọn họ dừng lại. tôi nói rồi, đừng cho tôi biết, em gạt tôi. Đã lừa gạt, lợi dụng tôi, nhất định phải bị trừng phạt!”
Hứa Đồng nhìn Cố Thần miễn cưỡng cười, không thèm nhắc lại. Hắn chắc chắn cô không thể làm gì khác, trừ bỏ đối hắn cầu xin tha thứ, cô không còn đường để đi.
Cô giương mắt nhìn phía năm người kia. Bọn họ nhất định đã bị uống thuốc, ánh mắt nhìn cô đáng khinh lại tràn ngập cơ khát. Trong lòng cô nổi lên một tia ghê tởm, có chút buồn nôn, lại sợ bị hắn chê cười, vì thế cố gắng kìm xuống.
Cô tuyệt đối không cầu xin hắn tha thứ, bởi vì cô biết, như vậy tức là mình thua!
…
Cố Thần quay lại nói một câu tiếng Nhật, thanh âm thản nhiên, ngữ điệu mềm mại, giống như cùng người khác tùy ý đàm luận chuyện hôm nay trời nắng đẹp.
Hứa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




