watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8081 Lượt

lại dung hợp hoàn mĩ, làm cho cô có một loại quyến rũ phong tình không tìm được trên người những cô gái khác.
Rất nhiều cậu ấm đều không kiềm chế được, mang rượu đi tới trước mặt Hứa Đồng, cùng cô nâng chén.
Hứa Đồng, thứ nhất, có mục đích riêng, lười tốn nhiều khí lực cân não cùng người qua đường chống đẩy từ chối, thứ hai, gặp qua Bàng Mông phản ứng về sau, không khỏi ở trong lòng có tâm tư, vì thế bất luận ai mang rượu đến, toàn bộ không cự tuyệt, giống nhau đem rượu tiếp nhận, cười, uống cạn.
Như vậy, nhìn quả thực giống một cô gái tốt, bởi vì có nỗi khổ bất đắc dĩ mà phải lưu lạc hoan tràng, về sau không thể không đối với những người đàn ông, đến mua hoan tìm vui, phải uốn mình miễn cưỡng mà cười.
Cô càng cười càng ngọt, có người nhìn thấy trong lòng lại càng khổ. miệng đầy chua sót, chỉ cảm thấy cô như vật thật yếu đuối, lại điềm đạm đáng yêu.
Hứa Đồng vừa uống xong một ly, chén còn chưa kịp buông, lại một chén rượu đã đưa tới trước mặt. Cô vươn tay tiếp nhận, đang muốn lại ngửa đầu uống cạn, một cánh tay đột nhiên vươn ra trước.
Cô sắc mặt không thay đổi, bất động, trong lòng cũng không từ quát lên một tiếng: được.
Uống thả cửa lâu như vậy, cô cuối cùng cũng là cho anh ra tay.

Bàng Mông một tay cầm cổ tay Hứa Đồng, một tay kia từ trong tay cô lấy đi ly rượu, tầm mắt xẹt qua hai gò má cô, chuyển hướng người kính rượu, lãnh đạm nói: “Chén này, tôi uống thay cô ấy.” Nói xong ngửa cô, màu rượu đỏ tươi bỗng chốc không thấy, toàn bộ bị anh một ngụm uống cạn.
Người đến kính rượu giật mình không thôi, miệng há to nửa ngày không khép lại.
Thanh âm Cố Thần một bên vang lên: “Được rồi mọi người, náo loạn đủ rồi, tự mình vui chơi đi!”
Mọi người vì thế tất cả đều an phận xuống dưới, không hề tiến lên chuốc rượu Hứa Đồng.
Hứa Đồng hạ mí mắt, che đi thần thái, không lộ nửa phần chân tình.
Cửa phòng truyền đến tiếng đập cửa. Hứa Đồng theo tiếng giương mắt nhìn, từ ngoài quản lí cùng vài cô gái mĩ mạo yêu kiều đẩy cửa bước vào, nhìn Cố Thần lấy lòng chào hỏi: “Cố thiếu, các cô nương đến đây!” Cố Thần gật gật đầu, phất tay ý bảo quản lí rời đi.
Các cô gái giống như sớm được phân bố, quản lí rời đi, liền tự phân tán, kiều kiều lạc lạc tìm nơi nương tựa bên cạnh các vị kim chủ.
Trong

đó hai người xinh đẹp nhất, một người mềm mại ngồi xuống bên cạnh Cố Thần, một người thướt tha định tiến đến bên cạnh Bàng Mông.
Nhưng còn chưa kịp ngồi, đã bị Bàng Mông không kiên nhẫn phất tay ngăn cản.
“Cô đi nơi khác”, anh lãnh đạm lên tiếng, “Tôi nơi này không cần”
Cô gái kia giật mình, xấu hổ cùng nghi hoặc, bị cự tuyệt xong cảm thấy không cam lòng. Cô ta quay đầu, nhìn thấy Hứa Đồng ngồi bên cạnh Bàng Mông, lập tức hiểu được lý do mình bị cự tuyệt, sắc mặt không khỏi trầm xuống, giống như thập phần ngạc nhiên khẽ gọi: “Dao Dao? Cô không phải được người khác bao sao? Như thế nào … Đổi người? Bàng luật sư, quản lí nói, tôi đến chỗ ngài!”
Cô ta cố ý nói như vậy, nghĩ rằng người vừa mới cự tuyệt cô vì Hứa Đồng hoa tâm mà sinh ra chán ghét. Nhưng vừa nói xong, lại nhìn thấy Bàng Mông phóng tới chính mình một ánh mắt tàn nhẫn.
Anh ta lạnh giọng nói: “Tránh ra, tôi không muốn thấy cô!” Trong thanh âm tràn ngập phiền toái cùng không kiên nhẫn.
Đối với thái độ của anh, Hứa Đồng vẫn không thấy cảm động. Thậm chí dưới đáy lòng còn phát ra một tia cười nhạo.
Cô cảm thấy có chút châm chọc. Nếu năm đó anh cũng như vậy bảo vệ cô, không vì Chương Thực Đồng nói bậy gì đó mà tin, cô sẽ cùng anh không như bây giờ, gặp lại nhưng như hai người xa lạ.
Bàng Mông nhìn cô gái trước mặt, hai hàng lông mày nhíu lại, tràn ngập tức giận. Hứa Đồng một bên nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng hiện lên một tia khinh thường. Cố Thần ở một bên, thanh sắc bất động đánh giá Bàng Mông, lại nhìn về phía Hứa Đồng, vô thanh vô tức cười khẽ.
Hắn hai chân vắt lên nhau, một tay nhẹ nhàng lắc chén rượu, một tay đặt trên đùi, ngón tay giống như gảy đàn, chầm chậm mà nhịp nhàng, như đang lộ vẻ trầm ngâm.
Hắn tinh ý nhìn đến, khi Bàng Mông quay đầu không nhìn thấy, Hứa Đồng nhìn phía hắn, trong ánh mắt không che dấu mà dẫn dắt một tia lãnh đạm cùng khinh thường.
Nhưng khi Bàng Mông nhìn về phía cô ta, cô ta lại một mạch cười đến ngọt ngào câu nhân.
Hắn không khỏi nhìn lại cô với cặp mắt khác xưa.
Trên thế giới này, còn có cô gái nào có thể so với cô càng thêm giảo hoạt hay thay đổi sao?
(1) Câu chào của những người gặp mặt lần đầu tiên.
(2) Lấy sắc dục để điều tâm
Chương 25: Cố nhân 2
Trong phòng mỗi người đều có một giai nhân xinh đẹp làm bạn, mọi người đều cùng mĩ nữ yêu kiều tự triển khai cuộc vui của riêng mình.
Hứa Đồng bất động nhìn phía Cố Thần. Hắn đối với cô nhẹ nhàng giương lên chén rượu, sau khi nháy mắt hạ một tia cười quỷ dị, liền quay đầu.
Chỉ một cái nháy mắt, Hứa Đồng đã lĩnh hội được thâm ý của hắn. Cô hơi hơi hướng về phía bàn, lấy bình rượu, châm hai chén, một ly đưa Bàng Mông, một ly giữ cho chính mình, ý cười sáng lạn dịu dàng nói: “Nguyên lai Bàng tiên sinh là luật sư, thực sự là thất kính. Công việc này tiền đồ rộng mở, Bàng luật sư làm rạng rỡ gia môn, thật sự đáng chúc mừng, tôi lại kính anh một ly!” Trong tay chén rượu đưa đến, cùng anh nhẹ nhàng va chạm nhau, đem đến bên miệng một ngụm uống cạn.
Bàng Mông theo sau cô, không chút do dự đem cả chén rượu xử lí.
Mặc dù không dùng mắt nhìn, nhưng Hứa Đồng cảm giác được, có vô số ánh mắt kinh ngạc đang ở trên người cô.
Cô không khỏi hơi hơi cười yếu ớt. Cô biết những người kia kinh ngạc ở điều gì, tửu lượng của cô, cùng thái độ của Bàng Mông đối với cô.
Bên tai nghe được thanh âm Bàng Mông, nhỏ ở mức chỉ vừa hai người có thể nghe được, nhẹ nhàng hỏi cô: “Em ở trong này làm cái gì, Đồng Đồng?”
Hứa Đồng đối anh thản nhiên đáp: “Tôi ở trong này làm tiếp viên.”
Bàng Mông đáy mắt hiện lên thật sâu thương tiếc: “Vì cái gì?”
Hứa Đồng rốt cuộc nhịn không được cười nhạo: “Vì cái gì? vì cuộc sống khó khăn, hay là vì hứng thú?”
Cô lại đổ hai chén rượu, đưa một ly cho anh, khẽ cười: “Sáng nay có rượu sáng nay say, Bàng luật sư, kính anh!”
Bàng Mông vừa nâng chén tiếp nhận, còn không kịp ngăn cản Hứa Đồng, cô đã đem rượu một hơi uống cạn.
Rượu theo yết hầu chảy xuống bụng, chất cồn nóng rực thiêu đốt, vị rượu lại lành lạnh đảo quanh.
Hứa Đồng không khỏi nhăn mi. Có chút không thoải mái.
Bộ dáng này Bàng Mông nhìn ra, lại trong lòng một phen tự lý giải. Coi như cô trong lòng rõ ràng có khổ sở, lại không thể không trước mặt người khác làm ra vẻ kiên cường, người vô tâm xem qua chỉ thấy phong vận rất khác biệt, người có tâm nhìn lại đau lòng thương tiếc.
Có lẽ bình thường anh không xúc động như vậy, nhưng đêm nay chất cồn thấm vào, nhìn cô khuôn mặt động lòng bất ngờ, ngẩng đầu nhìn anh.
Hai người nhìn nhau không hề hay biết, bọn họ hai tay giao nhau, một màn này, người bên ngoài nhìn vào, lại là một phen kinh người đáng nói.
Vốn ngồi ở một góc bên cạnh, thư thái cùng cô gái xinh đẹp uống rượu nói chuyện phiếm, Cố Thần, lúc này bất tri bất giác đã ngồi lại ngay ngắn. Hắn không chế cảm xúc chính mình, bản lĩnh cao tới đâu, cuối cùng cũng không thể không vì một màn trước mắt mà cảm thấy ngạc nhiên.
Thật không hiểu cô gái giảo hoạt này có phải hay không học cái gì cổ thuật của người Miêu, có thể làm một người tự hạn chế bản thân tựa hồ như hòa thượng xuất gia Bàng Mông, trước mặt cô ta động tâm.
Bàng Mông nắm lấy tay kia Hứa Đồng, bỗng dưng rất nhanh nói: “Cùng anh đi ra ngoài!”
Hứa Đồng lại ngẩn ra, “Để làm chi? Muốn mang tôi ra sân khấu?” Cô chớp mi hỏi.
Bàng Mông nghe được ba chữ “ra sân khấu”, hai hàng lông mày không khỏi căng thẳng, ngừng lại, trầm giọng đáp lời, “Đúng!”
Hứa Đồng một tay bị anh nắm, một tay đem chén không trả lại bàn, tiện đem bình rượu còn lại mang đến. Trong bình còn hơn một nửa rượu. Cô lắc lắc chiếc bình, nhìn Bàng Mông cười khanh khách nói: “Anh uống hết nó, nếu không say, tôi liền đi theo anh!”

Chén rượu trong tay Cố Thần, đã bị hắn cầm thật lâu. Hắn nhìn Hứa Đồng cùng Bàng Mông cách đó không xa, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm.
Sự tình ngày càng vượt qua hắn dự đoán.
Trong lúc trầm ngâm, bỗng thấy Bàng Mông tiếp nhận bình rượu từ trong tay Hứa Đồng, ngẩng đầu lên uống.
Hắn đem chén rượu cầm trong tay để sang một đên, cả thân thể ngồi thẳng dậy, hai chân dùng lực, giống như ở giây tiếp theo có thể đột nhiên đứng dậy mà bắt đầu chuẩn bị.
Ngồi ở bên người, cô gái nùng trang diễm mạt vẫn kiều kiều lạc lạc nũng nịu “Cố thiếu” làm hắn một cái giật mình.
Thế mới hồi phục lại tinh thần.
Hắn không khỏi tự mỉm cười, nụ cười hàm ý thản nhiên tiêu khiển cùng tự giễu.
Nhặt lên chén rượu, đáp lời cô gái kêu gọi, hắn dựa trở lại sôfa.
Một bên thưởng thức rượu ngon, một bên âm thầm trêu chọc chính mình, thật sự có chút quá quan tâm, Bàng Mông làm người như vậy, đối với phụ nữ mặc dù thế nào không có kinh nghiệm, cũng không phải khiến hắn lo lắng.
Lập tức thu hồi tâm sự, hắn quyết định không tiếp

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT