|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tục đem ánh mắt đặt vào hai người kia.
…
Bàng Mông một hơi uống hết bình rượu còn thừa. Hứa Đồng không khỏi khẽ thở dài.
Nếu năm đó anh cũng như bây giờ, cô nói cái gì, anh đều tin, đều làm, mà không phải người khác nói cái gì anh đều làm, đều tin, thì giờ này ngày này bọn họ sao có thể trở thành hai người xa lạ.
Bình rượu kia là do Cố Thần tỉ mỉ chọn lựa từ những loại rượu cao cấp nhất, nồng độ cồn rất cao, Bàng Mông vừa giờ lại một mạch uống xuống, cồn rất nhanh bốc lên đầu. Hứa Đồng nhìn hai mắt anh đỏ đậm, tầm mắt ngày càng tan rã vô hồn, ánh mắt ngày càng mê ly không đáy, liền đoán anh đã bắt đầu say.
Người anh bắt đầu lay động, nhưng tầm mắt vẫn nhìn thẳng Hứa Đồng. Anh dường như rất muốn cố gắng giữ vững mình cùng cô nói chuyện, nhưng cũng không biết hướng phương nào dùng sức, giống như có rất nhiều chiếc bóng chập chờn nhảy nhót trong đầu làm cho anh không thể ngồi yên.
Cuối cùng anh chọn một nơi, khuynh thân về phía trước hạ xuống.
Hứa Đồng chỉ cảm thấy một đầu vai cô bỗng nhiên trầm xuống, cổ họng căng thẳng, hô hấp bị kiềm hãm, ngực giống như bị nghẽn rất nhiều sợi bông, vô cùng bị đè nén.
Cuối cùng cố gắng mang hô hấp điều hòa, chăm chú nhìn lại, Hứa Đồng phát hiện Bàng Mông đã không còn biết gì, tựa trên vai cô.
Một bàn tay anh vẫn như cũ nắm chặt tay cô không buông.
Hứa Đồng tránh một chút, lại không hề thoát khỏi. Dùng cả tay kia gỡ ra, anh lại càng gắt gao bám vào vai cô, mặc cho cô thế nào dùng sức, anh đều không chút suy chuyển.
Bụng chạy đến cảm giác toan trướng, thân thể không khỏe làm cô càng trở nên phiền toái. Cô quay đầu, tầm mắt hướng qua Bàng Mông, nhìn vế phía Cố Thần cách đó không xa. Hắn cùng cô gái bên cạnh uống rượu, cười, đùa, nói chuyện.
Giống như cảm giác được có người nhìn mình, hắn đem ánh mắt chuyển đến bên cô. Nhìn đến cô cùng Bàng Mông tựa vào, cô xem rõ ràng, mi hắn nhướng cao.
Hắn buông cốc rượu, mỉm cười đứng dậy, đi đến bên người cô.
Hứa Đồng ngửa đầu nhìn hắn, mị mị cười, “Hắn say!” Trong mắt không chút nào che dấu vẻ đắc thắng.
Cố Thần gật gật đầu, nhìn cô mỉm cười, “Tốt lắm!” Cúi đầu muốn dìu Bàng Mông đứng lên, lại bị người nọ xoay người tránh đi.
Bàng Mông từ bả vai Hứa Đồng hơi ngẩng đầu, tầm mắt gắt gao giằng co ở trên mặt Cố Thần. Hai tay anh gắt gao bắt được tay Hứa Đồng, miệng mơ hồ thì thào hỏi: “Đồng Đồng, em không tốt sao? Đồng Đồng, anh ta đối với em không tốt sao? Vì cái gì em lưu lạc đến nơi này? Đường Tráng đâu? Anh ta mặc kệ em sao?”
Tươi cười trên mặt Hứa Đồng bỗng nhiên tắt ngấm, ánh mắt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Bàng tiên sinh, anh say! Xin anh tự trọng!” Vừa nói một bên gỡ bỏ tay anh.
Bàng Mông cũng không chịu buông, cố chấp nắm tay cô, càng thêm sức buộc chặt, hai mắt thẳng tắp nhìn cô, thanh âm đau kịch liệt hỏi lại một lần: “Đồng Đồng, em không tốt sao?”
Hứa Đồng bắt đầu không kiên nhẫn.
Tuy rằng tình cảm hai người năm đó cũng đã kết thúc, từ đó về sau anh lưu học nước ngoài, nhưng nếu như anh thật tình muốn biết cô sống tốt hay không, chỉ cần lặng lẽ hỏi thăm một chút liền biết được, cũng không phải việc khó khăn. Nhưng cuối cùng lại ở lúc này gặp lại, mượn rượu hỏi cô, rốt cục có ý nghĩa gì?
Vô luận thế nào, cô rõ ràng biết, rất nhiều năm đã qua đi, ai cũng không thể trở về như trước.
Cồn trong bụng vội vàng cuồn cuộn toan trướng, Hứa Đồng một lần dùng sức tránh Bàng Mông, đứng lên nói với Cố Thần: “Học đệ của anh uống nhiều, nếu không mang đi, chỉ sợ thất thố!” Nói xong lập tức quay người định rời đi, động tác rõ ràng lưu loát, không nửa điểm giằng co lưu luyến.
Cố Thần nhìn bóng dáng cô, hai mắt lập tức nhíu lại, đột nhiên vươn cánh tay, đem cô kéo lại.
Hứa Đồng khởi mi hỏi: “Thế nào? Cố thiếu, tôi không được đi? Chẳng lẽ không tính tôi đã thắng?”
Cố Thần dường như muốn nói gì, lại không kịp nói, thoáng nhìn trên sôfa, Bàng Mông dùng sức đứng dậy, thân thể lập tức lao về phía trước, ngã ra ngoài. Vì vậy, hắn không nói chuyện, tiến lên mấy bước, đỡ lấy Bàng Mông đang té ngã trên mặt đất, hai tay nâng hắn dậy.
Hứa Đồng thừa dịp này xoay người bước đi.
Ra khỏi phòng, bởi âm thanh huyên náo nhỏ đi, cảm giác càng trở nên rõ ràng. Bụng vừa rồi toan trướng, lúc này đã âm ỉ đau. Theo bước đi, Hứa Đồng cảm giác được bụng dưới bỗng nhiên như có một dòng nhiệt, không hề báo trước ồ ồ chảy xuôi.
Mặt cô không khỏi trắng bệch, xoay người dựa vào vách tường, chậm rãi ngồi xổm xuống. Vụng trộm lấy tay sờ mặt sau quần, đầu ngón tay truyền đến cảm giác ướt át.
Cô cảm thấy cả người một phen dựng đứng.
…
Bụng càng phát ra đau đớn, Hứa Đồng cũng không dám đứng lên. Cô có chút bội phục chính mình miệng quạ đen, rõ ràng chu kì năm ngày sau mới đến, cô tùy tiện một câu nói dối, lại đem nó đến sớm nhiều ngày như vậy. Cô không khỏi yên lặng nghĩ, con người sống trên đời thật sự không thể nói dối, nói rồi cuối cùng sẽ bị quả báo.
Cô ngồi xổm trên đất, cắn răng chịu đau.
Lấy điện thoại ra, đang chuẩn bị gọi, bên cạnh có người dừng lại. Trong đó có người bị người khác nâng, đi lại lảo đảo nghiêng ngả tiến về phía cửa.
Cô lười ngẩng đầu nhìn, chuyên tâm ấn gọi. Màn hình rất nhanh sáng một chút rồi lập tức tắt, âm thanh báo hết pin vang thành một chuỗi dễ nghe. Điện thoại tắt hoàn toàn.
Hứa Đồng kinh ngạc nhìn di động, há hốc miệng. Cô hoành hành nhiều năm như vậy, giờ phút này rốt cuộc biết được cái gì chân chính gọi là khóc không ra nước mắt.
…
Có người dừng lại trước mặt cô. Cô nghĩ có thể là người nào lỗ mãng muốn tròng ghẹo, chỉ cần cô không để ý, người này sẽ lập tức mất mặt tự giác bỏ đi.
Vì thế cô không ngẩng đầu, lẳng lặng ngồi. Nhưng khai chân kia vẫn không rời, trước mặt cô không nhúc nhích.
Cô không khỏi có chút phiền toái, ngẩng đầu nhìn phía trên xem qua, tầm mắt càng lên cao càng giật mình, ánh mắt của cô dừng lại trên một khuôn mặt quen thuộc.
Người nọ thản nhiên mỉm cười, cúi đầu nhìn cô, cũng không chủ động mở miệng.
Hứa Đồng không khỏi nhăn mi, ngửa đầu nhìn hắn hỏi: “Cố thiếu còn có việc?”
Đứng ở trước mặt cô bất động, đúng là Cố Thần.
…
Nhìn đến Cố Thần, Hứa Đồng lập tức nghĩ lại, người vừa nãy bị người khác dìu ra bên ngoài kia, nhất định là Bàng Mông.
Đối với vấn để cô vừa hỏi, Cố Thần mỉm cười không đáp, lại hỏi: “Còn cô? Vì cái gì còn không đi? Ngồi xổm ở chỗ này làm gì?”
Nhìn hắn khuôn mặt tươi cười, khóe miệng giật nhẹ, ngoài cười nhưng trong không cười đáp: “Thấy ở đây có tiền rơi, nên ngồi nhặt”
Cố Thần “nga” một tiếng, âm cuối kéo dài không dứt, “Thì ra ở đây có tiền rơi!”
Ngữ điệu hắn quái dị, nghe ra thật làm người khác không thoải mái. Hứa Đồng cười, “Cố thiếu sao còn không đi? Định cùng tôi nhặt tiền sao? Ngài trong tay đã có bạc triệu, không đến mức thế đi!”
Cố Thần ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang ngang cô.
“Có ai ngại chính mình nhiều tiền đâu?” Hắn xem cô, tươi cười bỗng trở nên thâm thúy, ánh mắt liếc phía sau cô, nhẹ nhàng hỏi: “Dao Dao, cô không phải thật sự đến chu kỳ đi?”
Hứa Đồng gắng nhịn đau, nhìn hắn cười rộ: “Như thế nào có khả năng? Ngày không đúng nha, Cố thiếu!”
…
Cố Thần hơi hơi híp mắt, nhìn cô trầm ngâm: “Nghe người ta nói, phụ nữ nếu cảm xúc dao động lớn, chu kì sẽ trở nên hỗn loạn!” Hắn dừng lại một chút, lại mỉm cười chậm rì rì nói: “Cho nên, trải qua ngày hôm đó ở biệt thự, nếu bây giờ cô có, cũng không phải không có khả năng!”
Hứa Đồng tiếp tục lấy bộ dạng tươi cười, nhưng bởi bụng thực sự đau đớn, tươi cười bất tri bất giác trở nên méo mó. “Cố thiếu thật sự là bác học đa tài, bất quá ngài suy nghĩ nhiều rồi, chu kì của tôi chưa tới. Hồi trước lừa anh, kết quả bị anh vạch trần!” Cô nghĩ không muốn bị hắn nhìn thấy bộ dáng chật vật, thầm nghĩ mau mau đuối hắn đi, vì thế hỏi hắn: “Cố thiếu, bạn bè của anh ở phía trước còn chờ anh sao? Anh còn không mau đi?”
Cố Thần quay đầu nhìn phía trước, lại quay đến, khuynh thân về phía trước, khuôn mặt trở nên cách Hứa Đồng rất gần. Hắn tinh tế nhìn chằm chằm cô, nhẹ giọng hỏi: “Không tính nhờ tôi hay sao?” Hỏi xong hắn cười rộ lên, vẻ mặt tà mị âm nhu, “Cô có biết, chỉ cần cô mở miệng, tôi sẽ không cự tuyệt!”
Hứa Đồng cười đi ra, “Cố thiếu, học đệ của anh còn đang say, anh lên đưa cậu ta đi rồi!”
Cố Thần gật gật đầu, ý vị thâm trường nói: “Cô thật quan tâm cậu ta!” Cười tủm tỉm nhìn cô nháy mắt mấy cái liền đứng dậy, hai tay sửa lại áo khoác, từ trên cao nhìn xuống nói: “Vậy được rồi, nếu như vậy, không làm phiền cô tiếp tục ngồi nơi này kiếm tiền!”
Nói xong hắn liền rời đi, cước bộ một tiếng lại một tiếng, nhỏ dần nhỏ dần, thẳng đến lúc không còn nghe thấy.
…
Hứa Đồng trong lòng có chút cô đơn u oán.
Phía sau hắn nói như vậy, cuối cùng lại thật sự rời đi, biết rõ cô quả thật đến ngày, cô lừa hắn không có, hắn liền thật sự coi như cô không có.
Lúc trước chịu hắn uy hiếp uống đến bao nhiêu rượu, chất cồn chảy trong thân thể, giờ phút này làm cô khổ nói không nên lời.
Cô ồ ồ chảy máu, bụng trướng lên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




