watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8055 Lượt

nói: “Cô ta có như thế nào giả dối, nhưng cũng không bằng anh!”
Nói xong lời này, cô bình tĩnh nhìn Cố Thần, tầm mắt một chút cũng không lệch khỏi quỹ đạo, cho dù rõ ràng nhìn rõ đáy mắt hắn ngưng tụ một tia tức giận, cũng không có một chút khiếp đảm sợ hãi.
“Thật không thích nghe phái không? Nhưng có cách nào? Thế giới này có rất nhiều thứ anh cũng không nguyện ý nhận, nhưng người khác lại cứ giáng trên đầu anh. Không thích? Không thích cũng phải chịu!” Hứa Đồng lại mỉm cười, trong tươi cười có một tia chua sót, “Từ nhỏ đến lớn, rõ ràng cô ta cái gì đều có, rõ ràng tôi cái gì đều không, nhưng mỗi lần đều là cô ta chạy tới nói với tôi: cái này nên là của tôi, cô mau trả lại cho tôi.” Thật vớ vẩn, nhưng là cô ta cố tình suy diễn trở nên to tát! Còn tôi, luôn luôn ác độc, cô ta? Luôn ludịu dàng nhược, như vậy từ trước đến giờ, luôn là tôi bắt

nạt cô ta!”
Không hiểu vì sao, Cố Thần vốn trong lòng đang có một cơn tức giận, nhưng nghe xong những lời này của Hứa Đồng, lửa giận kia lại lặng yên không một tiếng động lắng xuống dưới.
Nhíu lại mi tâm, không khỏi có chút hoài nghi, chính mình có phải hay không bất tri bất giác lại đang nghe đối phương cố tình kể khổ.
Lúc này lại nghe được Hứa Đồng đối với chính mình nhẹ nhàng mà nói: “Không biết Cố thiếu giữ tôi ở lại, rốt cuộc là có gì giao phó?”
Cố Thần tối sầm lại, liếc mắt nhìn cô một cái, thản nhiên cảnh cáo: “Hứa Đồng, đừng quá đánh giá chính mình quá cao, không có người có thể làm càn ở trước mặt tôi!”
Hứa Đồng không khỏi cười nhạo, “Cố đại thiếu gia, lại nói tiếp, ngài cũng đừng tra tấn chính mình, như ngài nói, ngài chú ý đến tôi như vậy, có phải là hơi nhiều a? Không phải là, ngài yêu tôi?” Cô dương đuổi lông mày, ngữ điệu ngả ngớn, thái thái phóng đáng không thể kiềm chế.
Cố Thần đột nhiên mỉm cười, khi mở miệng đã hoàn toàn không thấy tức giận, thanh âm nhẹ nhàng mà rối tinh rối mù, “Dao Dao, vốn tôi đã muốn cùng em kết thúc. Bất qua hiện tại, tôi lại thay đổi chủ ý, em làm cho tôi nóng ruột nóng gan như vậy, tôi thấy tiếc nếu cùng em cắt đứt liên quan!”
Hứa Đồng cảm thấy ngực mình có gì đó chặn lại, có chút bồn chồn rầu rĩ.
Bên cạnh có vài người đi đến, đều là giày da tây trang, những người khác đều đứng ở bên ngoài, chỉ có trợ lí của Cố Thần đi lên phía trước, nơm nớp lo sợ nhỏ giọng nhắc nhở hắn, “Cố tổng, cái kia … Đã đến giờ, nếu ngài muốn uống cà phê chúng ta sẽ mang theo, ngài có thể uống ở trên đường… Chỉ sợ chậm trễ chúng ta cùng đối tác kí kết hợp đồng!”
Cố Thần thản nhiên trả lời: “Đã biết, lên xe trước chờ tôi!”

Trợ lí kia lặng lẽ quay đầu cùng những người khác rời đi.
Giám đốc của cô vừa mới vô cùng tức giận cùng cô gái kia nói chuyện lại bị cô chen vào.
May mắn tức giận bị anh ta thu lại, cũng không có thể hiện ra ngoài làm cô ở trước mặt mọi người khó xử.
Nháy mắt, trong lòng hiện nên ý niệm muốn từ chức. Nếu cứ cùng vị cấp trên gần đây hay vô duyên vô cớ tức giận này một thời gian nữa, cô thực sợ chính mình bởi vì quá mức lo sợ đến nỗi già nhanh mất.

Cố Thần giương mắt quét qua Hứa Đồng, “Dao Dao, nhớ kĩ lời tôi nói, chúng ta, còn chưa chấm dứt!”
Hứa Đồng nhìn hắn cười lạnh, “Cố thiếu, ngài không phải muốn tôi làm tình nhân của chồng Chương Thực Đồng? Ngài cảm thấy, vì chính vị hôn thê không đầu óc kia của ngài, tôi sẽ làm những chuyện như vậy sao?”
Cố Thần cũng cười, cười đến quỷ dị ngoan tuyệt, “Vậy, không bằng, tôi bỏ cô ta?”
Chương 40: Từ cũ
Về sau hồi tưởng lại Cố Thần nói câu kia, “Vậy, không bằng, tôi bỏ cô ta?”, Hứa Đồng chỉ cảm thấy hắn chỉ là châm chọc mình mà thôi.
Bỏ Chương Thực Đồng thì sao? Vị trí Cố phu nhân thực ra là cần một người có gia thế hiển hách để đặt vào, rốt cuộc thỏa hiệp chẳng qua là hắn muốn thuyết phục để cô làm tình nhân của hắn.
Nghĩ đến hai chữ “tình nhân”, Hứa Đồng không khỏi cười nhạo.
Đến tột cùng là hắn quái dị, hay bởi vì cô không chịu hạ mình nên hắn càng muốn đi chinh phục?
Muốn cô trở thành đồ chơi của người khác, dù có chết cũng không có khả năng.

Buổi tối, Đường Hưng Bang nói cho Hứa Đồng một chuyện.
“Trước nghe tin tháng sau cử hành lễ kỉ niệm thành lập trường đúng không? Nhưng nghe ông Kiều nói có người tài trợ cho trường học cũ xây dựng lại thư viện và sân vận động, lễ khởi công sẽ vào cuối tuần, vì thế cũng quyết định tổ chức lễ thành lập trường sớm hơn dự kiến. Buối chiều, ông Kiều gọi điện đến cửa hàng , nhờ chú chuyển lời cho cháu, bảo ngày kỉ niệm thành lập trường lần này cháu qua đó, ông ấy muốn nói với cháu một số chuyện.”
Hứa Đồng vui vẻ nhận lời.
Về sau, không khỏi có chút ngạc nhiên. Lễ kỉ niệm thành lập trường là một sự kiện rất lớn, vậy mà bởi vì một người nào đó mà đột nhiên đổi ngày. Thế mới biết người đời có câu cực kì chính xác: Có tiền có thể sai ma khiến quỷ.

Cuối tuần, Hứa Đồng thức dậy rất sớm.
Mái tóc dài cột đuôi ngựa, mặc áo sơ mi quần bò giản dị, Hứa Đồng vui vẻ ra ngoài.
Trường mời về rất nhiều học sinh cũ, bởi vì cũng không sắp xếp riêng từng khóa tốt nghiệp, cái chính là rất đông người qua lại, vì vậy không cần trang điểm gì đó cầu kì. Cũng không muốn nhân dịp này thu hút ánh mắt người khác, cô đến trường chẳng qua là vì ông Kiều muốn gặp mà thôi.
Nhưng vừa bước vào vườn trường, lại gặp phải ánh mắt của Bàng Mông.
Nhìn thấy anh, Hứa Đồng có chút giật mình, nghĩ lại, cũng là quen biết, liền dừng lại: “Chào, cũng đến sao?”
Bàng Mông bước nhanh đến vội vàng đáp lại: “Ừ, thầy giáo bên ban tuyên truyền nhờ qua đây hỗ trợ viết bút lông.” Anh hơi dừng lại, thực ra muốn giữ hình ảnh bình tĩnh, thành thục nhưng cuối cùng lại không kiềm chế được niềm vui đang trào lên. Anh nhìn Hứa Đồng nhẹ nhàng: “Không nghĩ sẽ gặp em ở đây!”
Hứa Đồng bước về phía trước, “Ha ha, đúng vậy, tới tham gia lễ kỉ niệm này không phải người có thành tích thì cũng là người có quyền có thế, giống tôi chỉ học được nửa học kì liền bỏ chạy giờ xuất hiện ở đây, thật là ngoài ý muốn, chẳng qua là thầy giáo của mẹ tôi nhắn tới gặp.” Thực ra chỉ đơn giản muốn nói lí do cho anh, nhưng nghe ra lại giống như phủ nhận quá khứ cùng anh ở nơi này.
Bàng Mông cũng bước đi, hai mắt sáng lên, trong giọng nói có ẩn chứa một tia cầu xin: “Còn sớm, không bằng qua xem viết chữ đi?”
Hứa Đồng giương mắt nhìn anh, bỗng nhiên bị những tia chờ mong trong mắt anh làm cho kinh sợ.
Bước đi ở chốn cũ, bên cạnh là người yêu cũ, khuôn mặt quen thuộc, xa xôi nhớ lại, tất cả trong khoảnh khắc hiện ra, làm cho người ta sinh ra ảo giác – giống như hai người chưa bao giờ rời đi, cứ như vậy dừng lại, mặc cho thời gian bên người vội vàng đến rồi vội vàng trôi qua, lạnh lùng mang theo tất cả những gì tốt đẹp nhất.
Những kỉ niệm đó, là tuổi trẻ của hai người, đẹp như vậy, lại mang theo đau xót. Mỗi khi nhớ lại không khỏi khiến người ta thở dài, khóe mắt cay cay, trong lòng cũng chua xót.
Hơi trầm ngâm, dường như có chút thấy Bàng Mông đáng thương, Hứa Đồng gật đầu, “Đúng là còn sớm, có việc để giết thời gian, cũng tốt!”

Bàng Mông cởi áo khoác, vắt lên lưng ghế dựa, trên người chỉ mặc sơ mi màu trắng. Anh đem cúc áo hai tay cởi ra, xắn lên, chuẩn bị cầm bút.
Hứa Đồng hơi ngạc nhiên. Anh lại như vậy đem hai tay áo sơ mi phẳng phiu vén lên như nhưng bông súp lơ nhỏ, tầng tầng lớp lớp những vết nhăn. Cũng không biết thế nào, cổ tay áo kia vẫn bướng bỉnh, cố tình muốn cùng anh đối nghịch, anh càng vén lên cao, càng không ngừng tuột xuống, nhất định không chịu yên phận.
Hứa Đồng thấy không được, nhẹ nhàng tiến đến vươn tay giúp: “Để em!”
Hai, ba động tác liền dễ dàng đem cổ tay áo vấn cao.
Lúc ngẩng đầu đã nhìn thấy Bàng Mông khuôn mặt ngạc nhiên mừng rỡ.
Hứa Đồng khẽ thở dài.
Anh như cũ vẫn hi vọng, không hề biết rằng có những thứ qua rồi thì không thể trở lại được.
Anh như cũ vẫn cố chấp, vẫn kiên trì, vẫn nghĩ đến tương lai, kết quả chỉ làm thất vọng chính bản thân mình.
Làm thế nào để cho anh biết, hai người đã không thể quay về được?

Bàng Mông cầm bút lông viết vài nét, bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt ấm áp nhìn Hứa Đồng, thanh âm hơi nặng, có chút khàn khàn, như không thể dấu được trong lòng vội vàng khẩn trương, “Để anh dạy em viết chữ to!”
Từng từ, từng từ nói ra, dường như đều run rẩy.
Người cũ, việc cũ, cảnh cũ, giống như nhiều năm trước, làm cho Hứa Đồng thấy thời gian như quay ngược trở về.
Thoáng chút hoảng hốt, cô lập tức trấn định.
Lặng lẽ suy nghĩ, lặng lẽ quyết định.
Có thể mượn lúc này cho anh hiểu được, hai người, sẽ không còn cách nào trở lại như trước.
“Được!” Cô nhẹ nhàng đáp.
Bàng Mông không biết rằng có phải chính mình ảo giác hay không, anh lại cảm thấy như trong lời đáp của Hứa Đồng có một tia vui vẻ, âm thanh đó như quá khứ dội về, mang theo vết dấu năm tháng.
Đơn giản một từ đã làm cho đáy mắt Bàng Mông thoáng ướt át.
Anh cẩn thận giữ chặt tay Hứa Đồng, nhẹ nhàng như cầm trong tay bảo vật vô giá, nhẹ nhàng kéo đến lồng trong ngực mình.
Cầm bàn tay nhỏ bé của cô, trong phút chốc da thịt chạm

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT