|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vậy, hai tròng mắt Cố Thần tối lại.
Miệng hắn tuy rằng vẫn uốn thành một đường vòng cung, nhưng cho dù ai nhìn thấy bây giờ đều rõ ràng, mỉm cười trên mặt hắn lúc này không còn tự nhiên như trước.
“Cứ nghe đi!”, hắn vỗ vai Bàng Mông, lại nhẹ nhàng vuốt lại cravat trên áo, nhẹ giọng: “Tôi sẽ giúp cậu giới thiệu một cô gái thích hợp!”
Không cho Bàng Mông có cơ hội nói tiếp, Cố Thần đã lướt qua người anh, đi về phòng hiệu trưởng.
Trước khi rời đi không quên liếc qua Hứa Đồng, cô ta thản nhiên cười nhạo, đuôi lông mày khẽ giương tràn ngập giễu cợt.
Bộ dáng không coi ai ra gì này thật làm cho người khác phát điên. Nếu không phải đang có chuyện quan trọng, hắn thật muốn tiến lên bắt cô ta vứt cái biểu tình đó xuống, thật làm người khác tức giận.
…
Đến phòng hiệu trưởng, trong lòng Cố Thần không nhịn được vẫn nghĩ đến cảnh vừa rồi Hứa Đồng cùng Bàng Mông hôn nhau. Trong lòng vẫn không khỏi tức giận.
Không thể tưởng tượng được, hắn lại nhiều lần như vậy nhìn lầm, cứ tưởng là dịu dàng đáng yêu, lại không ngờ kì thật là tâm cơ tính toán. Mới cùng nhau một phen dây dưa, bị hắn phát hiện lại chạy tới cùng Bàng Mông tro tàn lại cháy.
Ngẫm lại thấy thật buốn cười, hắn cùng Bàng Mông ở nước ngoài, là hai người tuyệt đối phong độ, lại hoàn toàn lạnh lùng, có thể nói là không thể bị người khác tiếp cận chân tình, nay lại bị cô gái giảo hoạt kia đùa giỡn. Thật là đáng buồn.
Hắn từ trước đến nay, làm việc quyết đoán, xuống tay không lưu tình. Nay có phải hay không quá mức nhân từ? Luôn nghĩ sẽ dạy dỗ cô ta, lại luôn ở thời điểm cuối cùng vì bộ dáng đáng thương kia tác động mà lung lay, vì thế liền dừng lại, làm chính mình thất bại, để cô ta đùa bỡn.
Có phải hay không hắn rốt cuộc phải xuống tay?
Cố Thần lấy di động ra, lúc này đã tức giận đến mức nghiên răng nghiến lợi.
Lúc bắt đầu gọi, trong lòng vẫn oán hận suy nghĩ, nhất định phải dạy dỗ cô một lần, để cô biết, hắn đối với cô không phải là không giống những người khác.
Điện thoại rất nhanh có người nhấc máy. Từ microphone truyền đến giọng nói nhẹ nhàng, “Cố tổng, ngài có chỉ thị gì sao? Nghi thức đặt móng sắp bắt đầu, ngài nên mau chóng đến phòng hiệu trưởng.”
Cố Thần day day mi tâm, thản nhiên nói: “Đợt tới nói tôi phải đi công tác làm cho Chương gia đổi lịch, tổ chức tiệc sinh nhật vào hai ngày tới, gọi điện thoại tới đó, nói cho họ, hai ngày sau, tôi sẽ đến dự tiệc!”
Trợ lí kia nhanh chóng đáp ứng.
Trong nháy mắt, lúc cúp máy, chính hắn lại bắt đầu hối hận, quyết định vừa rồi đưa ra có chút vội vã.
Như vậy, chẳng lẽ hắn là cùng ai đó so đo sao? Vì một người nào đó cùng người khác hôn môi, hắn liền quyết định tham dự tiệc sinh nhật của vị hôn thê này sao? Hắn là người luôn biết tự kìm chế, nhưng gặp phải người mà hắn ghét nhất kia, không biết vì sao lại trở thành như vậy.
Khẽ than nhẹ, chính mình cũng cảm thấy buồn cười. Bắt đầu từ bao giờ, hắn lại trở nên ngây thơ như vậy. Hắn lại dùng tay day day mi tâm, hắn nói cho chính mình: Chẳng qua là muốn chinh phục thôi, từ giờ về sau dù thế nào cũng nhất quyết không thể so đo.
…
Ánh mắt Bàng Mông nhanh chóng hướng mặt Hứa Đồng.
Từ lúc hai người thân mật, anh lặng lẽ nhìn biểu tình của cô.
Khi anh buông ra, anh hi vọng có thể nhìn thấy cô thẹn thùng hai má ửng đỏ. Nhưng mà không có, trừ bình tĩnh lạnh nhạt, trên mặt cô cái gì cũng không xuất hiện. Chỉ là im lặng, sắc mặt không hề thay đổi.
Sau đó cùng Cố Thần nói chuyện, lại bắt đầu biến chuyển.
Có lẽ ngay chính cô cũng không phát hiện, lúc cùng Cố Thần đối chọi gay gắt, trên mặt biểu tình không thể kiềm chế được, nhưng cảm xúc này, lại sáng lạn đầy sức sống.
Trong lòng anh dậy lên một tia chua xót.
Anh cùng Cố Thần đều là những người trầm tĩnh lạnh lùng, ở trước mặt người khác, không dễ dàng gì bộc lộ cảm xúc thật. Nhưng hôm nay, cả hai người giỏi khống chế chính mình này lại cùng đối chọi gay gắt, nhất định không chịu lùi bước. Tuy rằng trong lúc đó bọn họ đều duy trì vẻ mặt tươi cười thoải mái, nhưng trừ bọn họ ra, những người bên ngoài đều có thể thấy rõ ràng, trong lúc đó, hai người đã sớm đánh mất bình tĩnh.
Bàng Mông trong lòng đau đớn.
Như vậy nghĩa là sao?
Chương 42: Phẫn nộ
Bàng Mông nhìn Hứa Đồng, thật lâu sau hỏi, “Tiểu Đồng, chúng ta … có thể bắt đầu lại không?”
Tuy rằng trong lòng đã đoán được, khả năng cực kì nhỏ, cũng không phải không nhận thấy, vừa rồi trong lúc hôn kia, cô một tia xúc động cũng không có, nhưng anh không nghĩ như vậy lặng lẽ buông tay, chẳng sợ biết rõ sẽ bị cự tuyệt nhưng cũng muốn toàn tâm thử cố gắng đến cùng.
Hứa Đồng nhẹ nhàng thở dài, “Bàng Mông”, kêu tên anh, giọng nói bình tĩnh lạnh lùng, “Qua rồi chính là qua rồi, chúng ta không thể bắt đầu, ai cũng không thể trở lại giống như trước. Vài năm qua đi, mọi thứ đã thay đổi, chúng ta cũng đã thay đổi. Có lẽ …” Cô nhẹ nhàng nhíu mày, có chút đăm chiêu, “Nên chấp nhận những gì đã qua, nhiều năm không gặp, thề non hẹn biển sớm đã tan biến không còn dấu vết. Mọi người đều thay đổi, cái không thể thay đổi không phải chính là hiện tại sao?”
Nghe xong, sắc mặt Bàng Mông đã trở nên tái nhợt.
“Thực ra đã sớm đoán được câu trả lời như vậy, nhưng vẫn không có ý định từ bỏ, trong lòng vẫn còn một tia ảo tưởng, ảo tường còn một khoảnh khắc nào đó, em sẽ nguyện ý cùng anh trở lại như trước, một lần nữa bắt đầu.” Anh mỉm cười, nụ cười còn đọng trên môi nhưng lại vô cùng đau đớn. “Hiện tại, rốt cuộc đã có thể hoàn toàn hết hi vọng. Nhưng không phải là một loại giải thoát. Hứa Đồng”, anh bỗng nhiên gọi tên cô, “Thực ra đã sớm cảm giác được, tình cảm của em đã không còn như trước, nhưng lại không muốn thừa nhận, vì thế tự lừa mình dối người. Nhưng về sau sẽ không, ha ha, bởi vì cố chấp như thế nào đi nữa cũng đã không còn khả năng.” Anh buồn bã cười khổ, giọng chua xót.
Hứa Đồng trầm mặc không nói. Không phải cô không nhận ra đau đớn trong mắt anh, nhưng cô đã từng đau gấp ngàn vạn lần như vậy, cũng có thể chính mình kiên cường đứng lên? Lúc này an ủi anh, ngược lại càng làm anh không thể quyết đoán mà buông tay.
Bàng Mông đi đến bên ghế dựa, lấy áo khoác, chưa kịp mặc bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Hứa Đồng, phân vân một lúc, rốt cuộc vẫn nói: “Hứa Đồng, Cố Thần anh ta … đã đính hôn cùng Chương Thực Đồng!”
Cứ ấp úng mãi, cuối cùng vẫn quyết định nói ra.
Hứa Đồng kinh ngạc, “Em biết, báo chí đăng nhiều như vậy, không nhìn thấy mới là lạ. Anh là cảm thấy, muốn đối với việc Chương Thực Đồng làm năm đó đem trả lại, đem vị hôn phu của cô ta đoạt lấy, làm cho cô ta bị người đời đàm tiếu vì bị chồng ruồng bỏ? A! Nghĩ nhiều quá rồi, em không có nhàn rỗi đến mức như vậy, hai người xấu xa đó, cột vào với nhau cũng là vì dân trừ hại rồi, làm sao còn cần em ra tay?”
Bàng Mông khẽ nhíu mày, có chút đăm chiêu, những lời này Hứa Đồng nói cũng không làm anh tin tưởng.
Theo như tính cách của cô ấy, chuyện này chính là muốn dùng kế gậy ông đập lưng ông trả thù mới đúng.
Đi làm hỏng mọi việc, sau lại cười thầm phủi tay chạy lấy người, sự việc không phải như vậy sao?
Nhưng cô ấy lại nói, cũng không nhàn rỗi đến mức như vậy, Bàng Mông trong lòng lại thấy đau đớn. Dù khống muốn quan tâm, nhưng kì thật trong lòng lại rất để ý. Chính cô cũng không nhận thấy được, đường hoàng giải thích như thế có bao nhiêu gượng ép, có bao nhiêu không phù hợp cá tính của mình.
Cười buồn, anh hỏi: “Chúng ta về sau vẫn có thể là bạn bè chứ?”
Nhớ rõ ngày trước, ngay cả làm bạn với anh cũng không muốn.
Hứa Đồng nhẹ nhàng cười, gập đầu đồng ý: “Tất nhiên!”
Bàng Mông nhắm mắt lại.
Tất nhiên.
Giờ phút này anh thực sự đã không thể hi vọng gì hơn nữa.
…
Đã từng với anh làm bạn cũng không thể, nay lại là “Tất nhiên!”
Đã không còn hận anh, nhưng anh lại cảm thấy đau lòng mất mát.
Giờ phút này, anh muốn nghe, thức ra là câu “Không thể là bạn bè.” Nói như vậy không phải là trong lòng còn chút bóng dáng của anh sao? Cho dù bóng dáng kia đến tột cùng chỉ vì oán hận.
Nhưng bây giờ, ngay cả oán hận đối với anh cô cũng bỏ qua, chỉ sợ là đã đem anh hoàn toàn buông ra.
Kì thật có thể bị người khác oán hận cũng là một loại hạnh phúc – bởi không yêu làm sao có hận?
Giờ đây, trong lòng anh chỉ còn lại bất đắc dĩ cũng đau thương. Cuối cùng cũng hiểu được, trong tình yêu không có chỗ cho do dự, những thứ dù chỉ là thoáng qua thôi cũng không thể nào đem trở về. Những gì đã qua, chính là đã qua.
…
Đưa tay vuốt lại tóc, Bàng Mông nhìn về phía Hứa Đồng, cười, “Trước đây anh đã quyết định, nếu còn có thể bắt đầu lại, anh sẽ ở A thị dù thế nào cũng không rời đi. Nếu không thể, liền tiếp tục xuất ngoại tu nghiệp.”
Hứa Đồng giương mắt, “Như vậy, sau này anh muốn xuất ngoại?”
Bàng Mông gật đầu, “Ừ. Hi vọng lần này, có thể điều chỉnh bản thân, hoàn toàn buông tay.”
Nhìn dáng anh cô dơn, trong lòng Hứa Đồng cũng cảm thấy rầu rĩ.
Thời gian đã vội vàng trôi qua, dù cho ai đã từng đau khổ, ai đã từng hối hận, ai cũng cúng không phải là người chiến thắng. Ai mà không già đi? Không ai có thể từ thời gian đoạt lại những giây phút
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




