|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
quý giá đã qua.
Bây giờ, trong lòng dường như đã nhận ra.
“Chúng ta đều buông tay đi, quý trọng hiện tại! Bàng Mông, chúc may mắn!”
…
Không kịp lưu lại cho nhau những thương cảm, di động Hứa Đồng đột nhiên vang lên.
Nhận điện, đơn giản nói một hai câu rồi tắt máy.
Quay đầu nhìn Bàng Mông tạm biệt: “Thấy giáo của mẹ em kêu lên tìm ông ấy. Bàng Mông, bảo trọng!”
Xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhàng, không lưu luyến.
Dù khó có thể dứt bỏ, nhưng cũng có thời khắc nhất định phải buông tay.
…
Cả buổi tối, Hứa Đồng ngẩn ngơ không nói.
Đường Hưng Bang thấy nhất định có chuyện gì, vì thế hỏi: “Tiểu Đồng, có chuyện gì không vui sao?”
Hứa Đồng miễn cưỡng cười, lắc đầu, “Không có gì, chú không cần lo lắng.” Thở dài xong, lại nói, “Hôm nay cháu gặp ông Kiều, nói chuyện rất vui vẻ, nhưng ông đột nhiên hỏi, có muốn dựng lại mộ cho mẹ không. Cháu cảm thấy rất kì lạ, đương nhiên là không muốn, ở lưng chừng núi đó chính là nơi mẹ chọn, ở kia có thể nhìn thẳng ra đó. Ông Kiều lại nói, có thể hỗ trợ đem mộ của mẹ cháu đến một nơi tốt hơn. Cháu cảm thấy có gì đó không đúng, liền hỏi ông làm thế nào hỗ trợ, chỗ đó tốt như thế nào, kết quả ông ấy liền nói ra, kì thật là Chương Khang Năm muốn chuyển mộ của mẹ cháu!”
Nói đến đây, giọng Hứa Đồng bỗng trở nên tức giận, “Thật là buồn cười! Ông ta dựa vào cái gì muốn động vào mộ mẹ cháu! Ông ta có tư cách gì! So với nơi này phong thủy tốt hơn? Thật lạ! Lúc người còn sống bị ông ta cô phụ, qua đời nhiều năm sau mới muốn làm chút gì đó, không phải là đã quá muộn sao? Huống hồ còn muốn làm chuyện thế này, ông ta làm sao biết được mẹ cháu có hay không thích cái nơi ông ta chọn? Có tiền liền nghĩ người khác cũng bị hơi tiền chi phối sao, thực buồn cười!”
Đường Hưng Bang nhẹ vỗ bả vai Hứa Đồng, trấn an “tỉnh táo lại đã, nếu không thích thì trực tiếp từ chối bọn họ cũng được, đừng làm chính mình tức giận thành bộ dạng này thật không đáng.”
Hứa Đồng chậm rãi an tĩnh lại.
Đúng, chính mình không cần vì những người như vậy mà nổi giận.
Quyết định không để ý đến việc này nữa. Nhưng khi đã muốn đem chuyện này quên đi, buổi tối ba hôm sau ngồi ở trong nhà, vui vẻ đợi những người khác đến chơi, đợi bọn họ nâng chén cùng say vô tình nhặt được trên bàn tờ báo buổi sáng, tầm mắt lướt qua mặt bào, thấy rõ một mẩu tin tức, tức giận trong lòng lại ngùn ngụt dâng lên.
Hai mắt Hứa Đồng gắt gao nhìn thẳng tờ báo, đọc nội dung trên kia: ‘… Cố – Chương hai xí nghiệp lần đầu bắt tay hợp tác, chuẩn bị liên hiệp khai phá lưng chừng núi, kế hoạch trong hai năm đem nơi đó trở thành khu vui chơi lớn nhất A thị. Tổng giám đốc tập đoàn Chương thị Chương Khang Năm, muốn kiến thiết khu vui chơi này là bởi lời hứa với con gái, Chương Thực Đồng, nay trước khi con gái kết hôn liền thực hiện lời hứa trước kia, cũng dùng sự kiện này làm của hồi môn cho ái nữ, hi vọng về sau có thể vĩnh viễn vui vẻ hạnh phúc. Lần này dự án xây dựng khu vui chơi có một ý nghĩa quan trọng, không chỉ là tình cảm của cha dành cho con gái, cũng là của chủ tịch tập đoàn Cố thị dành cho vợ tương lai của mình. Chương tiểu thư thật may mắn, hạnh phúc. Hôm nay đúng là sinh nhật của Chương tiểu thư, nhân ngày này, Chương tổng quyết định tại tư gia tổ chức tiệc tối long trọng. Trong buổi tiệc đó không chỉ có vị hôn phu của Chương tiểu thư xuất hiện, các nhân
vật nổi tiếng trong giới cũng sẽ tề tựu đông đủ, cùng nâng chén chúc mừng Chương tiểu thư sinh nhật hạnh phúc…”
…
Hứa Đồng đem tờ báo hung hăng ném trên mặt đất.
Tức giận đến cực điểm, biểu tình trên mặt dường như biến dạng, hai tay gắt gao nắm thành quyền..
Thì ra Chương Khang Năm muốn dời mộ của mẹ, không phải cái gì gọi là muốn đưa đến một nơi phong thủy tốt hơn để yên nghỉ, mà là vì muốn xây dựng khu vui chơi cho con gái yêu của ông ta!
Ông ta có hay không nghĩ đến, bởi vì xây dựng khu vui chơi cho con gái ông ta, đã xúc phạm tới một người con khác của ông ta?
Hứa Đồng đập mạnh lên bàn, tay đau đến run lên, cũng không thể giảm đi sự tức giận.
Thật sự, trong khoảnh khắc nào đó đã tin tưởng người gọi là cha kia muốn bù đắp lại cho mẹ cô. Ai ngờ chân tướng sự việc thực ra là như thế này.
Còn có, Cố Thần!
Trong đầu hiện lên tên hắn, Hứa Đồng hận, nheo mắt lại.
Hắn cùng Chương Khang Năm khởi công dự án này đúng không?
Không biết hắn có biết được, hắn khởi công dự án đó, trên mảnh đất kia, có mộ của mẹ cô?
Tiệc sinh nhật phải không?
Ở đây, lúc cô tức giận, nhưng người đó, nhưng người vừa dày vò vừa làm đau người khác đó, lại đang vui vẻ tổ chức tiệc tùng phải không?
Bất chấp đêm nay trong nhà có bao nhiêu người đến, bất chấp khi bọn họ đến mình không có nhà sẽ như thế nào sốt ruột, cũng không muốn nhắn lại cho mọi người không cần chờ mình, lúc này, trong lòng Hứa Đồng chỉ còn phẫn uất cùng hận thù, rột cuộc bất chấp chuyện gì xảy ra.
Liền lao ra ngoài, nhà họ Chương phải không? Tiệc sinh nhật phải không? Vui vẻ đêm nay phải không?
Được rồi, vậy làm cho người ta một đêm khó quên đi!
Chương 43: Trò hay
Không muốn làm cho mình thua kém những người khác, Hứa Đồng vào cửa hàng bên đường, mua trang phục và phụ kiện. Thay chiếc váy đai xinh đẹp, tóc vén cao, đi giày cao gót, từng bước từng bước ra ngoài, dưới chân nện từng tiếng “cộp, cộp!”, Hứa Đồng điềm nhiên tiến vào nhà họ Chương.
Bảo vệ ngăn Hứa Đồng lại hỏi thiệp mời, Hứa Đồng cười chỉ hỏi một câu, “Có nghe không Chương lão gia nói qua tên Chương Đồng?” Đối phương mồ hôi chảy ròng ròng, cho cô qua.
Chương Đồng. Hai chữ kia nói ra, trong lòng Hứa Đồng chỉ có phẫn nộ và khinh thường, cảm thấy thật buồn nôn.
Đó là tên khi cô chưa cùng mẹ rời đi. Từ khi ba mẹ li hôn, đã đem nó vứt bỏ, từ đó về sau sửa theo họ mẹ.
Đại sảnh nhà họ Chương tràn ngập trong vàng son xa hoa lộng lẫy. Chỉ đảo mắt một vòng, Hứa Đồng liền phát hiện những người kia đều là những nhân vật tầm cỡ quen thuộc thường xuất hiện trên báo chí.
Cô không khỏi cười lạnh. Tiệc tùng quả như báo chí nói, rất nhiều nhân vật nổi tiếng.
Thướt tha khoan khoái tiến vào, trong phòng vang lên một khúc nhạc. Chương Thực Đồng đang đứng trước bánh ngọt nhiều tầng, xem ra tiếp theo là nghi lễ cắt bánh.
Chương Khang Năm cùng Tiền Như Vân đứng ở phía sau, vẻ mặt âu yếm nhìn con gái yêu cười.
Hai mắt Chương Thực Đồng si mê nhìn nơi nào đó. Hứa Đồng theo tầm mắt nhìn qua, cuối cùng dừng lại trên người Cố Thần.
Hắn đang dựa bên cửa sổ, trong tay cầm li rượu, coi như những việc xung quanh không liên quan gì đến mình, thảnh thơi thưởng thức rượu trong tay.
Hứa Đồng xuất hiện, làm hắn ngạc nhiên. Nhìn thấy cô đi lại phía mình, hắn khẽ nheo mắt, lặng lẽ đứng thẳng dậy.
…
Hứa Đồng chớp mắt, trên mặt cười rộ, từng bước từng bước đi đến bên Cố Thần.
Hắn đang dựa bên cửa sổ, nhìn vậy liền nhẹ nhàng đứng thẳng lên.
Dừng lại trước mặt hắn, cách rất gần, nhẹ cười đem li rượu trong tay hắn để sang một bên cửa sổ. Âm nhạc trong phòng vang vang bên tai, kiễng gót chân, ngẩng đầu, nghiêm mặt, đem hai gò má kề sát vào hắn, gần đến chạm vào, đôi môi như quyến rũ mê hoặc đến bên tai hắn, kiều diễm hỏi: “Rất nhàm chán, không bằng nhảy một điệu đi?”
Nói xong liền lùi về chớp mắt nhìn hắn, ánh mắt quyến rũ mà khiêu khích.
Cố Thần nhẹ giọng cười, giương mắt hỏi: “Muốn làm cái gì?” Rồi cúi sát đầu hỏi, “Đột nhiên như vậy, muốn đùa giỡn gì? Muốn dùng tôi làm vũ khí trong tay, đi trêu chọc những người đó sao?”
Hứa Đồng thản nhiên cười, “Vị hôn thê kia đang nhìn chúng ta sao? Chắc hẳn là đang hướng về phía này đi tới!” Đem hai tay đặt lên vai hắn, gót chân nhẹ nhàng xoay, hai tay từ đầu vai hắn nhẹ nhàng vuốt đến sau ngực, kiều diễm chớp mắt, khóe miệng hơi hé mở, thì thầm làm nũng hỏi hắn: “Không phải là bị vợ quản nghiêm? Chẳng lẽ sợ, cho nên không dám khiêu vũ?”
Ngọn đèn ở bên trong chiếu rực rỡ lập lòe, ánh sáng trên mặt cô lúc sáng ngời lúc lại u mê, nhưng lời nói đó, trong lúc ngọn đèn chuyển động, hắn lại cảm thấy chính mình không cưỡng được có một chút hưởng thụ.
Cố Thần đảo mắt nhìn phía sau, lại thu ánh mắt trở lại Hứa Đồng, môi hơi động, nhẹ cười, “Khích tướng sao? Cũ rồi! Dao Dao hẳn là biết, muốn thắng nhất định không được để lộ chiêu sao?”
Nghe giọng hắn, giống như bị cự tuyệt, nụ cười trên mặt Hứa Đồng hơi đanh lại. Sắp không kịp nữa, Chương Thực Đồng cách chỗ này chỉ còn vài bước chân.
Bỗng nhiên bên hông vụt qua, sau khi kinh ngạc nhận ra, là cánh tay hắn đột nhiên vụt đến, đem cô tiến vào trong lòng.
“Nhưng mà …” Hắn lại mở miệng, tiếp tục lời nói phía trước, thanh âm trầm thấp có pha chút hương vị xấu xa, “Rất đúng, quả thật là nhàm chán. Không bằng nhảy với em một điệu, nói không chừng khi dừng lại, sẽ có trò hay, khi đó sẽ không cảm thấy buồn. Có phải hay không, Dao Dao?”
Hắn dường như khẽ hôn tai cô khi thì thầm kêu ra hai chữ Dao Dao.
…
Nói xong, tay Cố Thần đã nhanh chóng ôm gọn vòng eo thon thả của cô, theo âm nhạc tiến nhanh ra giữa sàn nhảy.
Chương Thực Đồng chạy không kịp đến bên cửa sổ, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người bọn họ giống một đôi bướm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




