watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12635 Lượt

tin rằng những đứa trẻ này lại to gan công nhiên hút thuốc trong trường. Không đợi cô bước lại gần, bọn chúng đã cảnh giác, hoảng loạn vứt điếu thuốc rồi lấy chân giẫm đè lên.

“Mấy em đang làm gì ở đây?”

“Chúng em đang tán dóc, thưa cô.”

“Dịch chân ra.”

Bọn trẻ không động đậy.

Cam Lộ cau mày: “Không dám cho cô xem, xem ra các em cũng biết hành vi kiểu này là không đúng. Bây giờ theo cô lên văn phòng, nói tên họ và lớp học cho cô.”

Hai học sinh mếu máo nài nỉ: “Cô ơi, tha cho bọn em lần này đi, bọn em không dám tái phạm nữa đâu.”

Cam Lộ sợ nhất học sinh làm bộ dạng tội nghiệp, nhưng lỗi nhỏ như gọi di động lần đầu bị bắt, cô còn có thể cảnh cáo vài câu rồi bỏ qua, nhưng hút thuốc thì không thể tha thứ. “Các em mua thuốc lá ở đâu?”

Nam sinh dáng người nhỏ thó lắp ba lắp bắp: “Ở nhà… đem từ nhà đến.”

“Vậy chỉ còn nước mời cha em đến đây một chuyến thôi.”

Cậu ta lập tức thay đổi: “Là em tự mua ở ngoài cửa hàng.”

“Tự mua? Vậy em phải đi gặp giáo vụ nói cho rõ, là cửa hàng nào mà to gan thế, dám bán thuốc lá cho trẻ vị thành niên.”

Nam sinh cao to tức tối nói: “Đừng nói bọn họ, là một mình em mang đến, bọn nó không liên quan, em đã bị trừ 40 điểm đạo đức rồi, cô đuổi thẳng em là được mà.”

Cam Lộ không khỏi kinh ngạc, trước đây khi cô còn dạy ở trường Trung học Văn hóa có không ít học sinh nghịch ngợm, coi lời giáo viên không ra gì, nhưng học sinh trường này thường luôn có chút sợ giáo viên: “Xử lý em thế nào là do trường quyết định, cô không tán thành việc tùy tiện đuổi học sinh. Đi thôi.”

Hai học sinh còn lại chần chừ định đi theo cô thì nam sinh cao to lúc nãy lại tròn mắt giận dữ nhìn cô, đột nhiên đẩy cô một cái, quay người bỏ chạy. Lối đi nhỏ hẹp, Cam Lộ không đề phòng nên mất thăng bằng ngã xuống, tay phải cô cầm ô, nên chỉ có thể chống tay trái xuống theo bản năng, nhưng vẫn ngã nhoài ra đất. Hai học sinh kia sợ hãi đứng chết trân, hết nhìn theo học sinh bỏ chạy, lại nhìn cô, tay chân lóng ngóng không biết nên làm thế nào.

Chiếc ô của Cam Lộ nghiêng qua một bên, mưa quất tới tấp vào mặt, người bắt đầu lạnh run, bên đường lại có một vũng nước nhỏ, quần áo cô lúc đó vừa ướt vừa dơ, cô cảm thấy vừa giận vừa buồn cười trước hành động quá đáng của học sinh nọ, đang định chống tay đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy đau nhói, cô giơ tay lên xem, tay trái cọ xát với mặt đất rớm máu, vừa đau vừa nhức, cổ tay sưng lên, cô không nén nổi kinh ngạc, phải vứt ô sang một bên chống tay phải làm lực đỡ đứng lên, một học sinh nhặt ô đưa cho cô, sợ đến nỗi không biết nói gì.

“Hai em đi theo cô.”

Cam Lộ dặn dò hai học sinh đi thẳng đến phòng công tác chính trị báo cáo, nói rõ tình hình cho trưởng phòng biết, sau đó lặng lẽ vào văn phòng, nhưng đầu tóc quần áo cô đều ướt quá nửa, bộ dạng thảm hại của cô kinh động đến mọi người. Trước tiên một giáo viên cùng tổ vây lấy hỏi han, sau đó các giáo viên khác cũng chạy đến, mọi người ai cũng rầu rĩ, than thở học sinh bây giờ coi trời bằng vung, rồi quay sang than phiền về việc sắp xếp trực ban của trường.

Cam Lộ dĩ nhiên biết ức chế trong lòng họ ít nhiều nhân chuyện này mà bùng phát, vết thương trên tay cô không nguy ngại cho lắm, nhưng cứ cử động cổ tay là lại đau nhói, nên chẳng có tâm trí tham gia bàn tán đề tài này. Cô được đồng nghiệp dẫn đến phòng y tế trường, y tá trường kiểm tra một lát, không chắc chắn là có phải trật khớp hay không, nên khuyên cô đến bệnh viện chụp X-quang.

Trưởng phòng đào tạo và giáo viên chủ nhiệm của ba em học sinh được thông báo cũng chạy đến xem sự tình, trưởng phòng đào tạo tất bật sắp xếp xe, bảo cô Vương dạy chính trị cùng tổ nghiên cứu đi theo cô đến bệnh viện.

Lái xe đưa Cam Lộ đến thẳng bệnh viện lớn của thành phố, bên trong đông nghịt người, ở mỗi khâu đều phải rồng rắn xếp hàng, khó khăn lắm mới xong. Ngồi bên ngoài đợi kết quả, Cam Lộ và cô Vương nói chuyện phiếm giết thời gian, cô Vương xuýt xoa tuổi cô, tính cách hoạt bát, vừa nhắn tin cho đồng nghiệp để báo tin, vừa nói với Cam Lộ: “Đã tìm được cậu nam sinh xô ngã cô rồi, là Thẩm Tư Duệ lớp 7/4, đã thông báo với phụ huynh rồi.”

“Học lớp 7 đã cao thế cơ à, tôi cứ tưởng học sinh cấp 3.”

“Thằng bé này tôi biết, gia đình rất giàu cô, tôi đã từng nhìn thấy tài xế của gia đình lái Mercedes chở nó đi học. Haizzz, chất lượng đầu vào học sinh cấp 2 của trường chúng ta thua xa cấp 3, con cái của loại nhà giàu này rất khó quản lý.”

Cam Lộ cũng từng dạy Lịch sử cấp hai, tất nhiên biết những điều cô Vương nói là sự thực. Chính sách từ tiểu học lên cấp hai không cho phép thi tuyển sinh và nghiêm cấm chọn trường, trường trung học thuộc Đại học Sư phạm là nằm trong số ít ngoại lệ, có thể tự tổ chức tuyển sinh, nhưng quy chế không nghiêm bằng thi trung học cơ sở, vả lại có một bộ phận không nhỏ phụ huynh đi đường tắt, tìm lãnh đạo các cấp phê chuẩn đơn xin vào trường, xem ra nam sinh Thẩm Tư Duệ vào trường theo cách này.

“Không biết trường sẽ xử lý em ấy như thế nào, lại dám đánh cả giáo viên, cô đoán xem có đuổi học không?”

Cam Lộ lại không tức giận như thế, suy cho cùng cũng chỉ là hành động dại dột của cái tuổi nửa trẻ con nửa người lớn mà thôi: “Không đến nỗi thế đâu, cũng không thể nói là đánh, chỉ đẩy thôi, không có ý làm tôi bị thương.”

“Nhưng cũng không thể bỏ qua, nếu không sau này càng khó quản lý học sinh. À, cô báo cho ông xã biết chưa?”

“Anh ấy đi công tác rồi, có báo cho anh ấy cũng chẳng ích gì.”

Vừa nói xong thì điện thoại cô réo vang, là Thượng Tu Văn gọi đến, hỏi cô hết giờ làm chưa, miệng cô méo xệch: “Em bị thương rồi, đang ở bệnh viện.”

Thượng Tu Văn kinh ngạc hỏi dồn: “Xảy ra chuyện gì, có nặng không?”

Nhìn gương mặt kỳ quặc của cô Vương ngồi bên cạnh, Cam Lộ phát giác mình đang rưng rưng nước mắt, sống mũi cay cay, không nén được tự cười mình, cô nghĩ, cô nũng nịu là vì muốn nhìn thấy anh lo lắng thế này: “Không sao, bị một học sinh không cẩn thật quệt trúng, cổ tay bị trật, đang ở bệnh viện chờ kết quả chụp X-quang.”

Thượng Tu Văn dặn cô có kết quả thì lập tức báo cho anh biết: “Anh sẽ cố gắng sớm xử lý hết công việc rồi về ngay.”

“Không cần vội, em không sao đâu, có đồng nghiệp cùng đi mà, anh đừng lo.”

Nói xong điện thoại, cô Vương cười nói: “Ông xã cô chu đáo thật đấy.”

Cam Lộ đang định nói thì một giọng nói lanh lảnh vang lên: “Xin hỏi có phải cô Cam không ?”

Hai người ngẩng đầu lên, trước mặt là một nam một nữ, Cam Lộ nhất thời vô cùng ngạc nhiên, người đàn ông cao to đứng trước mặt cô lại là người yêu cũ của cô Nhiếp Khiêm, còn cô gái đứng cạnh anh có làn da rám nắng khỏe mạnh, trang điểm tươi tắn, ăn vận thời trang, dáng người cao ráo thon thả hệt như người mẫu, cả hai đều nhìn cô chờ đợi.

Cam Lộ vừa gật đầu, cô gái đó liền nói: “Cô Cam, Thẩm Tư Duệ chắc chắn không cố ý, tôi thay nó xin lỗi cô, hơn nữa xin được lo tiền thuốc men và bồi dưỡng cho cô.”

Cam Lộ còn chưa kịp nói, cô Vương đã nổi giận trước: “Tiểu thư, cô là gì của Thẩm Tư Duệ, xin lỗi cũng không phải theo cách này, vừa mở miệng đã lấy tiền bồi dưỡng ra bịt miệng người.”

“Tôi không có ý đó.” Cô gái đó mở to mắt, gương mặt có vẻ vô tội, “Tôi thấy cô Cam ngồi đây nói chuyện vui vẻ với cô, nên chắc là không sao mà, vậy thì đâu cần phải tính toán làm gì, cho Thẩm Tư Duệ một cơ hội

Nhiếp Khiêm cắt ngang lời cô ta: “Thật ngại quá, khiến cô Cam bị thương, chúng tôi vô cùng xin lỗi. Cô ấy là chị gái của Thẩm Tư Duệ, Thẩm Tiểu Na, cha mẹ Thẩm Tư Duệ hiện nay đang đi công tác, nên chỉ có cô ấy đến giải quyết. Chúng tôi đến đây là để xem thương tích của cô Cam thế nào, hy vọng là không có trở ngại gì lớn.”

Giọng anh trầm nhưng đầy quyền uy, Thẩm Tiểu Na ngoan ngoãn ngồi sang một bên không nói thêm gì nữa. Cam Lộ nghe khẩu khí xử lý việc công của anh, dĩ nhiên cũng lịch sự nói: “Cám ơn anh chị đã có lòng đến đây, tôi đang đợi kết quả chụp phim, có lẽ sắp có ngay rồi đấy.”

Cô Vương đứng dậy đi lấy kết quả kiểm tra, Thẩm Tiểu Na lánh sang một bên gọi điện thoại, hình như đang báo cáo tình hình với mẹ, giọng điệu vô cùng khó chịu. Nhiếp Khiêm ngồi bên cạnh Cam Lộ, không nói một lời cầm tay cô lên quan sát, cô vội vàng dùng tay còn lại đẩy anh ra, cười nói: “Ấy ấy, chúng ta cứ xem như không quen biết như lúc nãy thì tốt hơn.”

Nhiếp Khiêm cũng cười: “Anh là sợ đồng nghiệp của em quay lại nói lung tung, làm khó làm dễ. Có đau không?”

Cam Lộ thật thà gật đầu: “Đau, hy vọng không bị trật khớp. Sao anh lại đến đây?”

“Cha của Thẩm Tư Duệ là sếp của anh, Thẩm Gia Hưng, hai vợ chồng sếp chia đi công tác ở hai nơi, nhất định bảo anh cùng với con gái họ xử lý việc này. Thằng bé này không phải lần đầu gây chuyện, to xác như vậy mà đầu óc vẫn ở tuổi nhi đồng, chắc phải đánh cho nó một trận nên thân.”

Thẩm Tiểu Na nói xong điện thoại cũng đi đến, lập tức phụ họa theo: “Đúng đúng, tôi vừa nói với mẹ phải đánh cho nó một trận, cô Cam đừng tính toán với nó nhé.”

“Tôi không ủng hộ dùng bất cứ hình phạt roi vọt nào.” Cam Lộ nói với tư cách là một giáo viên.

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT