watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12639 Lượt

cằm, mặt đầy vẻ bất lực, một lát sau, anh cũng cười. Gia Cố Tình Yêu – Chương 17
Gửi lúc 20:45 ngày 16/12/2013
“Hôm nay đừng lên phòng ngủ trên lầu nữa, ngủ ở phòng cạnh phòng anh vậy.” Anh chỉ tay về bên trái, “Cánh cửa thứ hai, em vào đi, anh lên lấy vali của em xuống.”

Anh tỉnh bơ giẫm lên mớ quần áo bừa bộn dưới đất đi lên lầu, không có ý gì là thu dọn cho gọn lại.

Cam Lộ bước vào phòng nơi anh chỉ, bên trong được trang trí phong cách phương Tây thanh nhã như ở lầu trên, toàn bộ đồ dùng đều theo phong cách Trung Quốc, bắt mắt nhất là chiếc giường to bằng gỗ đỏ được chạm trổ dày đặc, màn buông rủ xuống, trên giường là tấm chăn lụa được điểm xuyết nhiều hoa chìm màu xanh ngọc đậm, hoa lệ một cách quá đáng, cô cười gượng, cảm thấy ngủ ở đây có chút gì đó sờ sợ, chỉ lo sẽ mất ngủ.

Cánh cửa chạm hoa ở một bên tường bật mở, Thượng Tu Văn xách túi du lịch của cô vào, thì ra hai phòng ngủ thông nhau, dùng chung một nhà vệ sinh. Anh mỉm cười: “Không quen ở đây đúng không, chẳng có cách nào khác, dù sao cũng tốt hơn là lên lầu nhìn thấy cảnh tượng không thích hợp cho lắm.”

Anh chỉ cho cô vị trí nhà vệ sinh, bảo cô cứ yên tâm dùng đồ đạc ở đây, anh ra phòng làm việc xem sách một lát, rồi dùng nhà vệ sinh chung ở đó luôn. Chúc cô ngủ ngon xong, anh bước ra ngoài.

Cô mang theo quyển “Partners in Crime” của Agatha Christie, quyển tiểu thuyết này gồm nhiều truyện ngắn độc lập với nhau, tình tiết không hề liên quan, tính suy luận cũng không nhiều, nhưng văn phong hài hước nhẹ nhàng, không có sự hồi hộp sợ hãi, rất thích hợp đọc ở một nơi lạ lẫm vào lúc nửa đêm như thế này.

Tắm xong, cô ngồi tựa vào đầu giường đọc sách đợi cơn buồn ngủ đến, nhưng đúng lúc hai mắt muốn nhắm lại thì cửa bật mở, một cô gái trẻ trên người chỉ mặc chiếc sơ mi nam rộng thùng thình để lộ đôi chân thon dài, trắng trẻo, tóc dài gợn sóng đứng trước mặt cô, bốn mắt nhìn nhau, sau đó cô ả hách dịch hỏi: “Cô là ai?”

Căn phòng kiểu Trung Quốc, đồ đạc mang hơi hướng cổ, lại đột nhiên xuất hiện một mỹ nữ, không khí bỗng trở nên có chút liêu trai, kỳ bí. Cam Lộ nghĩ, mình đang ngồi trên giường nhà người ta, trong mắt đối phương có lẽ là hơi lạ lùng, cô không biết phải nói gì, đành cười: “Trước khi bước vào vui lòng gõ cửa, cảm ơn.”

Cánh cửa thông giữa hai phòng bật mở, Thượng Tu Văn nghe tiếng nói chuyện nên bước sang, nhìn cô gái trẻ một cái: “Tiểu thư, mời lên lầu cho, đừng tùy tiện đi lung tung trong nhà người khác.”

“Tôi

chỉ là xuống đây tìm nước uống.”

“Bếp rõ ràng không phải ở đây.”

“Tôi tiện thể đi lòng vòng một chút không được sao?” Cô gái trẻ rõ ràng bị sự lạnh lùng của anh làm cho tức giận, cao giọng hỏi, “Anh là ai, sao lại ở trong nhà của tổng giám đốc Ngô?”

Thượng Tu Văn cau mày, nhưng không nhìn cô ta: “Cô đi gọi Ngô Uý xuống đây, tôi có lời muốn nói với anh ta.”

Cô ta ngờ vực nhìn Thượng Tu Văn rồi lại nhìn Cam Lộ, quay người bỏ đi. Thượng Tu Văn đóng cửa lại, tỏ vẻ bất lực: “Xin lỗi, để em thấy chuyện không hay rồi.”

Cam Lộ nghĩ, biệt thự này là của cậu Thượng Tu Văn anh chỉ là mượn dùng, anh họ anh đến đây cũng là lẽ dĩ nhiên, tuy cô gái anh ta dẫn về rõ ràng không phải vợ anh ta, nhưng đó là chuyện riêng của họ, cũng đâu cần phải gọi anh ta xuống. Nhưng cô cảm thấy, giữa cô và Thượng Tu Văn cũng chưa thân thiết tới mức để xen vào chuyện nhà của nhau nên chỉ mỉm cười nói: “Không sao, em cũng đang định đi ngủ.”

Thượng Tu Văn giúp cô tắt đèn, rồi trở về phòng mình, Cam Lộ nằm xuống, chuẩn bị đếm cừu. Nhưng cánh cửa chạm hoa không cách âm, một lát sau, cô có thể nghe rõ mồn một tiếng một người đàn ông bước vào căn phòng bên cạnh, cười nói: “Tu Văn, thì ra cậu ở đây à, anh tưởng cậu đi leo núi cùng đám bạn ngày mai mới về chứ, còn dặn nhà hàng chuẩn bị bữa tối ngày mai cho các cậu nữa đấy.”

“Anh ba, chơi cũng phải có hạn độ chứ, anh kết hôn mới nửa năm đã dẫn gái về nhà rồi. Nếu muốn tự do, sao lại còn cưới vợ làm gì.”

“Cậu không cần dạy khôn anh,” Người đàn ông đó cười ha hả, “Nghe nói cậu cũng dẫn gái đến đây, sao không đi hưởng sung sướng đi, lại rảnh rỗi ngồi đây giảng đạo lý cho anh.”

Phía bên đó im lặng một lúc, giọng Thượng Tu Văn lại vang lên: “Anh ba, tôi luôn cảm thấy rằng, nếu đã kết hôn thì phải tôn trọng hôn nhân. Hơn nữa đây là thành phố nhỏ, anh cũng phải giữ thể diện cho chị dâu, nhà chị ấy cũng có máu mặt ở thành phố J này, chị ấy lại là con gái duy nhất. Anh mà cứ như vậy, sớm muộn gì cũng sinh chuyện. Tôi không muốn nói nhiều nữa, các người ngày mai đi sớm cho.”

“Được rồi được rồi, mấy năm trở lại đây, cậu còn hủ lậu hơn cả ông già anh đấy. Ấy, cô gái dẫn đến lần này có phải là người yêu không, cậu cũng nên có bạn gái đi, nếu không…”

Thượng Tu Văn ngắt lời anh ta: “Lên lầu nghỉ ngơi đi, đừng ở đây nói linh tinh, lo việc của anh là được rồi.”

Bên đó trở lại yên tĩnh, sự tĩnh lặng quá mức ở khu biệt thự khiến người ta cảm thấy rờn rợn, Cam Lộ không biết phải đếm bao nhiêu cừu mới ngủ thiếp đi được, nhưng cô ngủ không ngon giấc. Đêm đầu tiên ở chung phòng với Tân Thần, bọn cô trò chuyện vài câu đã ngủ ngon lành, cô không thể lấy cớ phòng lạ giường lạ để đổ thừa cho lần mất ngủ này.

Cô biết rất rõ, nụ hôn của Thượng Tu Văn làm trái tim cô không ngủ yên.

Con gái nếu đã từng yêu, cho dù đó chỉ là một cuộc tình chóng vánh thì cũng khó tránh khỏi việc lấy ra so sảnh với tình cảm hiện tại, nhất là ở cái giai đoạn “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”, đây không phải là phạm vi mà lý trí có thể kiểm soát.

Cam Lộ buồn rầu phát hiện, tình yêu của cô chưa bao giờ trọn vẹn.

Nhiếp Khiêm quá để tâm vào tiền đồ của anh, không còn thời gian để ý đến cô, Thượng Tu Văn lại có vẻ như không quá chú tâm tới sự nghiệp nhưng có thái độ sống rất thú vị.

Quan trọng hơn là, cô chưa từng thấy anh có gì mờ ám với người phụ nữ khác.

Lúc bọn cô còn chưa quá thân, cô tận mắt trông thấy một cô gái rất xinh đẹp lả lơi với anh, Tiền Giai Tây nhìn không thuận mắt, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Con bé này lắng lơ quá.” Cô thì lại thấy buồn cười, bởi vì Thượng Tu Văn thờ ơ lãnh đạm, không có ý gì là muốn thừa gió bẻ măng như những gã đàn ông khác đó, chính thái độ nghiêm túc của anh đã để lại ấn tượng ban đầu rất tốt trong cô.

Nhưng, anh đối với cô lúc gần lúc xa, không thể nói là đặc biệt thân mật, dù là sau khi đã hôn nhau.

Cô không nghĩ rằng người đàn ông lúc nào cũng giữ thái độ như thế là đang yêu nghiêm túc.

Tiền Giai Tây tra hỏi cô: “Lần này chắc là đang yêu nhau chứ, đã thân mật đến thế kia mà.” Ý Tiền Giai Tây muốn nói về chuyện vừa nãy trước mặt mọi người Thượng Tu Văn xoa bóp vai phải giúp cô.

“Tuần này tớ phải lên lớp giùm hai giáo viên, dạy hai lớp này đều phải viết bảng rất nhiều nên vai trái đau nhức không thể tả, có lẽ tớ bị viêm khớp vai rồi.”

“Cậu đừng có mà đánh trống lảng với tớ, lúc trước hỏi cậu thì cậu luôn miệng nói chỉ là bạn bè bình thường, chưa từng thấy cậu để cho một người bạn bình thường khác giới xoa bóp bao giờ.”

“Anh ấy chỉ là nắn vai giúp tớ thôi mà, cậu đừng đem giới tính vào đây.”

Tiền Giai Tây cười mỉa mai: “Tớ còn không biết cậu sao? Nếu không thân mật đến một mức độ nhất định nào đó, cậu sao có thể để cho anh ta nắn vai được. Nào nào, nói thật với tớ xem nào, hai cậu đã đến cấp mấy rồi.”

Cam Lộ mặt đỏ như gấc, rốt cuộc là phải nói thật cái gì. Cô không muốn quanh co với cô bạn thân nhưng thật sự chẳng có gì để báo cáo cả.

Từ thành phố J trở về, cô và Thượng Tu Văn hẹn hò nhiều hơn trước một chút. Anh chẳng khác gì lúc trước nói năng đâu ra đó, có chút gì đó phớt đời mà người khác không thể chán ghét, luôn có thái độ nghiêm túc mỗi lần lắng nghe cô nói. Thỉnh thoảng ôm hôn cô, nụ hôn của anh vẫn vô cùng lợi hại, nó khiến trống ngực cô đập loạn xạ, nhưng anh chẳng hề có ý đi xa hơn thế.

Cam Lộ không cần suy luận cũng hiểu, người đàn ông này giống hệt mình, không chắc chắn trong quan hệ với đối phương nên không vội vàng tiến tới.

Vốn dĩ cứ tiếp tục như thế cũng tốt, Cam Lộ vẫn còn rất trẻ, không có ý vội vàng, nhưng tình yêu mà thiếu sự nồng nhiệt suy cho cùng cùng không phải là thứ cô cần. Cái tâm thái ung dung điềm tĩnh của Thượng Tu Văn chẳng hề khơi gợi lòng hiếu kỳ của cô, ngược lại còn khiến cô có chút chán ngán.

Hôm đó Thượng Tu Văn đến đón cô, nói cùng dùng bữa với Phùng Dĩ An và bạn gái anh ta, nhưng lúc đến nơi chỉ thấy mỗi mình Phùng Dĩ An.

“Tân Thần đâu?” Cam Lộ buột miệng hỏi, cô đã từng đi ăn với họ rất có cảm tình với cô gái xinh đẹp mà điềm đạm ấy.

Phùng Dĩ An trả lời không vui: “Cô ấy đi Tân Cương với bạn rồi, nửa tháng sau mới về, tôi vừa gọi điện thoại mới biết đấy.”

Tiếng là bạn trai mà bạn gái đi rồi mới biết tin thì rõ ràng là không bình thường. Cam Lộ thấy tò mò, nhưng chưa bao giờ nhiều chuyện hỏi đến tận cùng. Nhưng lúc ăn cơm, Phùng Dĩ An vừa uống rượu vừa mở lòng với Thượng Tu Văn: “Tôi thật không hiểu cô gái này, đã đồng ý đi xem mắt có nghĩa là muốn có người yêu rồi không đúng sao, nhưng cô ấy đối

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT