watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12660 Lượt

ta sang đấy làm gì?”

“Đi ngắm cảnh không được sao? Em đúng là nhiều chuyện, lại đây đánh bóng này.”

Không ngờ Tần Nghiên Chi quay sang nói với bạn trai: “Đi, Steven, chúng ta ra sông tản bộ.”

Tần Trạm biế rõ cô em họ là người rất cảm tính, đoán chắc cô không phải bỗng dưng có nhã hứng tản bộ, nhưng ngăn không được, lại sợ cô gây chuyện nên đành đi theo. Đến bờ sông, từ xa nhìn thấy Cam Lộ ngồi một mình trên chiếc ghế dài, thẫn thờ nhìn ra xa, anh thở phào: “Được rồi, đừng làm phiền cô ấy, chúng ta đi thôi.”

Tần Nghiên Chi nào muốn đi, đến cửa hàng bên cạnh mua mấy lon bia: “Uống rượu ở đây thích hơn nhốt mình trong phòng billard.”

Steven cũng đồng thanh phụ họa: “Công viên này xây đẹp thật đấy, mùa hè nếu có Festival, vừa nghe nhạc vừa uống bia thì thật chẳng còn gì thú vị bằng.”

Bọn họ ngồi trên bậc tam cấp phía sau uống bia trò chuyện, cảm thấy rất thư thái. Nhưng chẳng bao lâu sau, chỉ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đi đến ngồi cạnh Cam Lộ, Tần Nghiên Chi cười hê hê: “A Trạm, anh đoán xem người này có phải là ông chồng không muốn giới thiệu với chúng ta của cô ta không?”

Tần Trạm không vui nói: “Em nhiều chuyện quá đấy, ở Mỹ mấy năm rồi sao lại không bỏ được thói thích xem vào chuyện người khác ấy thế?”

Tần Nghiên Chi đứng dậy cười nói: “Em dứt khoát phải xem vào đến cùng, qua đó xem đi.”

Tần Trạm kéo tay cô: “Chi Chi, em làm gì thế hả, cô ấy có khi nào chọc ghẹo gì em không?”

“Cô ta cũng biết điều, không mặt dày tìm đến nhà mình. Nhưng nếu không phải mẹ cô ta, em cũng không đến nỗi vừa học hết cấp ba đã bị cha tống cổ ra nước ngoài du học.”

“Ấy, em nói có lý một chút đi, nếu không phải thành tích của em quá kém, ở trong nước không vào nổi trường nào tốt, chú cho em đi học đâu có liên quan gì đến dì.”

Tần Nghiên Chi hếch mặt lên, hắt tay anh ra: “Đúng vậy, cha em lúc nào cũng lấy cô ta ra để dạy em, vừa học giỏi, vừa hiền lành, lại hiểu chuyện, tự lập, em bây giờ muốn xem cô ta có phải là hoàn hảo không có khuyết điểm như thế không.”

Cô đi thẳng đến chỗ Cam Lộ ngồi, Steven không hiểu chuyện gì cũng đi theo cô, Tần Trạm toát mồ hôi vội vàng đuổi theo sau.

Nhiếp Khiêm đứng dậy, chào Tần Trạm: “Giám đốc Tần, chào anh.”

Hai người gặp mặt nhau trong vô số các buổi tiếp khách, Tần Trạm miễn cưỡng cười: “Chào anh, Nhiếp tổng.”

Ánh mắt Nhiếp Khiêm lướt qua Tần Trạm, hướng về Tần Nghiên Chi, cười mà như không cười: “Tiểu thư, cô đoán không sai, tôi không phải là chồng Lộ Lộ. Có vấn đề gì không?”

Người anh cao lớn, ánh trăng sáng chiếu rọi khiến gương mặt anh tuấn của anh càng nghiêm nghị lạnh lùng khiến người ta có cảm giác e dè. Tần Nghiên Chi đần người ra, nhất thời không biết phải nói gì. Cam Lộ bực bội nhìn Tần Trạm, Tần Trạm xua tay, thể hiện sự bất đắc dĩ của mình rồi cười ha ha: “Thật khéo quá, lại gặp mặt ở đây, cùng nhau đi uống chút bia chứ.”

“Không còn sớm nữa, em phải về nhà.” Cam Lộ cũng đứng dậy, khoác giỏ xách lên vai.

“Anh đưa em về. Tạm biệt các vị.” Nhiếp Khiêm gật đầu chào mọi người rồi cùng Cam Lộ đi ra khỏi công viên.

“Cuộc sống của em đúng là không giống như những bà nội trợ đơn thuần mà.” Nhiếp Khiêm cho xe chạy ra đường, “Lại có người muốn chĩa mũi dùi vào em, hơn nữa cô gái đó lại tỏ vẻ như vừa bắt gian thành công cơ đấy.”

Cam Lộ bị hai từ “bắt gian” và “chĩa mũi dùi” làm cho rúng động, nhưng nhớ lại cái nhìn dò xét thích thú của Tần Nghiên Chi, trong ánh mắt rõ ràng không chỉ có sự hiếu kỳ. Cô thừa nhận vừa rồi có lẽ không phải vô tình gặp gỡ, đồng thời cũng khẳng định mình giữ khoảng cách với gia đình họ Tần là hoàn toàn đúng đắn.

“Tần Trạm có quan hệ gì với em?”

Cam Lộ không vui tránh ánh mắt của anh: “Chẳng có quan hệ gì cả.”

Nhiếp Khiêm sững lại: “Anh không có ý tra hỏi em, nhưng Tần Trạm là cháu của Tần Vạn Phong, những người theo ngành địa ốc bên cạnh em quả không ít.”

Cam Lộ không có ý định cho anh biết Tần Vạn Phong là chồng hiện tại của mẹ cô: “Tiếc là em không đủ tư cách đóng vai hồng nhan họa thủy, nếu không có thể trực tiếp tìm lý do ướt át cho chuyện này rồi.”

Nhiếp Khiêm cười hê hê: “Rất tốt, em vẫn chưa mất đi khiếu hài hước.”

Cam Lộ cười gượng: “Anh cũng biết pha trò hơn lúc trước.”

Nhiếp Khiêm trầm ngâm một lúc rồi mới nói: “Trước đây anh quá cứng nhắc, chắc là một gã đàn ông chán ngắt đúng không?”

“Anh không chán ngắt, Nhiếp Khiêm ạ.” Cam Lộ có sao nói vậy, “Anh chỉ nghĩ cho mình anh: sự nghiệp của anh, mục tiêu của anh, tiền đồ của anh, người khác không cách nào chiếm được sự chú ý của anh, đó cũng không phải là lỗi của anh.”

Nhiếp Khiêm hồi lâu không nói, lòng Cam Lộ rối bời nên cũng chẳng muốn tìm đề tài để nói, xe nhanh chóng dừng trước chung cư nhà cô, cô tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống: “Cám ơn anh, tạm biệt.”

Cam Lộ về đến nhà, vào phòng mẹ chồng chào bà trước: “Mẹ, con đã về.”

Ngô Lệ Quân đã thay quần áo ngủ, đang đọc tài liệu gì đó, mặt đanh lại, chỉ gật đầu, rõ ràng là không có ý trò chuyện với cô, Cam Lộ cũng chẳng thể hỏi điều gì, chiếu lệ bảo bà đi ngủ sớm, sau đó lên lầu.

Lúc cô sắp học thuộc giáo án xong thì nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn: “Lộ Lộ, anh đã về rồi, bây giờ đến chỗ Dĩ An xử lý chút việc, về nhà hơi trễ, em đừng đợi anh.”

Giọng anh vẫn bình thản như mọi ngày, nghe không ra điều gì bất thường, Cam Lộ chần chừ một lát, cuối cùng hỏi: “Việc có nghiêm trọng không?”

Thượng Tu Văn có chút ngạc nhiên: “Em cũng nghe nói rồi à? Đừng lo lắng, không sao đâu, chúng ta nói sau nhé.”

Cam Lộ hơi yên tâm một chút, cô hoàn thành công việc xong, đúng giờ lên giường đi ngủ, dù trằn trọc rất lâu, nhưng cuối cùng cô vẫn mơ màng thiếp đi, nhưng giấc ngủ không ngon. Thượng Tu Văn vừa đẩy cửa bước vào, cô liền tỉnh dậy, với tay bật đèn bàn.

Thượng Tu Văn đặt hành lý vào một góc, ngồi lên mép giường, vuốt tóc cô: “Chưa ngủ à, đã nói là em đừng lo lắng mà.”

Cam Lộ chăm chú nhìn anh, chỉ thấy gương mặt anh có vẻ mệt mỏi, mắt trũng sâu, cằm lún phún râu chưa kịp cạo, dù anh có tỏ ra trấn tĩnh thế nào cũng không có vẻ giống như bình thường. Cô không định hỏi gì ngay lúc này chỉ nói: “Để em đi mở nước cho anh, anh đi tắm đi.
>Gia Cố Tình Yêu – Chương 23
Gửi lúc 20:48 ngày 16/12/2013
“Để anh xem tay em nào.” Anh cầm lấy trái Cam Lộ quan sát tỉ mỉ, “Còn đau không?”

Chiều nay cô đã đến bệnh viện thay thuốc, cổ tay phải vẫn còn quấn băng trắng nên không thấy gì: “Bác sĩ nói uống thuốc đúng giờ sẽ không sao.”

“Xin lỗi, em bị thương vậy mà anh không thể lập tức quay về ở bên cạnh em, bây giờ lại làm em lo lắng. Không sao đâu, anh và Dĩ An cơ bản đã có kế hoạch ứng phó rồi.”

Anh lúc nào cũng chu đáo như vậy, nhưng không hiểu vì sao, sự chu đáo lúc nãy của anh làm Cam Lộ thấy xót xa, cô miễn cưỡng cười: “Không sao, em đi mở nước đây.”

Thượng Tu Văn đi tắm, Cam Lộ cũng không ngủ, mở hành lý của anh, lấy áo vest ra treo lên, cho quần áo cần giặt vào giỏ đựng quần áo dơ, rồi cất va li vào tủ. Sắp xếp gọn gàng đâu ra đó, lại nghĩ đến mấy ngày hôm nay anh không ở nhà, cô không để sẵn quần áo ngủ của anh trong nhà tắm, vội vàng mở tủ lấy ra một bộ cầm vào nhà tắm. Chỉ thấy Thượng Tu Văn đang ngâm mình trong bồn mát xa, hai môi mím chặt vào nhau tố giác tâm sự trùng trùng trong lòng anh.

Cam Lộ đặt áo ngủ xuống, lấy quần áo anh vừa thay ra cho vào giỏ đồ dơ, rồi ngồi xuống cạnh bồn tắm nhúng tay phải vào nước, nước có vẻ lạnh, cô gọi: “Tu Văn.”

Thượng Tu Văn mở mắt, mỉm cười, nắm lấy tay phải cô, nhẹ nhàng đưa lên môi hôn.

“Cẩn thận kẻo bị cảm lạnh đấy, tắm nhanh rồi vào giường nghỉ ngơi đi anh.”

Cô vội vàng giằng ra khỏi tay anh, quay về giường nằm, một lát sau, Thượng Tu Văn cũng bước vào, tắt đèn rồi nằm cạnh cô, cánh tay anh vòng qua người cô từ phía sau, ôm cô vào lòng, lưng cô chạm vào ngực anh, hai người giống hai chiếc muỗng úp vào nhau. Lúc trước cô rất thích tư thế thân mật này, chỉ cần anh vòng tay sang, cô lập tức điều chỉnh tư thế, cuộn tròn trong lòng anh, tận hưởng cảm giác được anh che chở. Thế nhưng hôm nay cô lại có chút mỏi mệt không thể nói thành lời, nên không động đậy.

Thượng Tu Văn vén tóc cô sang một bên, đặt nụ hôn lên gáy cô, thì thầm: “Có tâm sự à, Lộ Lộ?”

Cam Lộ không phải là người hay để lộ tâm sự ra ngoài, nhưng tâm sự của cô dường như không giấu được Thượng Tu Văn, cô thầm cảm phục anh trong tình thế này vẫn giữ được năng lực quan sát tinh tế như vậy.

Cô nhẹ nhàng thở ra: “Nếu khi anh mỏi mệt, muộn phiền như thế này, em chẳng thể chia sẻ với anh, tự em cũng sẽ cảm thấy mình thật quá đáng. Nhưng…” Cô xoay người lại, đối diện với anh, hai tay vòng qua eo anh, trán tựa vào cằm anh, “Tu Văn, em không hy vọng mình biết được tin tức của anh thông qua người khác, bất luận là tốt hay xấu.”

Cô có thể cảm nhận vòng tay đang vuốt ve lưng cô của Thượng Tu Văn đột nhiên dừng lại, anh rất lâu không nói gì, cô nghĩ, đã nói ra rồi thì chẳng có lý do gì không thể tiếp tục: “Em không định cản trở anh xử lý sự việc, có lẽ em chẳng giúp gì được cho anh, nhưng em nghĩ, chúng ta là

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT