watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12661 Lượt

hộ của anh nằm ở tầng 25 của một tòa chung cư cao tầng bên bờ hồ, cảnh quan, vị trí đều rất đẹp, nội thất mới tinh, Phùng Dĩ An giơ tay chỉ chỉ: “Từ lúc mua nhà đến lúc thiết kế tôi đều không quan tâm, hoàn toàn là theo ý của cha mẹ tôi nhưng cũng

không đến nỗi khó coi lắm. Hơn nữa, mẹ tôi yêu cầu rất cao, tất cả thiết bị đều bảo vệ môi trường, đồ điện gia dụng đều được trang bị đầy đủ, chỉ thiếu đồ dùng sinh hoạt mà thôi.”

Thượng Tu Văn vừa theo Phùng Dĩ An vào xem tất cả các phòng, vừa hỏi tình hình trị an. Cam Lộ nhìn hai người họ đi qua đi lại hết phòng này đến phòng khác, đầu óc mù mờ, nhất thời không biết nói gì, chỉ đứng đờ ra ở phòng khách.

Hai người trở lại phòng khách, Thượng Tu Văn nói với Cam Lộ: “Lộ Lộ, ở đây được đấy, không cần phải đi xem nhà khác nữa, lát nữa anh sẽ đi mua những thứ còn thiếu cho em.”

Cô không muốn giằng co với anh trước mặt Phùng Dĩ An, chỉ mím chặt môi không đáp.

Phùng Dĩ An chẳng hề có ý hỏi rõ ngọn nguồn, đưa chùm chiếc khóa cho Cam Lộ: “Chị chỉ cần yên tâm mà ở thôi, chìa khóa đều đưa chị hết, tôi sẽ không đến đây đâu.”

Bạn đang doc truyen online
Cam Lộ vẫn lừng khừng, Thượng Tu Văn đã đón lấy: “Cám ơn cậu, Dĩ An.”

“Tu Văn, giữa chúng ta có cần phải khách sáo thế không?” Dĩ An cười nói, quay sang Cam Lộ: “Lộ Lộ, sáng mai Húc Thăng có hội nghị bán hàng, liên quan đến việc điều chỉnh kế hoạch bán hàng cả năm, vô cùng quan trọng, e rằng ngày mai chúng tôi đều phải đích thân đến thành phố J.”

“Lời nói này thật…” Cam Lộ chán nản nói: “Dĩ An, anh có khi nào thấy tôi cản đường ai đó chưa.”

Thượng Tu Văn cười gượng: “Được rồi Dĩ An, tôi xuống dưới mua chút đồ, cậu ở đây đợi tôi một lát.”

Phùng Dĩ An tiện tay kéo tấm vải trắng che bụi ra, để lộ chiếc sô pha màu nâu: “Lộ Lộ, sắc mặt chị không tốt, đến đây ngồi một lát đi, tôi đến chỗ quản lý chung cư xem xem có người giúp việc không, kêu họ đến lau dọn cho sạch sẽ.”

“Dĩ An, anh khoan đi đã.” Cam Lộ ngồi xuống: “Tôi có chuyện muốn nói với anh, anh đã biết vai diễn của Tu Văn ở Húc Thăng từ lâu rồi phải không?”

Phùng Dĩ An giơ tay lên: “Có trời đất chứng giám, anh ấy trước giờ chưa hề nói với tôi. Tôi cũng là xem báo mới biết chủ tịch mới của Húc Thăng là ai, lúc đó còn rất ngạc nhiên nữa là. Sau khi nói chuyện điện thoại với tổng giám đốc Ngụy ở bộ phận quản lý bán hàng, tôi mới hiểu được đôi chút.”

Cam Lộ biết tổng giám đốc Ngụy mà anh nói là con rể thứ hai của Ngô Xương Trí, Ngụy Hoa Sinh, cô nghĩ, chí ít, người nhà họ Ngô cũng đã biết từ lâu, cô thẫn thờ nhìn về phía trước không nói gì nữa.

“Ngụy tổng nói với tôi, hội đồng quản trị họp rất lâu, Tu Văn trước sau đều từ chối, nhưng ngoài phải làm vậy ra không còn cách nào khác để giải quyết vấn đề mà Húc Thăng đang gặp phải. Một mặt, chủ tịch Ngô gánh một phần trách nhiệm thay cho quý tử của ông ấy, không thể tiếp tục ngồi ở vị trí đó; mặt khác Viễn Vọng rót vốn vào là có điều kiện, anh ấy phải có trách nhiệm với cổ đông của Viễn Vọng. Ngoài anh ấy ra, không còn ai thích hợp cả.”

“Rốt cuộc chỉ có mình tôi là con ngốc trong con mắt của mọi người.” Cam Lộ cười tự mỉa mai.

“Lộ Lộ, cô không vui vì chuyện này sao? Tu Văn có suy nghĩ của anh ấy, lại cũng chẳng phải việc gì lớn, sự việc quá cấp bách nên không kịp thương lượng với cô, không cần phải tức giận như thế.”

Cam Lộ chua chát nói: “Tôi không tức giận, chẳng lẽ phải chấp nhận nó như một chuyện sung sướng bất ngờ hay sao?”

“Có lẽ anh ấy có nỗi khổ riêng.”

“Ai cũng có nỗi khổ riêng, nếu thật có nỗi khổ thì tốt nhất là nuốt vào trong tự mình giữ lấy, đâu cần phải hi vọng người khác thông cảm một cách điều kiện như vậy được.”

Phùng Dĩ An rõ ràng không ngờ Cam Lộ lại nói những lời lạnh lùng như vậy, liền ngớ ra: “Lộ Lộ, chị là vợ anh ấy, không phải người khác, nên thông cảm cho anh ấy mới phải.”

“Dĩ An, anh chưa kết hôn, nhưng anh cũng từng yêu, nếu người yêu của anh chuyện gì cũng giấu anh, anh sẽ làm như không có chuyện gì không?”

Phùng Dĩ An nghĩ ngợi, thở dài: “Không, thẳng thắn mà nói, đối với những chuyện này, càng yêu lại càng tính toán, không yêu mới có thể ra vẻ thản nhiên. Nếu tôi không xét nét, chắc đã không chia tay với Tân Thần. Vốn dĩ tôi muốn kết hôn với cô ấy xong sẽ sống ở đây, nhưng bây giờ không muốn nhìn thấy căn nhà này thêm phút giây nào nữa.”

Cam Lộ không ngờ mình lại đụng chạm đến chuyện đau lòng của anh ta, nhưng bây giờ cô chẳng có sức lực đâu để đi an ủi anh ta, chỉ im lặng thở dài.

“Tu Văn rất quan tâm đến chị, anh ấy bình thường là người rất thản nhiên, chị xem bộ dạng lúc nãy của anh ấy, rõ ràng là đã mất đi vẻ bình tĩnh thường thấy. Lúc anh ấy kiểm tra phòng tắm còn thử xem nền nhà lúc ướt có trơn trượt không nữa, nói phải mua vài miếng thảm chống trơn, chị bây giờ tuyệt đối không thể bị ngã.”

Cam Lộ cười thê lương: “Anh ấy chỉ là quan tâm đến đứa con trong bụng tôi mà thôi.”

Phùng Dĩ An nhất thời không biết nói gì.

Cam Lộ mệt mỏi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

Phùng Dĩ An ngày đầu tiên nhận được thông báo họp hội nghị bán hàng, anh và Ngụy Hoa Sinh trước nay giao tình rất tốt, đã nghe anh ta kể đại khái vụ việc xảy ra trong buổi họp báo. Lúc Ngụy Hoa Sinh kể đến đoạn Thượng Tu Văn bị vợ tát ngay trước mặt bao nhiêu người, anh cũng vô cùng kinh ngạc. Hôm nay lại lần lượt nhận được điện thoại của Ngô Xương Trí và Ngô Lệ Quân, hai người đều giao phó cho anh nhiệm vụ phải khuyên Thượng Tu Văn đến thành phố J họp đúng giờ, cách nói cũng vô cùng căng thẳng, anh không biết giữa vợ chồng Thượng Tu Văn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc này chỉ thấy sắc mặt Cam Lộ nhợt nhạt, tiều tụy, anh thật không nhẫn tâm chút nào.

“Như vầy đi, chị vào phòng nằm một lát, trong đó có một cái tràng kỷ, sẽ thoải mái hơn ở đây.”

Phùng Dĩ An dìu Cam Lộ vào phòng ngủ, bên trong trên chiếc giường chỉ trải một tấm drap hiệu Simmons, bên cửa sổ là một chiếc tràng kỷ màu đỏ sậm, Phùng Dĩ An kéo tấm vải trắng che bụi ra. Cô nằm lên đó, cơ thể yếu ớt dán chặt vào chiếc nệm êm mịn dưới lưng, từ từ thở ra.

Cô cảm thấy việc mình nằng nặc đòi dọn ra ngoài rõ ràng là chuyện riêng giữa cô và Thượng Tu Văn, nhưng bị Phùng Dĩ An đột nhiên khơi ra thì lại trở thành việc cô gây chuyện vô lối.

Nằm trong căn phòng xa lạ, trái tim cô tê dại, không biết ngày mai mình sẽ ra sao. Tay cô bất giác đưa lên vuốt ve bụng mình.

Đầu hè năm ngoái, để chuẩn bị cho việc có thai, Cam Lộ đã mua không ít sách về nghiên cứu tỉ mỉ, cô đã có những kiến thức lý thuyết về việc thụ thai cũng như quá trình phát triển của thai nhi, nhưng giờ phút này, cô lại chẳng có chút khái niệm gì với sinh linh bé nhỏ đang dần thành hình trong bụng cô, mấy hôm nay lúc đi tắm, cô thậm chí còn không dám nhìn trực diện cơ thể mình.

Có thật phải sinh con ra trong hoàn cảnh này không? Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã rất khó xua đi.

Cô tự biết ý nghĩ này rất tội lỗi, nhưng lại nghĩ, chỉ là một phôi thai còn chưa biết cả giới tính, tiếng Anh thậm chí còn dùng “it” để gọi. Mình đến ngay cả bản thân còn không rõ bước tiếp theo phải làm gì, với tâm trạng hiện giờ của cô, sao có thể bảo đảm đứa bé phát triển khỏe mạnh được đây? Cô và Thượng Tu Văn đi đến nước này, có thể cho con một môi trường phát triển lành mạnh và hòa thuận được không?

Cam Lộ chìm vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, trong mơ màng cô cảm giác Thượng Tu Văn có đi vào một lần, giúp cô đắp chăn, anh đứng bên cạnh cô, cô biết anh tất nhiên là đang nhìn mình nhưng cô lại không thể mở mắt nhìn anh. Rất lâu sau, anh nhẹ nhàng đi ra.

Đợi Thượng Tu Văn bước vào một lần nữa gọi cô dậy, cô gần như đã sức cùng lực kiệt. Nằm rất lâu như thế nhưng cô lại chẳng có cảm giác đỡ mệt hơn chút nào, cơ thể vẫn rất nặng nề, căn bản là chẳng muốn cựa mình. Nhưng Thượng Tu Văn đã đỡ cô ngồi dậy, giọng lo lắng: “Em đang chảy máu cam kìa.”

Cô đưa tay lên quệt mũi, quả nhiên máu dính đầy tay: “Không sao, giúp em lấy khăn lại đây.”

“Anh đưa em đến bệnh viện.”

“Chảy máu cam làm gì phải đi bệnh viện? Mấy hôm nay chảy mấy lần rồi, một lát là hết thôi.” Cô buồn bực nói, đứng lên chuẩn bị đi vào nhà tắm, đột nhiên nhớ ra đây là nhà của người khác, không có khăn, bèn quay người ra phòng khách, lấy khăn giấy trong giỏ mình ra lau máu.

Thượng Tu Văn bước tới, chẳng nói chẳng rằng, lấy áo khoác định mặc cho cô: “Đến bệnh viện với anh, xem bác sĩ nói sao.”

Phùng Dĩ An đang ngồi trong phòng khách cũng phụ họa theo: “Đúng đấy, mau đi bệnh viện đi.”

Cam Lộ bực bội hất tay Thượng Tu Văn ra: “Em đã nói không đi rồi mà.”

“Lộ Lộ, vô duyên vô cớ chảy máu cam mấy lần, phải đi xác định nguyên nhân là gì, xem có ảnh hưởng gì đến con không chứ.”

Cam Lộ đặt tấm khăn giấy dính máu xuống, cười nhạt: “Tu Văn, anh quan tâm đến con như vậy sao?”

“Con và em, anh đều quan tâm.”

“Em không đi bệnh viện, con nghe theo ý trời là được rồi.”

Thượng Tu Văn giận tím mặt: “Em đừng có quá đáng như vậy…” Anh đột ngột dừng lại, chỉ thấy cô nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng lên bất thường, gần như sẵn

Trang: [<] 1, 65, 66, [67] ,68,69 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT