|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
chắc chắn 100% về tình yêu anh dành cho em. Với điều kiện hiện giờ của anh không chỉ một mà rất nhiều cô gái sẽ giành giật nhau để lấy anh, sinh con cho anh. Em sẽ không chiếm vị trí đó, làm lỡ ý định lớn về gia đình của anh, chúng ta…”
Tay Thượng Tu Văn đột ngột co lại, cô bị ghì sát vào ngực anh, cơ thể cô bất ngờ áp chặt vào anh, anh dùng sức mạnh đến nỗi cô hít thở cũng thấy khó khăn, cô bị động ngẩng đầu lên, mặt anh rất gần cô, dưới ánh hoàng hôn, ánh mắt sắc sảo của anh trừng trừng nhìn cô, sau đó giọng nói anh vang lên, rõ ràng và rành rọt: “Lộ Lộ, đừng bao giờ nói với anh hai chữ ấy, anh không đồng ý.” Anh lại ghì chặt cô, từng chữ từng lời khắc sâu vào nhận thức của cô: “Mong em dù gì cũng có chút tôn trọng cuộc hôn nhân của chúng ta, đừng tỏ thái độ buông xuôi dễ dàng như vậy.”
Cam Lộ cố gắng dùng tay đẩy anh ra, mong có một khoảng cách đủ để cô hít thở bình thường nhưng đều hoài công, anh không hề nhúc nhích dù chỉ là một ly, cô chỉ cảm thấy sau làn áo sơ mi mỏng, trái tim anh đang đập thình thịch trong lồng ngực, loạn xạ giống hệt như mạch đập của cô hiện giờ. Cô vì hít thở khó khăn nên cảm thấy hơi chóng mặt, nhưng lại không thể đáp lại sự trách móc này của anh.
Sau cùng lúc anh buông cô ra, cô hít thở thật sâu, thật lâu cũng không nói nên lời. “Anh đưa em về nhà.”
Đừng để hồi ức trở thành bí mật
Giang Tiểu Lâm chẳng nói chẳng rằng đi lấy giấy đăng ký kết hôn, dù không tổ chức đám cưới cũng chẳng đi tuần trăng mật, thậm chí chẳng cho mọi người ăn kẹo mừng gọi là, nhưng tin kết hôn của cô vẫn lan truyền khắp trường.
Lúc Cam Lộ hết tiết dạy về văn phòng, thì nghe đồng nghiệp đang bàn tán xôn xao.
“Sao cô biết được thế?”
“Cô ấy đã dọn ra khỏi ký túc xá trường rồi. Nghe nói đối phương là công chức, cán bộ ngoại giao, góa vợ, có đứa con gái hơn 5 tuổi.”
“Chẳng trách không đãi rượu cũng chẳng có pháo hồng. Nói theo kiểu cũ thì là làm vợ lẽ.”
“Đúng là đầu óc cổ hủ, nhà cô giáo Giang ở nông thôn, nặng gánh gia đình, đây mới là sự lựa chọn sáng suốt.”
“Nói cũng phải, bây giờ nghe nói rất nhiều thiếu nữ tuổi xuân mơn mởn lại thích tìm cho mình một người đàn ông chững chạc có sự nghiệp vững vàng, người ta có vợ rồi cũng chẳng thành vấn đề. Cuộc hôn nhân này của cô giáo Giang là bình thường đấy chứ, cũng rất tốt nữa.”
Cam Lộ dĩ nhiên không tham dự vào cuộc bàn tán ấy, đầu óc cô hiện giờ bị vấn đề của mình chiếm chọn, chẳng còn tâm trí hơi sức đâu mà để ý đến số phận người khác, nhưng cô vẫn có chút cảm thán.
Đối với người ngoài cuộc, hôn nhân của Giang Tiểu Lâm là một sự lựa chọn khôn ngoan, tình yêu dĩ nhiên bị người ta lờ đi. Cô đang đối mặt với nguy cơ chưa từng có trong hôn nhân, không thể không suy nghĩ, rốt cuộc thứ mà mỗi người muốn có được từ hôn nhân là gì.
Cô chưa từng gặp phải khó khăn như Giang Tiểu Lâm. Lúc đồng ý lời cầu hôn của Thượng Tu Văn, cô còn rất trẻ, hoàn toàn có thể lựa chọn cho mình một cuộc sống tự do tự tại hơn, ít ra lúc đó điều kiện của Thượng Tu Văn bày ra trước mắt cô không phải là lý do để cô bị mê hoặc mà nói lời đồng ý. Cô có thể thẳng thắn nói rằng, sự lựa chọn của cô không hề mang màu sắc lợi lộc.
Thế nhưng sau khi trải qua cuộc hôn nhân có thể nói là hòa hợp hơn hai năm, cuộc sống của cô bỗng dưng trở nên rối rắm. Cô thậm chí suýt chút nữa buột miệng nói với anh hai chứ “ly hôn”.
Nghĩ đến đây, cô cảm thấy đau đầu khôn tả.
Thời gian này cô bận đến đầu tắt mặt tối, vừa phải lên lớp vừa phải chạy đến bệnh viện, chút thời gian hạn hẹp còn lại thì để chuẩn bị giáo án, không còn sức lực để nghĩ ngời gì nữa.
Bây giờ tình hình sức khỏe của ông Cam đã ổn định, bệnh cảm của dì Vương cũng đã khỏi, có thể tiếp tục tới lui bệnh viện chăm sóc ông, cô cũng dễ thở hơn được phần nào. Nhưng sự nhẹ nhõm này chỉ là về mặt thể xác mà thôi, tâm trạng cô vẫn căng như dây đàn.
Hết giờ làm, Cam Lộ lái xe đến bệnh viện thì thấy Phùng Dĩ An đang ngồi trò chuyện cười đùa rất vui vẻ với cha mình. Cô không khỏi ngạc nhiên: “Dĩ An, sao anh lại rảnh rỗi ghé đây?”
“Hôm qua tôi đến thành phố J dự cuộc họp, mới nghe Tu Văn nói cha chị nằm viện, dĩ nhiên phải đến thăm rồi.”
Sau hôm nói chuyện gần như trở mặt với nhau ở bãi đậu xe, Thượng Tu Văn đưa cô về nhà, rồi lập tức ra về. Mấy hôm nay anh đều ở thành phố J, Cam Lộ ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm, bây giờ đối diện với anh cô cảm thấy tinh thần căng thẳng mệt mỏi, nghĩ anh chắc cũng có cảm giác như thế.
“Cám ơn anh, phiền anh quá.”
Phùng Dĩ An lấy một phong thư từ trong túi ra đưa cho cô: “Tôi đã đổi thẻ vào chung cư của căn hộ đó rồi, cũng đã nói với ban quản lý rồi, chị cứ yên tâm ở đó.”
Cam Lộ hôm trước về nhà, vừa lúc ban quản lý đến thông báo, nói phải đăng ký thông tin người thuê nhà, đồng thời phải do chủ nhà đến nhận thẻ vào chung cư mới vừa được nâng cấp, cô không biết làm sao, đành gọi điện thông báo cho Phùng Dĩ An đến xử lý.
Cô vừa nhận phong thư, ông Cam mặt đầy vẻ hoài nghi nói: “Lộ Lộ, con hiện giờ đang ở đâu thế?”
Cam Lộ nhất thời không biết trả lời ra sao, thì nghe Phùng Dĩ An cười nói: “Lộ Lộ đang tạm thời mượn căn hộ trống của cháu để ở.” Cô đưa mắt ra hiệu, Phùng Dĩ An giật mình, vội vàng bổ sung, “Chị ấy là vì muốn ở gần để tiện chăm sóc bác.”
Ông Cam bán tín bán nghi: “Lộ Lộ, có cần phải dọn ra ngoài ở thế không? Nhà mẹ chồng con cũng cách đây không xa mà.”
“Ở đây tiện hơn, chỉ là tạm thời thôi.”
“Tu Văn có cũng dọn ra ngoài với con không?”
Cam Lộ chỉ cảm thấy thừa nhận hay phủ nhận đều khó xử như nhau, Phùng Dĩ An giải vây cho cô: “Tu Văn thời gian này ở thành phố J nhiều hơn.”
“Lộ Lộ,” ông Cam nhìn chằm chằm con gái, “Đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?”
“Dĩ nhiên là không,” Cam Lộ đành nói, “Dĩ An, anh bận rộn như vậy, không làm mất thời gian của anh nữa.”
Phùng Dĩ An hiểu ý vội vàng đứng dậy cáo từ, dặn dò ông Cam yên tâm dưỡng tính, ông Cam liên tục nói cám ơn.
Cam Lộ tiễn anh ra ngoài, anh bất an nói: “Tôi vừa nãy không nói sai gì đấy chứ.”
Cam Lộ cười gượng: “Không có gì không có gì, cha tôi thích đoán mò ấy mà,” Cô đã dừng bước chuẩn bị quay đi thì thấy Phùng Dĩ An tỏ vẻ như muốn nói gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, không khỏi buồn cười: “Dĩ An, có phải bỗng dưng tìm được bạn gái, muốn tôi trả lại nhà cho anh lấy vợ nhưng không tiện lên tiếng không?”
Phùng Dĩ An dở khóc dở cười: “Lộ Lộ, tôi là loại người đó sao? Có điều,” Anh đứng lại, chăm chú nhìn Cam Lộ, “Tôi thật không biết có nên cho chị mượn nhà hay không, để chị và Tu Văn sống riêng thế này.”
“Thôi được rồi, anh lo lắng chuyện này làm gì? Tu Văn hiện giờ không phải là bận rộn ở đó lắm sao, không có nhà của anh, chúng tôi cũng ở riêng đấy thôi.”
“Lần này tôi đến đó, cảm thấy anh ấy rất khác so với trước kia.” Phùng Dĩ An cười nói, “Chị cũng biết đấy, anh ấy trước đây luôn có chút gì đó lười biếng, lơ đễnh, luôn có cái nhìn rất rõ ràng đối với công việc nhưng lại không chịu dốc hết sức làm, không có ý muốn tiến lên. Còn bây giờ thì tốt rồi, mỗi ngày anh ấy làm việc như điên, luôn là người ra về cuối cùng, chỉ còn thiếu mỗi ngủ lại công ty nữa thôi. Các cán bộ cấp cao ở đó muốn theo kịp cường độ làm việc của anh ấy đều phải tự nguyện làm thêm giờ.”
Cam Lộ quả thật không ngờ Thượng Tu Văn ở thành phố J lại trở thành người cuồng việc đến vậy, không khỏi sửng sốt.
“Hôm qua tôi có nói chuyện với anh ấy một lát, chị đoán xem anh ấy nói gì ?.”
“Dĩ An, anh quen biết Tu Văn lâu như vậy, còn bảo người khác đoán anh ấy ư? Nói thực, anh ấy nghĩ gì, có lẽ chẳng ai đoán ra được.”
“Tôi không đoán ra được là chuyện bình thường, nhưng chị thì nên biết. Anh ấy nói, anh ấy chỉ muốn nhanh chóng xử lý công việc ở đó, để có thể quay về ở bên cạnh chị.” Phùng Dĩ An nhìn cô, nói không chút khách khí, “Lộ Lộ, chị mà vẫn không cảm động, thì tôi đến tuyệt vọng với trái tim sắt đá của phụ nữ mất.”
Thượng Tu Văn gọi điện cho Cam Lộ hàng ngày, hỏi bệnh tình của cha vợ, sau đó hai người hỏi thăm nhau qua loa. Anh không nhắc đến công việc, cũng không nói về mối quan hệ giữa hai người, cô dĩ nhiên càng không nói gì. Bây giờ nghe Phùng Dĩ An truyền đạt lại lời nói của Thượng Tu Văn, cô không hề có bất kỳ cảm giác được an ủi nào, chỉ cảm thấy vợ chồng với nhau mà cần đến người khác chuyển lời giùm thì thật là bi đát. Nhưng cho dù không cảm động, trong lòng cô cũng có cảm giác phức tạp không thể nói thành lời, dù gì cũng không thể tỏ vẻ hoàn toàn thản nhiên, chần chừ một lát, cô hỏi Phùng Dĩ An: “Tình hình Húc Thăng hiện nay ra sao rồi?”
“Nguy cơ bị Tỷ Tân thôn tính tạm thời đã qua, nhưng việc sáp nhập xưởng luyện thép luôn bị treo không quyết. Phó thị trưởng vụ thành phố J trước đây là cấp dưới của mẹ Tu Văn, Ủy ban Kinh tế thành phố lại nắm cổ phần của Húc Thăng, cho dù từ mối quan hệ riêng hay việc điều chỉnh cơ cấu sản xuất của thành phố J mà nói, lẽ ra Húc Thăng sáp nhập xưởng luyện thép là việc hợp lẽ, mấy năm trước, Ủy ban thành phố thậm chí mong muốn chủ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




