|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
hoa hồng với bách hợp, violet với lan tử hinh, cỏ tình nhân với hoa calla………những lẵng hoa và bó hoa lớn được bó tinh xảo.
Đột nhiên chân tay Giai Kỳ như đóng băng.
Là Mạnh Hòa Bình, không ngờ thật sự là Mạnh Hòa Bình, cô lại có thể gặp được Mạnh Hòa Bình, trong kiếp này.
Hiệp lộ tương phùng*
Mấy năm đầu sau khi chia tay, cô vẫn có ý nghĩ gặp lại Mạnh Hòa Bình từ hoàn cảnh cho đến câu nói, từng lượt rồi từng lượt. Hoặc là 10 năm sau, hoặc là 18 năm sau, giống như cuốn tiểu thuyết của Ái Linh lạnh lẽo nhưng đẹp đẽ, nói một câu, chúng ta không thể nào quay trở lại được. Hoặc chỉ có 3 năm 5 năm, gặp lại nhau, trong một buổi khiêu vũ thanh bình lộng lẫy, đẹp như trong phim truyền hình Hàn Quốc. Sau này cô dần dần nản lòng, hiểu rõ được sự xa cách của vận mệnh
Vậy mà cô vẫn gặp lại anh——kết quả là sự việc nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với cô tưởng tượng, giọng nói của cô lại vẫn lưu loát rõ ràng, không run rẩy cũng không nói lắp: “Mạnh Hòa Bình, là anh sao?”
Từ trước đến nay cô vẫn thích gọi cả tên và họ anh, Mạnh Hòa Bình Mạnh Hòa Bình Mạnh Hòa Bình……….trong thời khắc trái tim tan nát cũng chỉ nước mắt dàn dụa, dùng hết sức lức để kìm không cho bản thân phát ra bất cứ tiếng nói nào: “Mạnh Hòa Bình ! Mạnh Hòa Bình……..” dường như chỉ cần cố hết sức gọi như vậy trong tim, anh sẽ có thể trở về bên cạnh cô.
Một lát sau anh mới nói: “Là anh.” Nhẹ nhàng ngừng lại một lúc, lại hỏi: “Giai Kỳ, nhiều năm như vậy em đã đi đâu hả.?”
Cô ờ một tiếng, nói : “Em vẫn ở đây.” Cô đơn giản kể cho anh biết về sự lăn lộn nghề nghiệp của mình trong những năm đó, anh nhướn mày : “Chuyên ngành của em không phải là tiếng Tây Ban Nha sao,tại sao bây giờ lại làm quảng cáo?”
Ngoại ngữ tìm công việc rất khó khăn…….đặc biệt là sinh viên loại 3 với một chuyên ngành loại 2 tại một trường đại học loại 1, cô lại dốt nên vĩnh viễn không thể thi được bằng tư cách phiên dịch
Huống hồ anh có học vị thạc sĩ lại là chuyên ngành vi điện tử, kết quả bây giờ lại chạy đi làm cái ngành nhà đất vô tương lâm đó.
Quả thật làm người khác thất
vọng, vốn dĩ nên xúc động nghẹn ngào khi gặp lại người tình cũ, nhưng lại đi nói mấy chuyện ngoài lề vô vị nhàm chán này chứ. Quan trọng hơn là một câu cũng không nhớ ra được, những câu nói đó những câu nói đó trong những ngày tháng đau khổ nhất cuộc đời chính là trụ cột cuối cùng của cô. Những khi càng khó khăn, càng đau khổ cô vẫn nhẫn nhịn được, chỉ là nghĩ nếu mà có thể gặp lại Mạnh Hòa Bình, nếu có thể gặp lại anh ——Nhưng biết rằng rõ ràng là không thể, vận mệnh không cho cô cơ hội như thế, hôm nay đã thật sự cho cô kỳ tích này, cô lại quên hết tất cả——bởi vì anh cũng đã quên rồi, bình thản, ung dung, lãng quên .
Anh nhìn thẳng cô, hơn nữa cười mỉm.
Còn cô cho đến giây phút này vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Đã từng trong một khoảng thời gian dài, ban đêm cô giấu mình trong chăn khóc, cái suy nghĩ cố chấp duy nhất đó là kiếp này còn có thể gặp lại anh., sau đó khóc nức nở, đem tất cả nỗi đau từng chút từng chút một kể cho anh nghe.
Bây giờ cô mới biết đó là một việc ấu trĩ đến thế nào, cho dù có gặp lại anh lần nữa, anh cũng không còn là Mạnh Hòa Bình của cô.
Những sự việc từ trước đến này đều trở thành cát bụi, bị gió thổi vào trong thời gian không để lại một vết tích..
Anh nhớ ra: “Em làm gì ở đây thế?”
Cô nói: “Đến thăm một người bạn.”
Anh đột nhiên nhướn mày: “Em đến thăm Đông Tử.”
Hóa ra cả khu bệnh tầng 17 này chỉ có một mình Nguyễn Chính Đông.
Hóa ra lại khôi hài như vậy, Mạnh
Hòa Bình cũng giống cô, đều là đến thăm Nguyễn Chính Đông.
Thực ra năm đó cô cũng có nghe anh nhắc đến Đông Tử, thậm chí còn nghe anh kể về nguồn gốc cái tên đó, nguyên do là có liên quan đến Phan Đông Tử trong “Ánh sao đỏ rực sáng”, cho nên ông nội của Đông Tử mới đặt cho cháu trai một cái tên mụ như vậy. Nghe nói hai người từ nhỏ gắn bó keo sơn, thương yêu đùm bọc nhau như hai anh em sinh đôi. Sau này Đông Tử ở lại nước ngoài lăn lộn thêm hai năm, do đó tình bạn nhiều năm này tạm thời xuất hiện một khoảng trống.
Còn cô đúng lúc điền vào chỗ trống đó.
Thật ra cô vốn chậm chạp, trước đây Mạnh Hòa Bình luôn gọi cô là nha đầu ngốc, gọi thân mật đến vậy, sau này hễ nghĩ đến trong lòng lại cảm thấy đau xót đến trống rỗng.
Cô ngốc, ngôc thật sự.
Câu nói đó của Tường Lâm Tẩu** dùng ở đây mới đúng.
Thực ra cô sớm đã nghĩ đến khi nhìn thấy chiếc hộp diêm quét đó, loại diêm quẹt đặc biệt, bên ngoài không hề lưu hành.
Chú thích:
* Hiệp lộ tương phùng: có nghĩa là gặp lại nhau trên con đường hẹp
**Một nhân vật trong tiểu thuyết “Chúc Phúc” của Lỗ Tấn.
Điện thoại của Mạnh Hòa Bình reo lên, anh nhìn số điện thoại nhưng không nghe máy. Không biết có phải là bạn gái gọi đến hay không, cũng có thể là vợ. Cô cố gắng nhớ lại bài báo trên tạp chí, nhưng một tạp chí kinh tế đúng kiểu như thế một nửa lời đồn đại cũng không hề đề cập đến, cũng chẳng nhắc đến việc anh đã kết hôn hay chưa. Bỗng nhiên cô thấy xấu hổ, có vợ hay chưa thì liên quan gì đến cô chứ, có một câu nói rất hay, “từ giờ chỉ là người qua đường”
“Hòa Bình!” Không biết từ bao giờ Nguyễn Chính Đông bỗng nhiên xuất hiên, “Tôi nói tại sao cậu không nghe điện thoại, hóa ra là đã đến rồi.”
Hòa Bình dò xét anh từ trên xuống dưới: “Khí sắc tốt như vậy, vẫn còn ở bệnh viện làm gì, nên về nhà dưỡng bệnh thì tốt hơn.”
Nguyễn Chính Đông cười, nhẹ nhàng nheo mắt : “Tôi cũng nghĩ thế, nhưng bác sỹ không cho.” Trên đời này hiếm có người nào đến mặc quần áo ngủ vẫn da dáng đến thế, đứng ở hành lang bệnh viện, thoải mái phong lưu giống như là đang ở trong phòng ngủ của nhà mình vậy. Nhưng cũng có thể do dưới con mắt của người yêu cũ cô thấy Mạnh Hòa Bình vẫn đẹp trai hơn, quần áo chỉnh tể, phong thái hiên ngang. Hai người đàn ông chỉ chủ ý nói về kỷ niệm xưa không để ý đến cô, trong lòng cô thấy lo lắng, hay là nhân cơ hộ này trốn chạy luôn nhỉ, cũng là ý kiến hay.
Vẫn chưa kịp nhấc chân đi bỗng nhiên có người thò đầu ra từ phòng bệnh: “Anh trai, có phải là Hòa Bình đến rồi không?”
Giọng nói mềm mại ngọt ngào, đấy là cô mới nghe thấy giọng nói nhưng không ngờ rằng tướng mạo lại càng đẹp hơn, nhìn rất quen. Rất giống Nguyễn Chính Đông, có một đôi mắt thông minh lanh lợi, nhìn thấy Hòa Bình mắt sáng lên, vừa giận dữ vừa nũng nịu nói : “Không phải bảo anh 7h đến đón em sao, tại sao lại đến sớm thế?” Vừa quay đầu liền thấy cô, cũng không nói gì chỉ mỉm cười nhìn cô.
Dường như lúc đó Nguyễn Chính Đông mới trông thấy cô : “Giai Kỳ đến rồi sao?” anh giới thiệu với cô : “Đây là em gái tôi Nguyễn Giang Tây. Đây là bạn tôi Mạnh Hòa Bình.” Sau đó hướng về đôi kim đồng ngọc nữ đang mơ mơ hồ hồ, chỉ chỉ cô: “Đây là Vưu Giai Kỳ.”
Cuộc sống hơn hai mươi năm qua của Vưu Giai Kỳ chưa bao giờ lại náo nhiệt thế này
Tình cũ tình mới tập trung đầy đủ, hơn nữa lại có thêm tình địch——Nhưng ai là tình địch của ai chứ, cô vẫn không thể hiểu được rõ ràng
Kết quả là mọii người vào phòng bệnh uống trà, Nguyễn Giang Tây rất hiếu kỳ về cô, tự mình rót trà cho cô. Ở trong viện mà vẫn được uống lại trà bát bảo thơm ngọt thế này quả thật cô không hề ngờ tới. Nguyễn Giang Tây nói : “Loại trà này cũng được, là gọi điện cho Lão Tam Nguyên đưa đến.” Cô không lên tiếng, tránh được việc thể hiện cho người ta thấy mình không có hiểu biết, tiệm trà Lão Tam Nguyên là một tiệm trà nổi tiếng với tên: “tiệm nhỏ ăn hiếp khách” bởi vì tiệm trà nhỏ, chỗ ngồi có hạn, nghe nói rất nhiều ngôi sao đi uống trà cũng phải xếp hàng đặt chỗ, lại có thể đưa trà đến tận bệnh viện, sự nể mặt này quả thật là hàng đầu.
Nguyễn Chính Đông không thể uống trà nên cầm một cốc nước trắng, anh ta uống rượu quá nhiều đột nhiên chảy máu dạ dày bị đưa vào bệnh viện. Nguyễn Giang Tây mô tả lúc anh bị ngất đi, từ âm thanh đến màu sắc, kể đến đoạn quan trọng hồi hộp, giọng nói trầm trầm bổng bổng . Ngay đến cả người không có liên can gì như Giai Kỳ cũng phải nghe đến mắt tròn mắt dẹt. Nguyễn Chính Đông cười: “Đừng quá tin lời Tây Tử kể, nó làm về tin tức thời sự, có bệnh nghề nghiệp.”
Bây giờ Giai Kỳ mới nghĩ ra vì sao trong cô ấy quen thế, bởi vì cô ấy là người dẫn chương trình bình luận thời sự, bên ngoài trong trẻ hơn nhiều so với trên tivi, có lẽ là do trên truyền hình lúc nào cũng dùng từ ngũ sắc bén để bình luận tin tức nên làm cho người khác có ấn tượng rất rõ ràng. Thực ra trong cuộc sống cũng là một cô gái trẻ yêu kiều, chỉ là miệng lưỡi sắc bén hơn người bình thường mà thôi.
Rất xứng đôi với Mạnh Hòa Bình.
Thanh mai trúc mã, trai tài gái sắc, đều thành công trong sự nghiệp, bất kỳ ai nghe cũng cảm thấy đó là một đôi trời sinh.
Điện thoại của cô reo lên, nhân cơ hộ này trực tiếp rời đi, là Châu Tịnh An gọi đến, vui mừng hớn hở : “Mau đến đây mau đến đây, Tân Thế Giới đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




