|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
giới khác nhau,không suy nghĩ chín chắn nên mới ở bên nhau, không thể có hạnh phúc, không thể được dài lâu, sớm muộn cũng sẽ có một ngày tan vỡ.Hôm nay tôi rời xa anh tôi có thể đạt được rất nhiều thứ thực tế hơn, tại sao tôi phải bỏ đi cái cơ hội đó chứ, tại sao tôi không thể vì tương lại của mình mà đưa ra một quyết định đúng đắn? Từ Thời Phong có thể kết hôn với tôi, anh có thể không?”
Anh nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói, giọng nói khản đục âm u, lộ ra sự đau thương không thể đè nén: “Anh yêu em——Giai Kỳ, anh không cần biết em nói gì, anh yêu em. Nếu em đi rồi, cả đời này anh cũng không có cách nào để mang em trở lại nữa.”
Cô muốn rút bàn tay mình ra khỏi những ngón tay của anh, anh không chịu buông, cô tách từng ngón từng ngón tay của anh ra. Cô quyết định cố sức đoạn tuyệt, uốn thành một đường cong như thế, có thể sẽ đau đơn, nhưng đau đớn ngắn còn hơn đau đớn dài. Cô thà để bản thân chịu đựng tất cả đau khổ, chỉ cần những tổn thương anh phải chịu sẽ ít nhất ít nhất, cô nguyện chịu đựng tất cả.
Sức lực của anh lớn hơn cô, cô không thể tách rời những ngón tay anh, cuối cũng cô quyết định đưa tay lên, tát mạnh anh. Âm thanh rõ ràng vang dội như thế , cũng giống như là đập mạnh vào tim cô, dường như đau đến nỗi không còn sức lực để tiếp tục nữa, nhưng lại chỉ vào mặt anh mắng: “Mạnh Hòa Bình anh có phải là đàn ông không? Tôi đã nói tôi không yêu anh, tại sao anh cứ mặt dày như thế, anh không cần thể diện nhưng tôi cần, anh bỏ tôi ra, đừng làm tôi buồn nôn nữa, tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa.”
Nói những lời độc ác như thế tàn nhẫn như thế tuyệt tình như thế, đáy mắt anh chỉ còn màu đỏ, đồng tử nhanh chóng co lại, nhìn cô trừng trừng, giống như là đang nhìn một tên đao phủ, còn cô thì cứ đứng sũng đó không động đậy, cuối cùng anh tuyệt vọng, ngón tay dần dần nới lỏng ra, cuối cùng cũng buông tay, cô kiên quyết quay người, vội vàng đi về phía trước, đi rất xa rất xa, đi liền hai con phố, mới lảo đảo tỉnh táo lại, cư ngồi như thế trên đường, ôm hai vai gào khóc nức nở, cô cứ khóc như vậy một giờ đồng hồ, những chiếc xe đi qua đi lại, những cột đền sáng giống như đôi mắt, giống như vô số những đôi mắt sáng lấp lánh, cô khóc đến run lên từng đợt, móc những viên gạch trên vỉa hè khiến cho móng tay trên ngón trỏ đều bị gãy hết, cũng không hề biết đau, máu cứ thế chảy, hỗn loạn lau đi nước mắt, đứng dậy rồi lại đi tiếp, vừa đi lệ vừa rơi không ngớt
Cô không hề biết rằng, yêu một người lại có thể buồn đến vậy, giống như là khoét mất một mảnh tim, cầm dao khoét vào, đâm vào vết thương từng nhát một không thể dừng lại, giống như là cả đời đều không thể ngừng lại, trong sách thường miêu tả như đứt từng khúc ruột, không phải là đứt mà là dùng những nhát dao nhanh chóng mỗi nhát đâm xuống, máu thịt trở nên mơ hồ, đau đến tột cùng, nhưng lại không có cách nào, cứ để cho nó dùng hàng ngàn lưỡi dao dóc từng mảnh thịt.
Mạnh Hòa Bình, em yêu anh, cho nên tất cả đều là do em can tâm tình nguyện. Em không thể không có anh, nhưng em nguyện rời xa, em biết rằng cả đời em vĩnh viễn cũng không thể tìm lại được anh, nhưng là em can tâm tình nguyện. Chỉ cần anh sống tốt hơn em, chỉ cần anh hạnh phúc hơn em, tất cả em đều chấp nhận. Chỉ cần vì anh, cho dù có mất anh, cho dù cả đời này vĩnh viễn cũng không thể có anh, chỉ cần vì anh, em đều chấp nhận.
Say này cô cứ nghĩ mãi, kết thúc một cách rõ ràng như thế, nhớ đến rõ ràng như thế, nhưng lúc mới bắt đầu, những sự việc lúc đầu, tất cả đều trở thành những giấc mơ xa xôi mơ hồ.
Trên thế gian nà vĩnh viễn không có ai biết được, biết được cô đã rơi bao nhiêu lệ, mới thật sự có thể chôn sâu cái vết thương này, không để cho ai nhìn thấy.
Người thân thiết như Từ Thời Phong cũng không biết
Tháng trước cô cùng Từ Thời Phong đi ăn cơm Nhật Bản, anh còn đùa với cô rằng: “Giai Kỳ, em quả thật là qua cầu rút ván. Nhớ lại năm đó anh vì em mà mang tiếng xấu, bây giờ ngay đến liếc anh một cái cũng không thèm liếc.”
Cá vĩ ngon không thể tả, Giai Kỳ cắm đầu xuống ăn, ngồm ngoàm đáp: “Từ đại luật sư, những người liếc nhìn anh đã quá nhiều rồi, cũng không cần đến kẻ như em.”
Từ Thời Phong dường như rất phiền muộn: “Cả thế giới này nhìn em với ánh mắt coi trọng, mỗi một mình người đó lại nhìn em khinh thường.
Giai Kỳ hơi bị sặc mù tạt, cay, cay, trong cổ họng như mọc lên hàng ngàn chiếc lông nhỏ, mỗi sợi đều ù ù góp nên vị cay cay, cô uống vào hơn nửa cốc rượu trắng, mới dụi lại, vẫn còn bị vị cay làm cho nước mắt chảy dàn dụa: “Anh à, em sai rồi được chưa? Anh đừng thương xót em kiểu đó.”
Từ Thời Phong lại bắt đầu nói lái nhải: “Giai Kỳ à, em cũng không còn nhỏ nữa……..” Tai Giai Kỳ chai lại, cái câu này cô đã nghe chỉ thiếu trăm lần thôi, quả nhiên chỉ nghe anh nói: “Không phải là anh thích nói nhiều, con gái tìm được một người rồi gả đi, tốt hơn bất cứ thứ gì. Trong văn phòng anh có mấy thanh niên tuấn tú, lúc nào đó hẹn ra ngoài nếu ko thích thì không sao, năm nay lại có một đợt đàn em mới tốt nghiệp đến, em chỉ cần mở to mắt đến chọn là được.
Giai Kỳ thở dài một cái, lẩm bẩm nói : “Đường đường một đại luật sư như thế, còn là một trong mười thanh niên kiệt xuất của thành phó, thú vui bên ngoài lại là làm bà mối.”
Từ Thời Phong cười lớn, hai đôi lông mày như thanh kiếm nhướn lên giấu vào trong mái tóc, càng trở nên tuấn tú hơn, Giai Kỳ trong lòng mơ hồ nghĩ, dáng vẻ này hình như giống một người, nhưng nhớ mãi cũng không ra. Trong lòng cô rối lên, một câu nói đã nhịn trong lòng rất lâu cuối cùng cũng nói ra: “Anh à, hai hôm trước em nhìn thấy hình của Mạnh Hòa Bình trên bìa tạp chí.”
Từ Thời Phong đờ ra một lúc, rồi mỉm cười: “Cái tên tiểu tử này, năm đó còn hung hãn cho anh một nắm đấm, thiếu chút nữa là đánh anh đến mức hỏng cả võng mặc. Nghe nói bây giờ đã nở mày nở mặt rồi, công việc kinh doanh rất tốt. Hai năm trước anh nghe đàn em nói, anh ta làm đại diện cho một game online, nổi như cồn, kiếm được không ít tiền.”
Lời nói dường như rất nhẹ nhàng, nhưng cô biết rằng anh rất cẩn thận, vẫn sợ lại làm tổn thương cô.
Trong lòng không kìm được chua xót, anh đã từng làm game online? Khoảng thời gian không có anh trong cuộc đời là một khoảng trống lớn, khoảnh trống đó dường như làm cho con người ta hoảng hốt. Chỉ biết rằng những ngày đầu, anh làm việc ở một công ty IT, liên tục làm tăng ca, về nhà mệt đến nỗi không cần tháo tất ra cũng ngủ được. Vất vả như thế——anh đã từng vất vả như thế, đều là vì cô——Giai kỳ nhét con sò biển vào miệng, mùi vị của xì dầu và mù tạt., mùi tanh trơn ngấy của biển, tràn lên, chỉ thiếu mức nghẹn thở thôi. Từ Thời Phong nhìn thấy cô bị cay đến nước mắt dàn dụa, đưa tay ra giúp cô rót một cốc trà, đắng, vẫn đắng. Cô hít một hơi, thảm hại giải thích: “Mù tạt cay quá.”
“Đừng giả bộ với anh.” Anh vỗ vỗ vai , “Muốn khóc thì cứ khóc to lên, đến đây, anh cho mượn vai, 20 tệ một phút, em muốn khóc bao lâu thì khóc.”
Cô giận giữ: “Anh tàn nhẫ quá, 1200 tệ một giờ, anh là đồ ăn cướp sao.”
“Người ta bàn bạc với em một giờ bao nhiêu tiền? Người ta tư vấn anh một vấn đề bao nhiêu tiên——huống hồ em còn khóc nữa.’
“Đồ hám tiền!”
“Cây cung nhỏ, đó không phải là do em dạy anh sao? Trên thế giới này ngoại trừ tiền ra, không có cái gì đáng giá để cố gắng kiếm tìm.”
Giai Kỳ cảm thấy hơi ngại, năm đó cô ham chơi, ở học viện ngoại ngữ cô nổi tiếng với cái tên “cây cung nhỏ”——khoa của cô rất ít người, con gái lại càng ít, cho nên được phân vào ở kí túc xá của khoa tiếng anh, buổi sáng ngủ dậy học từ, một loại những giọng nói London khí chất cao quý rì rà rì rầm, chỉ có mình cô nói như tên bắn, cho nên bạn cùng phòng ở giường trên Sướng Nguyên Nguyên đặt cho cô biệt danh là “Cây cung nhỏ”, sau này cái tên đó được truyền ra ngoài, ngay cả Từ Thời Phong cũng gọi cô như thế.
“Tuổi trẻ quả là đẹp.” Cô dụi giọng lại : “Cứ hễ anh gọi em là cây cung nhỏ, em lại cảm thấy mình trẻ hơn nhiều.”
Từ Thời Phong nhìn cô khinh thường: ” Bớt giả bộ trước mặt anh đi, em dám nói từ đó xem.”
Cô tươi cười vui vẻ: “Em đã nói đâu mà.”
Từ Thời Phong lại than thở: ” Em mới là người nuôi hy vọng nhiều nhất, đã nhiều năm như vậy, vẫn còn nhớ đến Mạnh Hòa Bình, anh thật không hiểu cậu ta tốt ở điểm nào, cái tên tiểu tử đó, ngu ngốc đến ko chịu được, đúng là một khúc gỗ mục”
Giai Kỳ rót cho mình một cốc rượu, Từ Thời Phong dường như tự chế giễu mình: “Nhìn anh xem, kẻ tám lạng chê người nửa cân.”
Giai Kỳ dừng lại một lúc, rồi hỏi: “Vẫn không có tin tức gì của An Kỳ sao?”
Tư Thời Phong cười đau khổ: “Cả đời này anh chỉ sợ không thể tìm lại được cô ấy.”
Cả đời này chỉ sợ không tìm lại được em.
Rất lâu rất lâu trước đây, có người đã có người nói với cô như vậy, trong lòng Giai Kỳ cảm thấy chua xót, anh lại không hề biết, cô vĩnh viễn cũng không thể tìm lại được anh. Giai Kỳ nâng ly rượu lên, nuốt từng ngụm rồi lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




