watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6726 Lượt

từng ngụm đắng nhạt xuống cổ họng, Cũng tốt, cô thà rằng không gặp.

Từ Thời Phong lại hỏi cô: ” Thứ 7 tuần trước, có phải là em đến hồ nước câu cá không?”

Giai Kỳ sững sờ, bây giờ mới nhớ ra, tuần trước cô đi chơi cùng Nguyễn Chính Đông, nghĩ đến cảnh tượng đó lại thấy rất buồn cười, kéo một đoàn người đi ra hồ nước ở ngoại ô. Non nước trong xanh phong cảnh đẹp như tranh, những người phụ nữ đi cùng chỉ nằm trên bờ nghỉ ngơi sưởi nắng, người người đeo kính đen nằm dưới những chiếc ô xoa kem chống nắng, dường như là đang nằm bên cạnh hồ bơi nước xanh dập dờn. Đàn ông lại làm như thật, bày ra một loạt cần câu, quả thật giống như là sát khí bừng có đi mà không có về. Cá vừa cắn câu chiếc chuông vang lên leng keng, lập tức ồn ào loạn xạ hết lên., bên dưới chiếc ô chỉ nghe thấy tiếng cười nói gọi nhau ầm ĩ, có cách đến cả ngọn núi cũng vẫn có thể nghe thấy.Lúc đó Giai Kỳ nghĩ ồn ào như vậy thì câu cá thế nào được chứ.

Kết quả là người quản lý hồ nước sai người vứt hai ba cái sục không khí xuống nước, sau đó lại không ngừng sai người chèo thuyền thả mồi nhử, đừng nói đến cá mà ngay cả mỹ nhân ngư cũng bị họ dụ dỗ cắn câu, thủ đoạn chuyên nghiệp cao tay, quả thật là làm cho người khác mở rộng tầm mắt. Lúc đó Giai Kỳ ngồi một mình dưới gốc cây nghịch nước, liền nghĩ đến đoạn câu cá trên sông trong “Khánh Hỷ kỷ sự.”* , bất giác cười lạnh lùng: Cho đến hôm nay, không chừng có người còn sắp xếp cả thợ lặn xuống ấy chứ.

Bất chợt đằng sau lưng có người hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”

Cô giật bắn mình, quay đầu không kìm được trừng mắt nhìn Nguyễn Chính Đông một cái, rồi mới vỗ vỗ ngực, để làm cho mình bớt sợ

Anh ta đúng là một chiếc giá quần áo trời sinh, ngay cả mặc quần áo câu cá cũng giống như cây ngọc trước gió, cũng không thèm để ý bộ quần áo trắng hơn tuyết, ngồi xuống giúp cô xem cần câu, mồi trên cần câu đã sớm bị cá ăn hết, anh nhấc dây câu lên cười với cô: “Sao cô giống như ông cụ già vậy, trên cần câu này chẳng có cái gì cả, thế thì câu cá gì chứ?”

Cô nói đầy lý lẽ: “Tôi đâu phải đến để câu cá, tôi đến để câu rùa vàng.”

Anh dương mặt lên, chỉ nhìn thấy xa xa những lùm cây mơn mởn được bao bọc dưới nắng xuân, từng tốp nam nữ thỉnh thoảng lại phát ra từng tràng cười, không biết có phải là câu được ca lớn hay không. Anh liền cười với cô: “Nói không thật lòng, bọn họ đều ở đầu bên kia, cô một mình ngồi ở bên này có thể câu được rùa vàng sao?”

Cô cười hì hì: ” Rùa vàng quả thật không có, rùa đất thì có một con.”

Anh làm ra vẻ lấy cần câu quăng về phía cô, cô nhanh nhẹn nhảy lên, giống như một con hươu, xinh đẹp uyển chuyển, cười mỉm một lúc sau đã nhảy đến tảng đá, ngồi xuống tiếp tục nghịch nước, ánh mặt trời xuyên qua tán lá cây chiếu xuống, giống như những bột vàng, rơi khắp trên khuôn mặt và cơ thể, ánh nước lấp lánh, như thủy ngân sáng long lanh trong tay cô. Anh nheo mắt nhìn cô, dường như bị ánh sáng làm chói mắt không thể mở ra được. Một lúc sau, anh mới hỏi: “Nè, nói nghiêm túc đi, tại sao lúc nào tâm hồn cô cũng treo ngược cành cây thế hả, vừa nãy nghĩ gì.”

Cô nói: “Nghĩ đến chuyện trong sách.”

“Sách gì hả, mà làm cho cô nghĩ đến cười ngớ ngẩn.”

“”Khánh Hỉ kỷ sự”,chưa đọc đúng không, người như anh mà đọc “Tam Quốc diễn nghĩa” thì đã rất tốt rồi.”

Anh lại trả lời rất thật: “Quả thật chưa đọc, tôi mới chỉ đọc “Tam Quốc”thôi “

“Không đọc thật đáng tiếc.” Cô vô cùng tiếc nuối: “Trong đó non nước đẹp tựa tranh, mỹ nữ tựa như mây.”

“Mỹ nữ tựa như mây? Vậy cô xem để làm gì?”

“Tôi xem thái giám ở trong đó không được sao”

Anh dở khóc dở cười định nói gì đó nhưng lại thôi, cô không hề hy vọng anh có thể hiểu được, cho nên lẩm bẩm một mình: “Thật ra tôi muốn xem áo gấm đi trong đêm, bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu, yêu phải người mình không nên yêu, cũng phải có kết cục nào đó, cho dù là thảm một chút, cũng là một cái kết.” Vẫn chưa nói xong, từ xa đã có người gọi; “Chính Đông! Chính Đông! Cá ! Cá !” Chiếc chuông trên cần câu của anh kêu leng keng leng keng, anh bỏ lại cô lập tức đi thu cần dây câu. Tảng đá lồi lõm không bằng phẳng, ngồi xuống thấy khó chịu, Giai Kỳ không thể ngồi tiếp được nữa lại đứng đậy, rồi nghĩ

đến lần đi câu cá cùng Mạnh Hòa Bình

Lúc đó làm gì có cảnh tượng như bây giờ, cũng chỉ có anh và cô hai người, hai người bị ánh nắng chiếu đến mức trong như con cá trạch, cũng chẳng câu được mấy con, nhưng mà lại cực kỳ vui vẻ. Sau khi về da trên mặt cô còn bị bong, da bị đỏ trong một thời gian dài, giống như quả táo. Lúc đó còn trẻ, uống sữa xong, lấy ít sữa còn lại trong bình bôi lên mặt, giống như là đắp mặt nạ. Đánh răng xong lại quên không rửa, kết quả là Mạnh Hòa Bình hôn cô, nhăn răng nhếch mép nói: “Chưa hết mùi hôi sữa!” Cô lấy gối đánh anh, trong cơn mưa gối anh nhanh chóng hôn cô: “Ồ, thơm quá!” Giống như là trẻ con được ăn kẹo rất hài lòng.

Ánh mặt trời quá mạnh, Giai Kỳ cảm thấy hơi chóng mặt, cũng có thể là do phơi nắng quá lâu, toàn bộ cảnh vật trước mắt đều là một màu xanh mênh mông của nước, những ngọn núi bên kia hồ trùng trùng điệp điệp, giống như là một vết than xanh, non nước như một tấm lụa, tiếng cười nói ồn ào nơi xa xa, nhưng đó đều là chuyện của người khác.

Không có liên quan gì đến cô

Giai Kỳ không ngờ rằng Từ Thời Phong cũng biết chuyện đố, không kìm được nói: “Ừ, em đi câu cá, làm sao anh biết?”

Từ Thời Phong dò xét cô từ trên xuống dưới, rồi mới nói: “Người khác nói với anh, lúc đó anh còn không tin, tốt xấu gì tại sao lại đi cùng nhóm người đó chứ, trong đó chẳng có ai là người tốt đẹp

Giai Kỳ chột dạ : “Em sai rồi, từ sau sẽ không dám nữa.”

Tứ Thời Phong lại thở dài một cái, nói ; “Anh cũng không nói nhiều với em nữa, từ trước đến nay em là đứa biết trái phải, nhưng có lúc lại quá biết phân biệt trái phải, anh nói cho em biết, con gái ấy, lúc nào cần ngốc thì ngốc một chút cũng không hại gì.”

Giai Kỳ cười hì hì: “Anh à, em vẫn chưa đủ ngốc sao?”

Từ Thời Phong dường như rất bất ngờ, dừng lại một lúc, mới gật gật đầu: “Em quả thật đã đủ ngốc rồi.” Hẹn Đẹp Như Mơ – Chương 04

Gửi lúc 10:54 ngày 14/01/2014

Giai Kỳ không dám nói với Từ Thời Phong, mùa xuân năm nay cô đi ra sân bay đón người, đã từng nhìn thấy Lục An Kỳ ở đại sảnh sân bay.Cũng có thể người đó không phải Lục An Kỳ, có lẽ là do cô nhận nhầm người, nhưng quả thật rất giống An Kỳ, dáng người vẫn đẹp như thế, nổi bật hẳn lên trong đoàn người. Mái tóc dài đã cắt ngắn, rất nhiều những lọn tóc xoăn xoăn ở trên đầu, làm nền cho một đôi mắt long lanh, ngược lại cảm thấy rất trẻ trung, giống như là một con búp bê. Đi bên cạnh cô là một anh chàng người Bắc Âu tuấn tú cao lớn, bận rộn với đống hành lý to đùng và một đôi song sinh nam rất dễ thương

Hai đứa bé lai song sinh có một mái tóc xoăn tự nhiên giống An Kỳ, đôi mắt đen tuyền sáng long lanh như đa quý, hai đứa trẻ ngồi trong xe nôi tu bình sữa, ồn ào, mút ngón tay, vừa hôn đối phương lại vừa đánh nhau, rồi sau đó đồng thời khóc lớn

An Kỳ dịu dàng an ủi một đứa, đứa còn lại nắm lấy vạt áo cô, bi ba bi bô gọi ” MAMA”. Cô cười, hôn lần lượt cả hai đứa, hai đứa trẻ lai xinh đẹp cuối cùng cũng yên lặng, mỗi đứa ngậm một bình sữa ngó ngang ngó dọc. Cha của chúng mỉm cười hôn lên trán của vợ, nhẹ nhang nói chuyện với cô.

Cuối cùng Giai Kỳ cũng không đi lên làm phiền bọn họ, cô chỉ đứng nhìn từ

xa, nhìn nghi hoặc không nói gì.

Đêm hôm đó Giai Kỳ nằm mơ, cô mơ thấy một buổi chiều thu quang đãng, những cây ngô đồng Pháp bên ngoài căn phòng rơi từng chiếc từng chiếc lá lớn, Sướng Nguyên Nguyên vẫn còn nói chuyện liên miên với Mỹ Vân, ngoài hành lang có một ai đó đang sột soạt tháo giầy?? Đi lại đó, rèm cửa bị gió thổi tung bay, ánh nắng chiếu xuống mặt đất. Xa xa có người đang huýt sáo, giai điệu từng đợt ngắt quãng, không nghe ra được là bài gì. Những âm thanh, những không gian quen thuộc đó làm cho Giai Kỳ cảm thấy yên bình, còn phiền não lớn nhất trong cuộc đời chỉ là tuần sau phải kiểm tra môn đọc tiếng Tây Ban Nha.

Từ sau khi chia tay, Giai Kỳ chưa bao giờ mơ thấy Mạnh Hòa Bình, có lẽ là không có duyên phận.

Thực ra lúc đầu cũng coi như là có duyên đi, bời vì anh vốn không học cùng trường với cô, còn cô mới học năm hai, anh lại mới về nước không lâu. Buổi vũ hội đó là do anh bị một người bạn học cao học lôi đi, ai biết được mấy hôm sau đó, một người bạn khác mời dự tiệc sinh nhật, hai người lại gặp nhau trên cùng một bàn ăn.

Vốn dĩ Giai Kỳ không nhận ra Mạnh Hòa Bình, bởi vì Thường Kiếm Ba người có sinh nhật hôm đó lại đúng là bạn trai của Quyên Tử bạn cùng phòng với cô, hôm đó thực ra cô vì nghĩa khí mà đi cứu giúp.

Sau đó Mạnh Hòa Bình vẫn luôn thấy cảm than, nói thật là không ngờ rằng cô lại có thể uống tốt như vậy

Giai Kỳ chỉ cười

Tửu lượng của Mạnh Hòa Bình rất tốt, từ nhỏ đã được ông nội dùng đũa chấm

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT