watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8168 Lượt

thanh nhã sang trọng.

Hải lam ngọc vốn chẳng phải thứ gì đắt đỏ cho cam, có điều hai hạt lam ngọc khảm trên đôi hoa tai này thì độ tinh khiết cực cao, sắc u lam tựa như giọt lệ mỹ nhân ngư, gia công tinh xảo, lại làm ra từ bàn tay nghệ nhân nổi tiếng, thế nên Tô Vận Cẩm xem giá tiền trên nhãn hàng, vội vã bỏ xuống. Trình Tranh thì cứ nằng nặc mua bằng được, anh vẫn luôn muốn tặng cô đồ trang sức, tiếc rằng đối với mấy thứ đồ này cô chẳng mấy hứng thú, hiếm khi thấy cô thích đến thế, anh làm sao có thể bỏ qua.

Tô Vận Cẩm thấy anh khăng khăng, liền bày ra kế hoãn binh, chỉ bảo rằng: “Muốn mua cũng được thôi, chỉ được dùng tiền lương của anh,không được dùng tiền trong nhà. Thêm nữa, em lại không có lỗ tai, hoa tai này có mua cũng không đeo được”. Lúc đó anh chàng đành chịu thua. Tô Vận Cẩm cứ nghĩ qua một thời gian anh sẽ quên luôn việc này, ai ngờ anh chàng này tỉ mẩn tích cóp mấy tháng tiền lương thật, lại còn đến riêng xưởng để đặt làm một đôi hoa tai kiểu cặp nữa.

Tô Vận Cẩm cảm động trong lòng, cầm hoa tai đeo lên thật cẩn thận. Đôi bông tai màu lam nho nhỏ khẽ rung rinh bên tai cô, hài hòa khó nói nên lời với vẻ điềm đạm tĩnh lặng của cô.

“Từ nay về sau không cho em được bỏ nó xuống đâu”, Trình Tranh vùi đầu vào ngực cô dặn dò.

Tô Vận Cẩm khẽ vuốt mái tóc của anh, nghe thấy anh nói tiếp: “Càng không được bỏ rơi anh”.

Chương 13:

tình yêu khiến chúng ta như bước trên băng mỏng

Dịp Tết đến, Tô Vận Cẩm và Trình Tranh đều được nghỉ bày ngày. Năm trước cả hai người đều đã không về nhà ăn Tết, bên nhà Trình Tranh thì vẫn ổn, bố mẹ anh thi thoảng đều bớt chút thời gian hoặc mượn lý do đi công tác để bay qua đây thăm anh, Tô Vận Cẩm thì phức tạp, một đằng thì nhớ nhung, một bên lại né tránh. Trước Tết năm nay, mẹ đã gọi điện từ sớm, bảo cô bắt buộc phải về nhà. Lý do quan trọng hơn là, đợt trước đó có nghe mẹ cô thổ lộ trong điện thoại, xưởng may mặc của dượng, do các đối thủ khác cạnh tranh khốc liệt, thêm nữa kinh doanh không khéo, một năm trở lại đây bị thua lỗ không ít, cực chẳng đã, năm nay phải hạ giá bán đứt luôn, tốt xấu gì cũng trả được hết nợ bên ngoài. Bây giờ, một nhà ba người bọn họ đều dựa vào một ít tích cóp mấy năm nay của dượng, tuy không đến nỗi khốn khổ cùng quẫn, thế nhưng miệng ăn núi lở, cuộc sống hàng ngày khác hẳn khi xưa.

Quan hệ của Tô Vận Cẩm với dượng tuy không đến mức mười phần thân tình, thế nhưng ân tình dượng chu cấp cho cô học đại học năm nào cô vẫn ghi nhớ không sót chút nào trong lòng, huống hồ lại có cả mẹ nữa, cả về tình về lý, cô đều nên về nhà xem xét tình hình một lượt.

Trước Giao thừa một hôm, Tô Vận Cẩm cùng Trình Tranh đáp máy bay về tỉnh nhà, vừa bước ra cửa sân bay, đã có bố mẹ Trình Tranh cùng tài xế chờ sẵn bên ngoài. Bố mẹ anh nằn nì giữ Tô Vận Cẩm về nhà họ mấy hôm, thế nhưng Tô Vận Cẩm sốt ruột muốn về, thêm nữa nghĩ đến việc mình và Trình Tranh còn chưa lấy nhau, Tết nhất quan trọng đến nhà ở người ta ở sao đành, thế nên khéo léo khước từ. Cả nhà Trình Tranh níu kéo không được, chỉ đành bảo xe đưa cô về huyện nhà, Trình Tranh cũng đích thân tiễn cô tới tận nhà mới quay về.

Mẹ tuy sớm biết Tô Vận Cẩm hôm nay về nhà, thế nhưng vừa nhìn thấy con gái, vẫn không tránh nổi mừng vui buồn khổ lẫn lộn. Tô Vận Cẩm lẽ nào lòng dạ không chút xao động, hơn một năm không gặp mặt, mẹ đã tiều tụy đi nhiều, hiển nhiên có thể thấy là biết bao nhiêu khốn quẫn lúc trò chuyện trên điện thoại đều chỉ là nói giảm nói tránh qua quýt cho xong, đến cả dượng cũng không thể thấy đâu thần thái bay bổng như trước kia.

“Em gái” trong nhà dượng tuổi vẫn còn nhỏ, cũng không nhiều lời, tính tình lại rất ngoan ngoãn, trông thấy Tô Vận Cẩm một mực gọi “chị”. Tô Vận Cẩm từ bé một mình, nghe thấy câu gọi chị này, nhất thời cảm động tới nỗi chẳng nói ra được là vị gì. Có điều, cô không phải là người giỏi biểu lộ, nên cũng không nói gì nhiều, chỉ cứ nhìn vào cô em gái đột nhiên mới mọc thêm ra mà mỉm cười.

Ăn cơm xong, Tô Vận Cẩm cùng mẹ dọn dẹp chén bát xong xuôi, hai mẹ con trò chuyện tâm tình trong phòng mẹ. Cô nhét vào tay mẹ cuốn sổ tiết kiệm mới mang về theo mình, nói đây là một ít lòng hiếu thảo của con gái. Mẹ cô đẩy đi đẩy lại một hồi, cuối cùng cũng chịu nhận. Thực ra Tô Vận Cẩm đi làm hơn nửa năm, tích cóp cũng không được nhiều, có điều thành phố cô đang ở suy cho cùng về kinh tế cũng phát đật hơn ở đây, mà thu nhập của cô cũng có thể coi là ở mức trung lưu.

Bình thường ở cùng nhà với Trình Tranh, trước nhất là khoản chi lớn là tiền thuê nhà có thể bỏ đi được, cho dù trong sinh hoạt hàng ngày cô không chịu để Trình Tranh gánh vác hết các khoản chi tiêu, nhất quyết trả tiền điện nước lặt vặt này nọ, thế nhưng cuối cùng cũng là có anh bên cạnh, cũng dễ dàng thoải mái hơn một thân một mình ngược xuôi bươn chải ở ngoài nhiều. Cô không biết rằng biếu mẹ một chút tiền này có phải là đem muối bỏ bể hay không nữa, nhưng rốt cuộc cũng đã là tận lòng hiếu đễ của bản thân.

Mẹ cô bảo, thực ra khoảng thời gian khó khăn nhất của cả nhà đã qua rồi, dượng nhàn rỗi ngồi nhà một đợt, đến gần đây nhờ một người bạn giới thiệu, được tuyển vào làm quản đốc một xưởng may mặc trên tỉnh, qua Tết sẽ được nhậm chức. Tuy nói là làm thuê cho người ta, thế nhưng quy mô của xưởng may mặc sắp tới lớn hơn rất nhiều so với xưởng sản xuất tư nhân vốn có của ông, đãi ngộ cũng rất tốt, công việc này, nói là như chết đuối vớ được cọc cũng chẳng quá lời.

“Thế này cũng tốt, tất cả nhờ dượng cũng là người có bản lĩnh.” Lòng dạ Tô Vận Cẩm cũng được nhẹ nhõm đi nhiều.

“Dượng tuy là có bản lĩnh, thế nhưng cũng phải dựa vào may mắn nữa”, mẹ cô thở dài.

Tô Vận Cẩm không nhắc tới việc ấy nữa, chỉ quanh co vòng vèo hỏi thăm mẹ, xem dượng đối với mẹ cô ra sao. Mẹ cô chỉ hơi đỏ mặt bảo, đến tuổi này rồi, bà cũng chẳng có gì đòi hỏi cao xa. Trông dáng vẻ của mẹ, Tô Vận Cẩm hiểu được,mẹ đã tìm được người có thể phó thác hết quãng đời còn lại. Là phận con gái, ngoài vui mừng ra, cô còn có thể làm gì nữa đây? Bên cô giờ cũng đã có Trình Tranh bầu bạn, nếu bố cô ở trên trời có thiêng, trông thấy vợ con thân yêu nhất đã có chốn tựa nương, hẳn cũng yên lòng an nghỉ.

Tâm sự giải tỏa hết, Tô Vận Cẩm bỗng cảm thấy thanh thản hơn nhiều, bữa cơm tất niên đêm giao thừa, một nhà bốn người cùng ăn với nhau một bữa vui vẻ ấm cúng. Tô Vận Cẩm thậm chí còn cụng ly mấy lượt với dượng, chuyện trò cười nói với em gái. Sau bữa cơm cô chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, thế nhưng trong lòng thì dâng lên thứ cảm giác thảnh thơi bình yên hiếm có, đang tính gọi điện thoại cho Trình Tranh, anh đã nhanh tay gọi trước cho cô.

Trình Tranh ở đầu kia điện thoại một mực kêu gào nhớ cô, đúng là cái kiểu một ngày không rời xa nổi, còn nói là anh muốn bố mẹ hai bên gặp mặt một lần, cũng coi như là chính thức công khai mối quan hệ của hai người. Tô Vận Cẩm do dự một hồi, vẫn cảm thấy quá gấp gáp vội vàng, thế nhưng hơi men bốc lên, lúc say sưa lơ lửng không cự nổi cái nhõng nhẽo nài nỉ của Trình Tranh, nên cũng nhận lời.

Cô chỉ buột miệng nhận lời, không ngờ hành động của Trình Tranh lại nhanh chóng đến thế. Sáng bảnh mắt ngày hôm sau, anh đã gọi vào di động cho cô bảo bố mẹ anh hiện giờ đang sẵn thời gian, hỏi Tô Vận Cẩm muốn quyết định địa điểm gặp gỡ ở đâu. Tô Vận Cẩm đở khóc dở cười, hôm nay là ngày mồng một Tết, làm gì có kiểu ngày này mà bố mẹ hai bên gặp mặt bao giờ, năm lần bảy lượt giải thích lý lẽ, anh mới miễn cưỡng đồng ý lui lại một ngày, lại nói rõ là bố mẹ anh bằng lòng để bên gia đình Tô Vận Cẩm dàn xếp, tùy ý tìm một nơi nào đấy dưới huyện nhà cô để tụ họp một lần.

Nói chuyện điện thoại xong xuôi, Tô Vận Cẩm đành kể lại sự tình với mẹ và dượng, ai ngờ hai người nghe xong mà như thể giáp mặt quân địch, một mực nói làm sao có thể làm phiền gia đình thông gia tương lai đến chỗ nhỏ hẹp tuềnh toàng thế này được, đương nhiên phải để cả nhà mình đích thân lên tỉnh mới không thất lễ. Tô Vận Cẩm cũng nghe theo hai vị, buổi tối hôm ấy truyền đạt lại ý nguyện của dượng và mẹ cho bên nhà Trình Tranh.

Gia đình Trình Tranh tỏ ý tôn trọng ý nguyện của bên nhà cô, bèn hẹn ở một nhà hàng quen trên tỉnh.

Cuối cùng, bố Trình Tranh còn tự mình gọi điện thoại đến chính thức ngỏ lời mời gia đình Tô Vận Cẩm, mọi việc như vậy là đã sắp xếp xong xuôi.

Thực lòng Tô Vận Cẩm không ngờ rằng một cuộc gặp gỡ giản dị mà cô vốn tưởng tượng ra lại trở nên trịnh trọng to tát đến thế, thế nhưng mọi sự đến nước này, đã cưỡi lên lưng hổ không thể xuống, chỉ đành để mặc tự nhiên.

Sáng sớm ngày mùng Hai, mẹ và dượng từ sớm đã thức dậy chuẩn bị đến nơi đến chốn, thúc cả Tô Vận Cẩm cùng em gái dậy luôn. Tô Vận Cẩm trông thấy mẹ cô vận bộ đồ tươm tất nhất trong tủ quần áo của bà, trên người dượng nghiêm chỉnh bộ com lê mặc hôm làm lễ thành hôn với mẹ, ngoài chút cảm giác buồn cười, trong lòng cô cảm động lắm. Bất kể nghèo hèn hay giàu có, tấm lòng những người làm bố mẹ đều như nhau.

Cả nhà căng thẳng sửa soạn một hồi cuối cùng cũng xuất hành, trước khi lên

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,46 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT