|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
xe, em gái vì nhớ chưa nhớ kỹ những câu cát tường được người lớn dạy để nói lúc gặp bố mẹ Trình Tranh, bị dượng mắng mỏ mấy câu, Tô Vận Cẩm vội vàng khuyên giải.
Đợi đến lúc mua bán xong xuôi mấy món đặc sản địa phương làm quà gặp mặt, ngồi xe hơn một tiếng, lúc lên đến tỉnh đã xế trưa, Tô Vận Cẩm không cho Trình Tranh qua nhà đón cô, mà vẫy một chiếc taxi ở gần bến xe đi thẳng tới nhà hàng đã hẹn.
Xe dừng lại trước nhà hàng gia đình Trình Tranh đã đặt, xuống xe xong, Tô Vận Cẩm dò xét một lượt tòa nhà trước mặt cô. Sau khi đi làm, cô cũng trải ít nhiều sự đời, công trình trước mặt cô đây nhìn từ cửa vào tuy không đến nỗi lộng lẫy, thế nhưng đại sảnh rộng rãi khoáng đạt, tuy tọa lạc ở trung tâm thành phố nhưng vẫn giữ riêng vẻ tĩnh lặng giữa đông đúc ồn ào, xe cộ tứ bề cũng thưa thớt ít ỏi, rõ ràng không phải là nhà hàng đối ngoại bình thường, mà là một nơi hội họp riêng tư nhiều hơn.
Trình Tranh đã ra tận cửa đón, trông thấy mẹ và dượng Tô Vận Cẩm liền bước lên chào hỏi chúc mừng. Mẹ và dượng cô vội vã đáp lễ, thấy Trình Tranh đòi xách đỡ đồ trong tay họ, hai người nỡ lòng nào để anh phải vất vả. Tô Vận Cẩm chỉ cười bảo: “Dượng à, để đám trẻ tụi con xách, cũng là nên mà”. Trình Tranh cười hì hì giành lấy, theo chân một người có dáng vẻ là giám đốc ở đây dẫn nhà Tô Vận Cẩm lên phòng ăn thuê riêng ở tầng hai.
Lúc người phục vụ đẩy cửa, mẹ khẽ khàng hỏi Tô Vận Cẩm một câu: “Con gái, trên người mẹ không có chỗ nào không ổn chứ?”. Tô Vận Cẩm không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt tay mẹ.
Khi họ vào trong, bố mẹ Trình Tranh đã đứng sẵn dậy khỏi chỗ ngồi chờ đón, hai bên hàn huyên một lát mới ai ngồi chỗ nấy. Trong lúc ngồi vào chỗ, dượng cứ một mực đòi Trình Tranh ngồi xuỗng trước rồi mình mới chịu ngồi, Tô Vận Cẩm ở ngay cạnh, Trình Tranh nào dám lẫn lộn thứ bậc, cứ chỉ nhường mãi, tận đến lúc bố anh mở lời đích thân mời dượng ngồi xuống trước, việc này mới xong. Tô Vận Cẩm trong lòng có phần thắc mắc, nhưng chỉ nghĩ là việc dượng khiêm nhường quá mức, nên cũng chẳng nói gì.
Trong lúc mọi người đang nói chuyện phiếm, nhân viên phục vụ đã lần lượt bày các món lên bàn. Bố mẹ Trình Tranh đều ăn vận giản dị, không hề phô trương lộng lẫy, có điều về ăn nói cử chỉ, vẻ nho nhã của người đàn ông cùng với vẻ đoan trang tế nhị của người phụ nữ, tự nó đã toát ra phong thái hơn người, hai vị cũng thể hiện là những vị phụ huynh đời thường, cùng đàm luận chuyện nhà chuyện cửa với hai vị đồng niên rất có khả năng sẽ trở thành thông gia tương lai.
Trình Ngạn Sinh tuy hòa nhã thân thiện nhưng khá kiệm lời, khí chất đậm vẻ quyển thư học giả, Chương Tấn Nhân tất bật mời chào, lễ tiết chu toàn còn mẹ và dượng Tô Vận Cẩm thì lại tỏ ra quá lúng túng.
Thức ăn dọn lên đã tươm tất, hai vợ chồng Trình gia nâng ly rượu nhỏ trước mặt, mở lời: “ Đồ ăn ở đây tuy chưa đến mức xuất sắc, thế nhưng nơi chốn thanh khiết khó kiếm, rất để thích hợp để thân bằng cố hữu tụ họp, xin các vị chớ khách sáo xa lạ, trước hết mời cạn một ly này, mừng dịp xuân sang Tết đến, hai gia đình chúng ta lần đầu tiên chính thức gặp mặt”.
Thế là cả mấy người đều nâng ly, trừ cô em gái nhỏ vẫn đang còn đi học, tất cả những người còn lại đều cạn chén. Tô Vận Cẩm với Trình Tranh uống hết rượu trong ly, hai người nhìn nhau mỉm cười. Còn chưa ngồi xuống, dượng Tô Vận Cẩm đã cầm lấy bình rượu, rót thêm một ly cho Trình Ngạn Sinh ngồi ngay bên cạnh. Trình Ngạn Sinh cúi người tỏ ý cảm ơn, dượng lại rót tiếp cho Chương Tấn Nhân, Chương Tấn Nhân khoát tay gọi nhân viên phục vụ, vội vã nói: “Bác khách khí quá”.
Dượng nâng ly lên bảo: “Nào phải tôi khách khí, Viện trưởng Trình, Tổng giám đốc chương, ngàn vạn lời cũng không thể nói hết lòng biết ơn của tôi đối với hai vị đây, chúng tôi cũng không biết nói năng hoa mỹ, chỉ có thể dùng một ly rượu này để cảm tạ tấm lòng chiếu cố của hai vị”.
Đôi đũa trong tay Tô Vận Cẩm khựng lại giữa chừng, cô nghi ngại nhìn dượng và vợ chồng Chương Tấn Nhân nhà cửa Bà Chương khẽ ho một tiếng, khuôn mặt vẫn tươi cười như thường: “Đều là người nhà mình cả, sao phải khách sáo như vậy, Trình Tranh, mời hai bác dùng đồ ăn đi con”. Trình Tranh liếc Tô Vận Cẩm một cái, nhanh nhảu bảo người phục vụ lấy thêm súp cho mẹ và dượng Tô Vận Cẩm, rồi lại tự mình cầm đũa gắp thức ăn cho Tô Vận Cẩm.
Tô Vận Cẩm lờ mờ cảm thấy có cái gì đó không ổn, thế nhưng Trình Ngạn Sinh chuyển ngay chủ đề, hai bên chỉ trò chuyện nhà cửa bình thường, không khí cũng coi là chan hòa. Giữa bữa Chương Tấn Nhân hỏi đến chuyện sức khỏe của mẹ Tô Vận Cẩm có được không, mẹ cô đã đáp lời: “Cũng được ổn cả, cảm ơn bà nhớ đến,nếu không phải vì đợt trước sức khỏe tôi có phần suy nhược, ông Trương nhà tôi đã đi lên nhà máy luôn được rồi”.
Trình Tranh hấp tấp cướp lời: “Đúng là sức khỏe quan trọng nhất”.
Dượng Tô Vận Cẩm nói với Chương Tấn Nhân: “Nhưng bà cứ yên lòng, Tổng giám đốc Chương, qua Tết là tôi sẽ lên gặp Giám đốc Lý ngay, công việc ở xưởng may mặc tôi rất rành, bà giao cho tôi thì…”.
“Dượng à, dượng ăn thử cái này đi, ngon lắm đấy.” Tô Vận Cẩm gắp thức ăn cho dượng, ngắt ngang lời ông đang nói dở.
Cô đã hiểu ra cái trịnh trọng bày vẽ, khiêm nhường cẩn thận của dượng và mẹ cô từ đâu mà ra. Đúng là cô đã quá ngu ngốc, từ đầu đã phải nghĩ ra rằng dưới gầm trời này làm gì có chuyện suôn sẻ đến vậy, bên này dượng vừa mới mất việc, bên kia đã có công việc tốt đến nhường ấy mò đến tận nơi, hóa ra là như thế.
Đang nói chuyện, chiếc áo khoác Chương Tấn Nhân vắt sau lưng ghế bị trượt rơi xuống đất, chưa đợi đến lúc người phục vụ kịp phản ứng, dượng đã nhanh chân lẹ tay nhặt lên, tỉ mẩn phủi đi chỗ bụi bặm vô hình, đặt ngay ngắn vào chỗ cũ, khuôn mặt thật thà hiền hậu ấy hớn hở nụ cười lấy lòng. Tô Vận Cẩm cụp mi mắt xuống, thứ cảm giác này sao quen thuộc quá đỗi.
Cô cơ hồ đã quên bẵng cảnh tượng của năm năm về trước, chiếc phong bì quyên góp nặng trình trịch trong tay Mạnh Tuyết, cũng giống hệt như chiếc áo khoác của Chương Tấn Nhân, đỏ đến nỗi làm cô váng vất. Đã bao nhiêu năm rồi, hóa ra mọi thứ chẳng hề thay đổi.
Tô Vận Cẩm ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Trình Tranh, bọn họ đều biết, chỉ có một mình cô bị bưng tai bịt mắt. Nhưng cô có quyền gì mà không vui mừng kia chứ, cả bố mẹ Trình Tranh nữa, họ cũng chỉ là có lòng tốt, vì Trình Tranh yêu cô, thế nên họ mới giúp đỡ cho gia đình cô, mà trên thực tế thì đúng là dượng và mẹ cô cần đến công việc này.
Cô cũng cười đáp lại Trình Tranh, cúi đầu đưa một miếng vào miệng, món nấm đầu khỉ om nước cốt bào ngư này cô chưa ăn bao giờ, sao vị lại đắng ghét thế này? Cô nhẫn nại nhai thật kỹ càng, gắng gỏi nuốt trôi, sau đó mỉm cười như thường.
Ăn uống xong xuôi, vợ chồng Chương Tấn Nhân chào mời cả nhà Tô Vận Cẩm ở lại trên tỉnh chơi mấy hôm, Tô Vận Cẩm và mẹ cô đều bảo phải ở nhà còn có bà con họ hàng phải đi thăm, hai người mới không nài ép nữa.
Trình Tranh kéo Tô Vận Cẩm sang một bên, bảo: “Bà con thì để mẹ với dượng em đến thăm là được rồi. Em ở lại đây đi”. Tô Vận Cẩm cười đáp: “Ngày nào hai đứa cũng ở với nhau anh chưa chán hay sao”. Anh chàng liền cười ranh mãnh ghé sát tai cô thì thầm một câu, mặt Tô Vận Cẩm đỏ bừng lên, trừng mắt lườm anh chàng.
Phía bên này mấy người lớn nhìn bộ dạng của cặp đôi trẻ tuổi, đều chỉ cười cười chẳng nói năng gì.
Về đến nhà bằng chuyến xe đêm, vừa mới thay dép xong, em gái đột nhiên hỏi một câu: “Hôm nay nhà mình đi gặp nhà của người yêu chị gái hay là ông bà chủ của bố thế ạ?”
Tô Vận Cẩm sững người, ngay lập tức nghe thấy dượng mắng em gái: “Trẻ con không biết gì, sao mà lắm lời thế?”
Em gái thấy oan ức quá, cãi lại mấy câu, tay dượng liền giơ lên cao, Tô Vận Cẩm vội vã giằng ra, “Dượng đừng bực mình, trẻ con không biết gì, việc gì phải chấp nhặt, huống hồ em nói cũng đâu có sai”.
Cô đẩy em gái vào buồng, trông thấy mẹ nhìn cô với thái độ rất phức tạp.
“Vận Cẩm, dượng không có tài cán gì, dượng với mẹ cũng không muốn giấu con, thế nhưng tình cảnh gia đình mình như thế này, mẹ con sức khỏe lại không tốt…”
Tô Vận Cẩm cởi áo khoác, phủi phủi đám bụi bặm vô hình, “Đã là người trong nhà, nói mấy lời này gì nữa, dượng à, hai người hôm nay cũng mệt rồi, sửa soạn một chút rồi đi nghỉ sớm đi ạ”.
Cô quay người bước về phòng, tay của mẹ đã rón rén giật giật gấu áo cô.
“Vận Cẩm…”
Tô
Vận Cẩm nhìn người thân yêu duy nhất trên đời của cô, mỉm miệng cười, “Mẹ à, mọi người làm sao thế. Đây không phải việc gì tồi tệ, cho dù là nể mặt người quen biết, thế nhưng nếu dượng không có tài cán gì, nhà Trình Tranh cũng chẳng đỡ đần được đâu”.
“Nếu không phải là nhà mình khó khăn quá, mẹ với dượng cũng không cam lòng để con phải khó xử đâu, con là con gái của mẹ, mẹ lúc nào chả mong con sống sung sướng hơn mẹ, xem ra, con trai nhà họ Trình đối với con tốt lắm, bố mẹ cậu ấy cũng là người tốt”.
Tô Vận Cẩm vỗ nhẹ vào mu bàn tay mẹ, “Dượng công ăn việc làm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




