watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5063 Lượt

kịp trình độ mọi người, liền mua vàiquyển sách ngữ pháp, tự điển, vùi ở trong căn hộ. Bù lại Anh văn, viết bài tập,học tập đi học lại học, chuẩn bị bài lần sau tiến độ vân vân, đều khiến cho cômỗi ngày rất bận rất bận.

Nhà ở không có thư phòng, bởi vì là dùng để giấu người đẹp, cho nên Phương Nghịcăn bản không có nghĩ qua muốn một gian thư phòng, phòng ăn bình thường cũngđầy rau dưa thịt quả, là người giúp việc dùng để chuẩn bị ba bữa cơm. Vì vậyHách Linh Nhi chỉ có thể vùi ở phòng khách trên bàn để trà mà học bài, trựctiếp ngồi trên mặt đất. Trên bàn, thảm đổ đầy sách, đọc mệt mỏi ngã xuống đấtnằm ngủ, ngủ đủ dậy tiếp tục đọc. Đây chính là cô mỗi ngày cố định cuộc sốnglàm việc và nghỉ ngơi. (AP: Giống ta quá ~.~)

Phương Nghị biến mất một tuần lễ, anh bay đến Đức thương lượng chuyện làm ăn,khi anh vất vả mệt mỏi trở lại nhà ở thì đập vào mắt là cảnh tượng này. Bàn tràcùng thảm giải để đầy bài ghi chép, tài liệu, bài thi cùng tự điển, mà HáchLinh Nhi liền nằm ở trong đống sách ngủ. Con ngươi tuấn dật của anh lóe lênhứng thú, tiểu tình nhân ngược lại khiến anh không ngờ, nhặt lên trong đó mộtquyển sách đại học lật xem, cô bình thường đều ở đây đọc cái này? Chưa có gặpqua tình nhân nào chăm chỉ học như vậy, đây cũng là lần đầu.

“Linh Nhi.” Nhẹ lay động cô.

“Ừm.” thanh âm nỉ non, ngay cả động cũng không động.

Anh không cần tốn nhiều sức nhẹ ôm lấy cô, phát hiện cô nhẹ giống như con cừunhỏ. Vào phòng ngủ đặt cô ở trên giường mềm, dò vào trong y phục vỗ về bụng cô.Cô không có phản ứng, đều đặn hô hấp biểu hiện cô đang ngủ say. Phương Nghị taytrượt tới bộ ngực của cô xoa nắn, mong đợi quan sát nét mặt của cô. Còn khôngcó phản ứng? Giống như cá chết hoàn toàn bất động, anh không khỏi bội phục côngủ tốt, ngay cả động đất cũng không đánh thức được cô. Thôi, nhìn cô ngủ cũngthấy được hương vị ngọt ngào, quyết định tối nay không chọc cô, tắt đèn ở đầugiường ôm cô vào lòng, đem chăn đắp lên hai người cùng nhau ngủ.

Hôm sau, mặt trời từ khe hở của rèm chiếu vào vài điểm ánh sáng, Hách Linh Nhilật người, đem chân thoải mái ôm gối ôm, ngủ được bây giờ quá thoải mái màkhông rời giường được, hí mắt liếc đồng hồ treo, đã chín giờ.

Hả? Chín giờ?

“Nguy rồi.” cô kinh ngạc ngồi dậy, thảm! Đi học tới trễ!

“Chuyện gì nguy rồi?”

“Tôi ngủ quên, không kịp đi học!” Vén chăn lên đang muốn nhảy xuống giường.

“Chủ nhật cũng muốn đi học?”

Cô ngẩn ra dưới. “Ra vậy, hôm nay là chủ nhật…” Cô thật là ngủ tới mơ hồ,tiếp tục nằm thoải mái trên giường, Phương Nghị thuận thế ôm cô về trong lòng.

Thoáng chốc, mắt to trừng mắt nhỏ, đợi cô đột nhiên ý thức được một tuần lễkhông thấy người đàn ông đang ngủ ở bên cạnh cô thì lần nữa kinh ngạc ngồi dậy.

“Phương tiên sinh?” Cái miệng anh đào nhỏ nhắn vì kinh ngạc mà mở ra đến mứcthật to.

“Rốt cục đã tỉnh?” Bận rộn một tuần lễ, anh phát hiện có thể điều chỉnh thể xácvà tâm hồn chính là lúc nhìn thấy khuôn mặt dễ thương này mở mắt.

“Anh về lúc nào?” Ánh mắt tràn đầy cảnh giác, toàn thân ở trạng thái chuẩn bịchiến đấu.

“Tối hôm qua khi trở về lúc em đang ngủ say.”

Hai gò má ửng hồng, cô không có thói quen cùng một người đàn ông thân mật mà ômvào trên giường, cô cố gắng tìm lời nói tán gẫu che giấu sự lúng túng. “Anhhình như bận rất nhiều việc?”

“Em ở đây oán trách tôi vắng vẻ em sao?” Anh cố ý nhạo báng.

Quả nhiên thấy thái độ ngượng ngùng khiến cho má đỏ hơn, Hách Linh Nhi vội vànggiải thích: “Sẽ không phải, nếu như anh rất bận rộn, không cần phải để ý đếntôi, tôi sẽ ở nhà ngoan ngoãn, tôi…”

“Không cần phải để ý đến em? Nghe em nói giống như không muốn gặp lại tôi.”

“Ừh.” Cô gật đầu, bỗng vội vàng lắc đầu sửa: “Không phải vậy! Tôi không có ýnày, tôi là nói anh không cần băn khoăn tôi, không cần lo lắng tôi có thể haykhông thấy vắng vẻ, bởi vì tôi…” cô không biết nên giải thích như thế nào,lại cảm thấy tựa hồ càng tô càng đen (ý là càng nói càng dở đó mà), gấp đến độ gương mặt càng thêm ửng hồng.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, khiến cho anh thấy rất vui mừng. Nếu là những tình nhân lúc trước, lập tức lấy tám vòi cuốnlấy anh, dùng giọng điệu nũng nịu kháng nghị với anh, còn nói nỗi khổ tương tư của mình, tìm lấy sựtrìu mến của anh để bồi thường lại. Hách Linh Nhi chẳng những không dùng nhữngthủ đoạn nịnh hót, cũng không liên tục mềm giọng khiến cho đàn ông vui vẻ, côchỉ biết nói thật, cô là phụ nữ không hiểu được dung tâm cơ.

Anh quả nhiên không nhìn lầm người, Hách Linh Nhi là tình nhân khônghiểu được trò chơi tâm cơ, đối với anh mà nói càng rất dễ dàng, chỉ cần cô không yêu cầu chơi trò tình yêu, nhưvậy anh tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô. Phụ nữ có thể chọc anh bật cười trênthực tế không nhiều lắm, cô coi như là người đầu tiên phá lệ.

“Em quả nhiên tuyệt không nhớ tôi, hại tôi từ nước Đức xa xôi bay trở về, nhậnđược là trả lời lãnh đạm.”

“Tôi, tôi không có!” Cô dừng lại, suy nghĩ một chút thật sự mình cũng khôngnhớ anh, không khỏi cảm thấy đuối lý xin lỗi, áy náy nói:“Đúng rồi, mặc dù tôi không nhớ anh, nhưng tôi vẫn có thểrất nhiệt tình, tôi…”

Anh đột nhiên cười to, cười đến suồng sã thoải mái, Hách Linh Nhi ngẩn người ravới hành động đột nhiên của anh, vốn phải là tức giận thế nào lại cười nhưđiên, cô không hiểu! Thật không hiểu đàn ông!

Dần dần thu lại nụ cười, Phương Nghị hứng thú khóa lại đôi mắt to vô tội củacô, trầm thấp lười biếng mở miệng.”Không việc gì, em dùng cách khác để bồithường.”

“Bồi thường?” Phản ứng chậm chạp đến dễ thương, không đợi cô hiểu, anh kéo mạnhcô vào ngực.

“Dùng thân thể của em.” Phương Nghị vùi vào ngực cô mút hôn, không để ý tới côkêu lên, lập tức giở trò, dùng hành động đòi lấy sự bồi thường của anh, cùngvới khao thưởng vì mấy ngàyvất vả liên tiếp.

Phong cách trong trường đại học tự do, khôngkhí trẻ tuổi tràn đầy không bị cản trở, không cứng nhắc như trung học đã có lệthì không thể thay đổi, tất cả đều có thể thay đổi. Sân trường tiếng ngườihuyên náo, thỉnh thoảng trộn lẫn tiếng đàn ghi-ta biểu diễn cùng giai điệu nhạccụ và tiếng hát. Sinh viên đại học có thể tự do chọn khóa, tự do tham gia các loạixã đoàn, tự do vận dụng thời gian, dĩ nhiên! Cũng có thể tự do yêu đương lãngmạn.

Cuối cùng một đường khô khan vô vị kinh tế học, giống như hòa thượng tiếng tụngkinh thôi miên mỗi một vị học sinh, cho đến chát chúa dễ nghe chuông tan họcvang lên, mọi người lại biến thành một con rồng sống, thần thái sáng láng xốclên túi đeo lưng tốp năm tốp ba chạy ra phòng học.

Hách Linh Nhi thu hồi bút ký rậm rạp chằngchịt, nhìn xuống đồng hồ đeo tay, tài xế không sai biệt lắm tới đón cô. Tựa nhưthường ngày cô nhắc tới lưng túi chuẩn bị về nhà, bạn học cùng lớp Trình NgảiLâm từ sau nóng đầu chuyện đập bả vai của cô, thò đầu tới đối với cô cười cười.

“Linh Nhi, có muốn cùng chúng tôi tới Thiên Mẫu ăn cơm tối không?”

“Đi Thiên mẫu?”

“Đúng vậy a, Chung Sĩ Thần mời mọi người tới Thiên Mẫu uống trà, bởi vì dượnganh ta mới mở tiệm mới ở đó, đi đi! Cơ hội khó có a!” Cô chỉ chỉ đám người đangđứng đợi ở cửa.

Hách Linh Nhi nhìn xuống, nghi ngờ hỏi: “Chung Sĩ Thần? Anh ta là ai?”

Trình Ngải Lâm mặt khó tin kêu lên: “Không thể nào! Khóa học đã được một tháng,cậu chẳng lẽ ngay cả lớp trưởng cũng không biết?

A, nguyên lai là lớp trưởng, nghe cô nói như vậy giống như có chút ấn tượng.

“Trí nhớ tôi không tốt lắm, thật ngại quá, cũng đừng cho anh ta biết tôi quêntên anh ta.” Mặt cô hồng lên nhờ cậy.

“Không có gì, mọi người đều là bạn học mới nha, không nhớ được cũng khó trách,như thế nào? Cùng đi Thiên mẫu đi, nghe nói cửa hàng nhà dượng anh ta rất tinhsảo nha.” Hách Linh Nhi có chút động tâm, nhưng cô còn có rất nhiều sách muốnđọc, huống chi không xin phép Phương tiên sinh, cứ như vậy đi tựa hồ không tốtlắm đâu.

“Không được, cám ơn cậu đã mời, tôi phải về nhà.” Từ chối nhã nhặn lời mời củaTrình Ngải Lâm, Hách Linh Nhi nói với cô ta sau đi ra phòng học.

Trình Ngải Lâm nhún nhún vai

với mọi người, bày tỏ lời mời thất bại.

“Cô ấy không muốn đi sao?”

“Cô ấy nói nhất định về nhà, có thể là không xin phép người nhà thì không thểđi?”

“Xem ra nhà cô ấy rất nghiêm, khó trách thoạt nhìn thấy cô ấy nhu thuận nhưvậy.” Chung Sĩ Thần xoa cằm nhìn xa bóng lưng cô rời đi.

“Người ta nha, nhưng là ngay cả anh đều không biết.” Trình Ngải Lâm cố ý đề caogiọng nói nhạo báng anh ta.

“Không thể nào! Mặc dù mọi người chỉ học chung có một tháng, nhưng tôi làtrưởng lớp, như thế nào không nhận biết?” Anh không tin.

“Lừa anh làm chi? Như tôi nhắc tới tên của anh, cô ấy còn mặt mờ mịt hỏi tôianh là ai đấy!”

Đoàn người cười đùa ầm ĩ, Chung Sĩ Thần sớm cũng lúng túng gãi gãi đầu, mặt bấtđắc dĩ.

“Đi thôi! Lần sau tìm cơ hội nữa hẹn cô ấy tốt lắm.” Trình Ngải Lâm rất cólương tâm cho anh đường thoát, cô cảm nhận được Chung Sĩ Thần tựa hồ đối vớiHách Linh Nhi có cảm tình, thấy anh mời khách, lần sau sẽ giúp anh ta tạo cơhội!

Trở

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT