watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5061 Lượt

về nhà sau khi ăn cơm tối xong, bọn người hầu làm xong việc của mình liềntrước sau rời đi. Thật ra thì Hách Linh Nhi rất muốn cùng các bạn cùng đi,nhưng là cô không có tư cách này, vừa nghĩ tới của mình hy sinh đổi lấy cuộcsống này, hơn cũng lợi dụng thời gian học tập, chỉ có đọc sách cô mới có thểquên chuyện mình là tình nhân, cũng mới có thể tìm thấy giá trị của bản thân.

Hách

Linh Nhi mở ra quyển sách, cùng với lấy quyển sách hôm nay mượn ở Đồ ThưQuán, liền bắt đầu vùi đầu khổ đọc. Gặp phải chỗ không hiểu liền dùng bút hồngkhoanh tròn, hoặc sao ở trên bài ghi, chuẩn bị ngày mai đến Thư Đồ Quán tra.

Hôm nay Phương Nghị trở về tương đối sớm, bởi vì trưa mai phải lên máy bay đếnLondon thương vụ hội nghị, vì vậy tính đến chỗ tình nhân này nghỉ ngơi. Khoảngbảy rưỡi tối, anh vừa vào cửa không ngoại lệ thấy một cảnh quen thuộc Hách LinhNhi vẫn như cũ chôn mình trong đống sách ở bàn trà.

“A… Anh về rồi.” Cô đứng lên, cởi xuống áo khoác giúp anh.

“Người hầu đều đi!”

“Ừh.” Treo áo lên, cô đi vào phòng bếp chuẩn bị trà nóng cho anh.

Phương Nghị thoải mái dựa lưng vào ghế sofa, tiện tay cầm quyển sách trên bàn,nhìn vào những nét hồng, xanh biếc, lam tuyến, cùng với chú thích chằng chịt.Cô thật mỗi ngày đều đọc sách? Nghi vấn này làm anh tò mò. Hách Linh Nhi từphòng bếp đi ra, đưa khay trà khẽ đặt ở trước mặt anh.

“Đây là sách emdùng trên lớp?”

“Vâng.” cô nói rất ít, cũng không nhiệt tình, quá mức cố ý biểu hiện ôn uyểnngược lại khiến người khác chú ý hơn, Phương Nghị cảm thấy giữa hai người vầncòn xa lạ, nhưng anh không để ý, chỉ cầnkhông phải người phụ nữ buông thả ngang ngược là được. Tiêu điểm lần nữa dời vềsách trên bàn học.

“Chỗ giải thích này viết rất không chính xác.”

“Nơi nào?” Cô ghé đầu.

“Chỗ này, bên phải dùng hồng bút viết giải thích không đủ chính xác.”

“Thật? Nhưng là tôi chép lại theo lời giảng của giáo sư mà.”

“Tôi khẳng định giáo sư kia của em chỉ học qua kiến thức trong sách, chưa baogiờ có kinh nghiệm thương mại quốc gia. Tôi dạy cho em.” Thân là người kinhdoanh, ở toàn cầu phải có hai mươi mấy chi nhánh công ty, mấy vấn đề giao dịchhạt mè không làm khó được anh, trước đơn giản đem lý luận giải thích một lần,nữa lấy thực tế ví dụ ấn chứng lý luận, nhất nhất vì cô loại bỏ vấn đề khó xửlý.

Đột nhiên có từ điểnsống, Hách Linh Nhi nghe chuyên chú mà nghiêm túc, giải thích của anh so bất kỳgiáo sư nào cũng dễ hiểu hơn, cô rất nhanh liền hấp thu vào đầu. Thỉnh thoảngPhương Nghị sẽ dừng lại chút, để cho cô tự mình suy nghĩ nguyên do, lúc mới bắtđầu, cô sẽ vắt óc nỗ lực suy tư. Lúc này Phương Nghị sẽ lẳng lặng nhìn nét mặtcủa cô, thỉnh thoảng cau mày chu mỏ, thỉnh thoảng nói lẩm bẩm, hoàn toàn đắmchìm trong vấn đề.

Nhìn trăm nghìn nét mặt của cô, cộng thêm tròng mắt nhanh như chớp chuyển nhachuyển, anh không khỏi cười một tiếng, đưa tay vén tóc trên trán cô, phát hiệndáng vẻ nghiêm túc của cô rất là mê người, ánh mắt chuyên chú vừa khả ái lạicảm thấy buồn cười.

“Tôi biết đáp án!” Cô hưng phấn kêu.

“Nói nghe một chút.”

Cô đem đáp án suy nghĩ nói cho anh nghe, Phương Nghị tán thưởng gật đầu, kếtiếp tiếp tục thảo luận những vấn đề khác. Anh là giáo sư có kinh nghiệm thựcchiến phong phú, mà cô lại là học sinh ngoan chăm chỉ ham học hỏi, đang dạyPhương Nghị bất tri bất giác thuận tay ôm cô vào trong ngực, mà cô cũng liềnnhư vậy tự nhiên chuyên tâm lắng nghe anh, không phát hiện mình không cẩn thậnrút lui lòng phòng bị. Phương Nghị giữa hai lông mày tỏ rõ sự thú vị, thì ra làthảo luận lý thuyết công việc có thể khiến cô vơi dần lòng phòng bị? Hắc, thúvị, rất thú vị.

Thời gian rất nhanh trôi qua, chỉ chớp mắt đã gần đến mười hai giờ, mí mắt cônặng trĩu cho thấy cô buồn ngủ, Phương Nghị nhìn cô một cái, quyết định hôm naydạy đến đây thôi.

“Lên giường đi ngủ đi.”

“Ừ? Tôi còn có thể tiếp tục.”

“Hôm nay tới đây thôi, ngủ đi.” Ôm cô lên đi vào phòng ngủ. Để cô ở trên giườngsau, tính vào phòng tắm tắm, Hách Linh Nhi lại kéo anh tựa hồ còn có lời muốnnói.

“Tôi có việc muốn xin anh.”

Nhìn vẻ mặt của cô, Phương Nghị ngồi ở mép giường, giương lên nụ cười.

“Nói đi.”

“Tôi bình thường sau khi tan lớp, có thể cùng bạn học đi ra ngoài uống trà nóichuyện phiếm không?”

“Cùng bạn học đại học?”

Cô gật đầu.

“Mặc dù chúng ta gia hạn hợp đồng, không có nghĩa là hạn chế tự do thường ngàycủa em, trừ đi xa ở ngoài, hoạt động giải trí hằng ngày của em tùy ý, chỉ cầnchú ý an toàn và thông báo tài xế là được.”

“Ý là – anh đồng ý?”

“Dĩ nhiên.”

“Cám ơn!” Cô cười vui vẻ.

Phương Nghị không khỏi cau mày nghi ngờ, hỏi: “Yêu cầu của em chỉ là như vậy?”

“Đúng vậy a.”

“Không có khác?”

Đổi lại cô nghi ngờ nhìn anh.”Đúng nha, thế nào?”

“Không có gì, ngủ trước đi, tôi tắm xong sẽ ra.” Đắp chăn cho cô, bật đèn nhỏsau liền vào phòng tắm. Anh còn tưởng rằng cô muốn xin phòng ốc hoặc châu báutiền tài… Lễ vật, điểm này hoàn toàn ngoài dự liệu của anh, cô là ngu ngốckhông nghĩ tới hay là căn bản không quan tâm? Hay là, cô có dã tâm khác lớnhơn?

Mặc cho nước lạnh xối toàn thân, Phương Nghị cố gắng rũ bỏ suy nghĩ, anh luônluôn sẽ không quá quan tâm đến chuyện của phụ nữ, Hách Linh Nhi không phải làngoại lệ, có lẽ là cô với các tình nhân cũ khác nhau quá nhiều nên mới có thểkhiến anh buồn bực như thế đi! Cô chỉ là là tình nhân thật đơn giản, không hayđể ý, anh kiên định nói với chính mình.

Có sự cho phép của Phương Nghị, Hách Linh Nhi hiện tại thỉnh thoảng sẽ cùng bạnhọc đi uống trà nói chuyện phiếm, không cả ngày tới Đồ Thư Quán, nhưng thờigian cô dùng tuyệt không giảm, dù sao còn trẻ, cô cũng khát vọng giống nhưnhững sinh viên đại học khác hưởng thụ sức sống thanh xuân cuộc sống đại học.Vì vậy cô cùng các bạn học ngày càng thân thiện, cuộc sống cùng tầm mắt cũngphát triển rất nhiều, mặc dù bóng ma tình nhân thỉnh thoảng giống như cây kimkhiến cô thật là khổ sở, nhưng đã có thể dần dần điều chỉnh tâm tính của mình,tận lực quên mất đi thân phận mình không cách gì chấp nhận được, lấy cuộc sốngthanh xuân an ủi bất đắc dĩ trong lòng.

Lớp trưởng Chung Sĩ Thần đặc biệt chiếu cố cô, anh hài hước và đa nghệ, để choHách Linh Nhi tự đáy lòng thưởng thức, bởi vì anh hay nói, hai người dần dầntrở nên quen thuộc, khi đi học Chung Sĩ Thần sẽ giúp cô chiếm trước chỗ ngồitốt, hoặc là đem tin tức thu thập được sao một phần cho cô, thỉnh thoảng bọn họsẽ cùng nhau thảo luận công khóa hoặc nói chuyện phiếm.

Bởi vì nam tuấn nữ tiếu (namđẹp trai, nữ xinh đẹp), “Ban Đối*” hai ngườiluôn đứng đầu lớp, thành ra trong lớp bị ghép đôi. Chung Sĩ Thần đối với “banđối” lời đồn đãi nhưng là vui mừng tại trong lòng, đối với Hách Linh Nhi cũnglà tình thế bắt buộc. Mà Hách Linh Nhi bên này lại hoàn toàn không cảnh giác,chỉ xem Chung Sĩ Thần cùng các bạn trai chỉ là bạn bè bình thường.

0

Tan lớp thời gian nghỉ ngơi, Trình Ngải Lâm dựa đi tới hưng trí bừng bừng hỏi:“Nghe nói cậu cùng Chung Sĩ Thần có chút phổ đó!”

“Phổ? Cái gì là phổ?” Không có đầu đuôi khiến cho cô không hiểu được.

“Ít giả bộ.” Cố ý đẩy cô xuống. “Cậu cùng anh đang qua lại đúng không?”

“Chớ nói lung tung, chúng tôi là bạn bè!” Cô vội vàng lắc đầu.

“Đừng thẹn thùng, xem các cậu gần đây thường ở chung một chỗ, người sáng suốtđoán cũng biết.”

Nguyên lai là bởi vì cái dạng này, cô cười nói “Cậu hiểu lầm, chúng tôi là đangthảo luận công khóa, Chung Sĩ Thần nói cùng người học lần này, không bằng haingười cùng nhau phân công hợp tác tương đối có hiệu suất, cho nên chúng tôi mớicó thể thường ngồi cùng nhau, trừ lần đó ra không có khác, không tin cậu cũngcó thể tham gia cùng chúng tôi, ba người phân công hợp tác nhất định còn có thuhoạch.”

“Không được, thật vất vả lên đại học, tôi muốn tận tình thoải mái thanh xuântốt đẹp, cũng không muốn lãng phí thời gian ở sách vở, tôi mỗi ngày đều ướckhông được!”

“Hiện tại nếu không học, kiểm tra làm sao bây giờ?”

“Đó là chuyện trước khi thi một tuần, không nói nữa, tôi có hẹn đi trước!”

“Đi? Cậu không học?” Cô kinh ngạc hỏi.

“Không có cách nào, khí trời tốt như vậy mà không đi ra một chút thật là đángtiếc, tôi cảm nhận được cả vùng đất ở kêu gọi tôi đây.” Cô bày ra bộ dạng saymê.

“Giáo sư điểm danh làm sao bây giờ?”

“Thì nói tôi xin nghỉ bệnhchứ sao!” Cô phất tay một cái, giả nhăn mặt chạy raphòng học.

Hách Linh Nhi lắc đầu một cái. Trốn lớp, cô ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ,có thể lên đại học là phúc khí cô tu luyện, cô vô cùng quý trọng cơ hội này,bởi vì cô có một tâm nguyện, trước khi lấy được bằng tốt nghiệp ưu tú, chờ có đủtiền để tương lai đến Mỹ du học chuyên sâu, cho nên cô nhất định phải nâng caotrình độ của mình, hơn nữa cố gắng dư tiền, một khi đủ rồi cô mà có thể thoátkhỏi cuộc sống tình nhân.

Phương Nghị mỗi tháng đều gửi tiền vào sổ tiết kiệm của cô, cô đều hảo hảo đểđấy mà không tiêu, mặc dù cuộc sống bây giờ không phải lo lắng gì, nhưng từtrước đến giờ tuân thủ quy phạm đạo đức, “ tình nhân” một từ

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT