|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chưatừng hôn qua môi của cô.
Vừa bắt đầu cô cho là anh cổ quái, nhưng ngay lúc đó hôn là chuyện gì xảy ra?Đêm qua mây mưa, anh hôn dị thường điên cuồng, hai lưỡi quấn quít khêu gợi tìnhcảm.
Cô khẽ vuốt ve cánh môi, đôi môi cho tới bây giờ còn sưng. Vừa nghĩ tới cáiloại đó thần thiệt đóng thống cảm thụ, cô không nhịn được toàn thân rung động,giống như có một luồng điện chạy qua toàn thân, run rẩy sợ? Đây là cô lần đầutiên có loại này cảm thụ –sợ hãi cộng thêm u buồn, chỉ cần nghĩ đến ngày maicòn phải đối mặt với ánh mắt của các bạn học, cô liền không cách nào ngủ.
Cuộc sống của cô đã bắt đầu biến điệu.
Hôm sau, Hách Linh Nhi vẫn là nhắm mắt đi học, trong lớp thêm mắm dặm muối trảiqua thêm mắm thêm muối sau, đã không biết là phiên bản thứ mấy, trong đó caotrào đều hướng tới đặc sắc, đã không cho cô giải thích.
Cô tự nói với mình phải nhẫn nại, lời đồn đãi sẽ phai nhạt dần, cũng không thểvì vậy mà chưa gượng dậy nổi.
“Trời ơi, cậu nhìn sau gáy cô ta.”
“Đó là vết hôn của đàn ông, cô ta thật lên giường với đàn ông, mới năm nhất thôi,thật là không biết xấu hổ.”
Một truyền một, tiếng cười trộm này nâng lụi bại, Hách Linh Nhi kinh hoàng kéocao cổ áo, bạn bè khinh bỉ cười giống như châm đâm vào tâm tính thiện lương,đau đến toàn thân cứng ngắc chết lặng. Cho dù người trước người sau đem cô nóikhó nghe, thường ngày bạn bè sợ bị dính líu chụp cho danh dâm phụ, cũng khôngquan tâm tới cô; mà Chung Sĩ Thần cũng ngồi thật xa, biểu tình nghiêm túc lãnhđạm không nhìn ra ý định, Hách Linh Nhi vẫn là gượng chống đi xuống. Nhiều lầncô trốn trong nhà vệ sinh một mình khóc không muốn đi học, nhưng là ngại vìcuối kỳ thi đã tới rồi không thể không đi, đành phải thôi.
Mấy ngày xuống, tứ cố vô thân tịch mịch cùng bị người chèn ép khó chịu khiến côcó vẻ có chút tiều tụy, cho nên sau khi về nhà thường thường một người nhìnngoài cửa sổ ngẩn người.
Hôm nay cô cũng cùng thường ngày ngồi ở ban công nhìn phương xa xuất thần, ngaycả Phương Nghị đi tới phía sau cô cũng không phát hiện.
Lily nói Linh Nhi mấy ngày nay không muốn ăn có chút khác thường, anh từ phíasau ôm cô, động tác không báo trước này khiến cô kinh sợ đến bàng hoàng.
Anh liền thích nhìn thấy vẻ mặt giật mình của cô trông vô cùng đáng yêu, banqua thân thể của cô mặt ngó anh, nhưng anh thấy là gương mặt vô thần tái nhợt,dung nhan khiến cho chân mày anh nhíu lại.
“Sắc mặt thế nào tái nhợt?”
“Anh lại xuất hiện.” Anh luôn là tới vô ảnh đi vô tung, đem thảm họa tới cho côcũng không nói làm gì, vào lúc này lại đột nhiên xuất hiện khiến cô mặt mũibiểu hiện đều không vui.
“Không biết anh hôm nay sẽ đến, không có ăn diện nghênh đón thật là xin lỗi.”Dù sao bỏ tiền chính là ông chủ, cô biết!
“Tôi không thích bộ dạng này của em, một chút huyết sắc cũng không có.” Nóixong cúi đầu hôn môi của cô, để cho cô ngay cả thời gian phản ứng cũng khôngcó, thật sâu mút hôn, cho đến khi cô không thể hô hấp mà kháng nghị đánh anhthì anh mới bỏ qua.
Hách Linh Nhi bị anh hôn thiếu dưỡng mà mở miệng hô hấp, anh rất hài lòng thấymôi cô vì nụ hôn của anh mà có huyết sắc, tuấn khốc khóe môi nở nụ cười.
“Ghét.” Cô lấy mu bàn tay lau chùi cánh môi.
“Cái gì?” Anh nhướng mày, lần đầu nghe được cô oán trách, hơn nữa vô cùng tinhtường bày tỏ đây không phải là yêu kiều rút lui dã, mà là bất mãn oán hận.
Cô không nói, vẫn là một tay lau môi, chán ghét nụ hôn bá đạo khiến cho mìnhthiếu chút nữa mất đi lý trí.
“Không cho phép nữa lau! Dừng tay!” Anh bắt được tay của cô ngăn lại.
Linh Nhi không sợ chết trừng cặp mắt tức giận, cho dù trước mắt anh thoạt nhìnbén nhọn đáng sợ. Cô biết đây không phải là thái độ của tình nhân, nhưng côchính là không khống chế được mình, dùng ánh mắt tức giận tố cáo bá đạo của anhcậy mạnh, dư thủ dư cầu cùng không tôn trọng!
“Em ở đây tức cái gì? Tôi từ xa chạy về, cũng không phải là vì muốn xem sắc mặtcủa em.”
“Cũng vậy thôi, tôi cũng không muốn nhìn sắc mặt của anh.” Cô ở vuốt khẽ râucọp, rất rõ ràng, con cọp giận uy tùy thời hết sức căng thẳng.
Nhưng là ngoài dự tính của cô, Phương Nghị không tức giận, gương mặt tuấn khốcchuyển từ tức giận, ngạc nhiên sang nụ cười hứng thú. Anh phát hiện gương mặtmới của tiểu tình nhân, thì ra là cô cũng biết cáu gắt. Còn tưởng rằng cô mọiviệc chỉ biết ngoan ngoãn thuận theo, khi cô lần đầu tiên đem chi phiếu mườivạn ném trên người anh cũng không thấy cô tỏ ý tức giận ra bên ngoài, mặc dù hômnay không biết là chuyện gì chọc cho cô mất hứng, thế nhưng anh lại tràn đầyhứng thú thưởng thức một diện mạo khác của cô, loại cảm thụ này giống như ănnhiều đồ ngọt, thỉnh thoảng đổi lại nếm thử một chút, có mùi vị khác tronglòng.
“Chuyện gì mất hứng?” Anh nâng cằm cô lên.
Hai đôi mắt phân cao thấp với nhau, vừa đầu cô còn tức giận không sợ ánh mắtcủa anh, thời gian lâu dài, cô dần dần tỉnh táo lại, có lẽ là thu hồi sự kíchđộng, cũng có lẽ là đôi mắt đẹp như sao bây giờ lại sắc bén, khi anh lấp lánhnhìn gần, Hách Linh Nhi đúng là vẫn còn thua. Cô không phải là sớm tòng mệnhrồi? Dù sao tốn tiền chính là lão Đại, trong hợp đồng cũng không quy định anhtrước mọi người không thể hôn cô. Muốn khiêu khích cơn giận của anh? Thôi!Người này sợ là sẽ không hiểu anh mang cho cô nhiều bi thảm khó chịu, khángnghị thì như thế nào, cô là tình nhân a, nào có tư cách nổi dóa.
“Thật xin lỗi, buột miệng, tôi sẽ sửa, muốn uống trà sao? Tôi giúp anh.” Lửagiận thu lại, thay thế chính là nụ cười ôn uyển miễn cưỡng.
Không nói? Như vậy chẳng phải không có ý nghĩa! Phương Nghị mạnh mẽ ôm chặt côkhông thả.
“Em rõ ràng đang tức giận, có gì bất mãn liền nói rõ, chớ gạt tôi!”
“Anh đa tâm, tôi có ăn có ở có mặc, cao hứng cũng không kịp, làm sao tức giận.”
“Trừ tên ăn mày, người nào chưa ăn không có ở không có mặc? Đây không phải làlý do, nói cho có sức thuyết phục một chút.”
“Tôi thật sự không sao.” Nhịn được thật vất vả đè xuống xung động, cô khôngmuốn gây gổ.
“Bình thường nói không có chuyện gì người càng là có chuyện, chẳng lẽ – là vìtôi?”
“Không phải.” Anh còn không hiểu sao! Đoán ra là mình gây họa.
“Rõ ràng là có, còn phủ nhận.” Chẳng lẽ cô gái nhỏ này yêu anh?
“Sự thật chính là sự thật, tôi có gì mà phải phủ nhận!” Coi như nói, cá anhcũng sẽ không biết lỗi, cô cần gì tìm tức khí!
“Đừng cho là tôi không biết, em phủ nhận cũng không gạt được tôi.”
“Có ý tứ gì?” Chẳng lẽ – anh thật biết chuyện của cô ở trường học?
Anh ánh mắt chuyển nhu, nâng tay cô cùng cằm, tay trên gò má mềm mại, nói nhỏ:“Xem em tiều tụy thành bộ dáng này, muốn không biết cũng khó, ủy khuất em.”
Lần đầu cảm nhận được anh ôn nhu, thật ngoài ý muốn của cô, vốn là buồn bực ởtrong lòng tức giận tựa hồ dần dần bị cái nhu tình xuân thủy dập tắt, đối vớiloại ma lực con mắt thôi miên cô, mà quên phản kháng anh đưa tới gần hơi thở.”Em yêu tôi, đúng không?” Môi của anh niêm thiếp cánh môi mềm mại của cô.
“Hả! Anh nói cái gì?” đẩy anh ra, từ trong hoảng hốt thức tỉnh.
“Tôi nói, em yêu tôi.” Anh cười đến tự tin vui vẻ.
“Tôi nào có!”
“Còn nói xạo, tiều tụy, dáng vẻ hồn vía trên mây, không phải là yêu tôi là vìviệc gì?”
“Anh, anh người này thật là –”Cô tức giận đỏ mặt nói không ra hơi. Mấy ngày naybởi vì cái tình kiêu ngạo kia, cô chưa đồng ý liền trước mặt mọi người hôn cô,làm hại cô bị bạn bè nói là dâm nữ, vào lúc này lại không tuyên cáo cô yêu anh!Anh cho anh là ai vậy! Lớn lên đẹp trai mà có thể tự đại sao! Có tiền liềnkhông dậy nổi ư, cho là người phụ nữ khắp thiên hạ vừa gặp anh không khống chếđược phải quỳ gối trước mị lực của anh?
“Đỏ mặt? Tôi liền thích nhìn dáng vẻ xấu hổ của em, hai má đỏ hồng vẫn còn gắngnói dối.” Đem cô mím chặt đôi môi trở thành ngượng ngùng, chân ý bên ngoài! Anhcư nhiên không ngại cô yêu mình, ngược lại có cảm giác vui mừng. *Ôi~ có ngườitưởng bở kà*
Cô thật giận! Đè nén tức giận lần nữa bại hiện.” Anh cho rằng anh là ai! PhanAn tái thế? Trước tôi có lẽ sẽ thừa nhận anh thật sự là người đàn ông có mịlực, nhưng đang bị anh hại thân bại danh liệt, tôi hận không lập tức biến khỏitrái đất này, không muốn phải nhìn thấy kẻ ngông cuồng không có thuốc chữa nhưanh nữa!”
“Tôi hại em thân bại danh liệt? Em nói gì vậy?” Nụ cười lặn mất, đối với lời cônói không hiểu.
“Đều là anh! Tùy tiện ở trước mặt người khác hôn tôi! Hại tôi bị mọi người mắngthành dâm phụ, mỗi ngày đều muốn chịu được người khác giễu cợt cùng thóa mạ,tôi mặc dù là tình nhân của anh, cũng không phải có thể mặc anh mang tôi ra nhưhàng hóa!” Rốt cục nói ra khỏi miệng, cô thở hổn hển, đầy bụng oán khí cùng ủykhuất không thể thu lại.
Phương Nghị đầu tiên là ngẩn người, rồi sau đó không vui chất vấn: “Cái gì gọilà hàng hóa? Đừng nói cho tôi em mất hứng là bởi vì tôi hôn em?”
“Trước mặt mọi người lam như vậy thật mất mặt! Hại tôi ở trường học không đấtđặt chân!”
“Chẳng qua là hôn, hôn có gì ngạc nhiên, chớ cùng tôi oán trách lời của nhữngtiểu quỷ chưa từng thấy cảnh đời, tôi còn gặp qua không ít sinh viên đại học ởtrong bụi cỏ trần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




