|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
quản lí hút thuốc, hít khói rồi nhả ra, thái độ ngạo mạn khinh bỉ cô.” Tôikhông hiểu cô đang nói gì?”
“Tại sao tiền lương của tôi giảm một nửa?” Cô nhẫn nhịn tức giận.
“Tại sao ư?” Anh ta cười đến gian tà. “Tốt nghiệp cấp ba lương chỉ có vạn rưỡi,chiếu theo quy định công ty, tôi không bảo cô đem tiền lương đã lĩnh toàn bộtrả lại đã là may rồi!”
“Nếu lúc trước công ty dùng ba vạn thuê tôi, không có lý do hiện tại mới giảmlương, tôi biết là anh giở trò quỷ, anh không có quyền làm như vậy!”
Anh ta cười lạnh nói: “Tiền lương của cô trả cao là nhờ tôi, cho nên tôi cóquyền giảm tiền lương của cô. Hơn nữa, tôi cũng có biện pháp bắt cô lập tức cútđi.”
“Anh mượn việc công báo thù!” Cô tức giận đến run rẩy, đối với gương mặt xấu xítrước mắt cảm thấy ghê tởm.
“Không sai! Tôi chính là việc công báo thù, chẳng những muốn báo thù cho đầu bịthương này, còn muốn cô đem số tiền mượn của tôi trả lại! Đây là biên lai mượntiền. Hơn nữa cô đã đập hư bình hoa đồ cổ giá trị ba mươi vạn, tổng cộng bốnmươi lăm vạn, lập tức trả tiền!”
Sắc mặt cô trắng bệch, nói: “Bình hoa ba mươi vạn, anh, anh gạt người!”
“Bình hoa của tôi giá trên thị trường hiện tại là năm mươi vạn, tính ba mươivạn đã là có lương tâm! Đây là cô tự mình chuốc lấy.”
“Tôi… không có tiền.”
“Sớm biết cô không có tiền.” Anh ta cười đến hèn mọn. “Cô chỉ có hai lựa chọn,một là lập tức trả tiền, một cách khác là – dùng thân thể của cô đổi lấy.”
“Tuyệt không!” Cô chán ghét trừng anh ta, hai tay vòng ngực lui một bước dài.
“Một khi đã như vậy thì không có gì để nói! Hạn cho cô ba ngày trả tiền, nếukhông chờ ngồi tù đi!”
“Thật đê tiện!”
“Chưa từng nghe qua ‘trên đời này không có bữa cơm ăn mà không phải trả tiền’sao? Không có người nào mà không thân không thích tự nhiên cho cô mượn tiền cả!Muốn trách thì trách chính cô ngốc, ngay cả chuyện này cũng không hiểu, chỉ là,nếu cô đổi ý, tôi chờ cô.”
Cô không bao giờ muốn gặp tên xấu xí đê tiện kia, xoay người đem tiếng cười tàác của anh ta để lại phía sau, thoát đi nơi dơ bẩn này, ngay cả thở thêm mộtchúng cũng chán ghét.
Cô nên làm gì bây giờ? Chi phí phẫu thuật của em họ ép tới cô không thở nổi,hiện tại lại thiếu Trần quản lí bốn mươi lăm vạn, không thể nghi ngờ là họa vôđơn chí (Hoạập vào thân), đem cô đẩy vào đường cùng. Ôngtrời! Cô nên làm gì bây giờ?
Đêm đã khuya, Hách Linh Nhi đi đi lại lại quanh ngã tư đường vắng vẻ, cô khôngmuốn trở về phòng trọ, sợ nhận được điện thoại thúc giục của dì, nhưng lạikhông
có nơi nào đi, đành phải như một âm hồn phiêu đãng đi chung quanh. Đimệt, liền ngồi ở mép đường, vô thần nhìn phương hướng trước mặt.
Không biết qua bao lâu, một chiếc Benz cao quý dừng ở trước mặt, cô lơ đãngnhìn thoáng qua, hình ảnh này làm cô kinh ngạc, tâm thần mơ hồ dừng lại.
Lái xe mở cửa xe, một cô gái xinh đẹp đang muốn xuống xe, còn chưa bước ra nửabước, lại bị người đàn ông trong xe kéo về, tham lam hôn môi đỏ mọng của cô ta,cô gái không chút e dè quay lại hôn nồng nhiệt, thậm chí cho người đàn
ông xoanắn ngực căng phồng của cô ấy.
Hách Linh Nhi hoàn toàn ngây dại, đôi nam nữ kia không phải người xa lạ, mà làgiám đốc điều hành công ty và tổng giám đốc Lý Tuyết Lôi. Cô hẳn trốn đi, nhưngcô hồn nhiên lại không đủ tỉnh táo, khiến cho Lý Tuyết Lôi đã phát hiện sự tồntại của cô.
Cô cùng cô ta tầm mắt nhìn nhau, Hách Linh Nhi ngược lại giống có tật giậtmình, xoay người bỏ chạy. Bởi vì cô nhìn thấy hình ảnh không nên nhìn, Lý TuyếtLôi cùng giám đốc điều hành đã có quan hệ. Oa! Cô ôm đầu khóc không ra nướcmắt, như thế nào chuyện xui xẻo luôn tìm cô, cô tại sao lại đen đủi như vậychứ!
Hôm sau, tâm tình hoảng sợ cô vẫn đi làm, làm học sinh ngoan ngoãn nhiều năm côcũng không vô cớ trốn học, càng không nói đến nghỉ làm, bản năng học sinh tốtkhiến cô đi vào công ty, nhưng sớm chuẩn bị tâm lý tốt tuỳ thời bị công ty sathải, đi đến bước này, có lẽ cô cũng chỉ có thể nghe theo số mệnh quay về lậpgia đình…
Không biết khi nào trên bàn lại chất đầy 1 đống văn kiện lớn, tất cả đều là tintức phức tạp đồng nghiệp giao cho cô. Vì sao vận mệnh lại đầy đọa người nhưthế? Không ai có thể nghe cô nói, cô nhịn không được trốn vào trong kho khóctrộm. Mỗi người đều lợi dụng sự thiện lương của cô mà đem công việc phiền phứcgiao cho cô, cô cũng không phải không biết, chỉ trách mình không đủ cứng rắn đểtừ chối, lại không muốn xun xoe nịnh bợ cấp trên, đem người xấu làm người tốt,mới có thể bị ngụy quân tử khoác da sói lừa.
Có lẽ, cô thật sự không thích hợp cuộc sống ở đô thị giảo quyệt giả nhân giảnghĩa! Nước mắt lại lần nữa rơi xuống, khiến cô không chú ý tới có người vừamới vào nhìn cô.
“Cô đang khóc vì xã hội này thật vô tình sao?”
Hách Linh Nhi sớm che mũi đỏ hồng vì khóc, sợ hãi nhìn về phía người tới. “Giámđốc….?”
“Một người trốn ở chỗ này khóc, xem ra lại thêm một cô gái bị lừa mất thân.”
“Tôi không có mất thân!” Cô cực lực lắc đầu, nhìn thẳng vào cặp mắt trong trẻonhưng lạnh lùng độc đoán.
“Sao?” Lý Tuyết Lôi nghi hoặc quét toàn thân cô, vô tình cười thẳng: “Vẫn làcòn trinh? Xem ra Trần quản lí lần này đá đến đồ khó, hiếm khi anh ta thất bại,chỉ là, tôi nghĩ anh ta sẽ không buông tha cô dễ dàng như vậy, anh ta dùng tiềnbức cô, có phải hay không?”
“Cô… sớm biết rằng anh ta là người như thế?”
Lý Tuyết Lôi không phủ nhận, thậm chí đối với hành vi của cấp dưới không cóbiểu hiện cảm xúc phẫn nộ gì.
“Cô là tổng giám đốc, lại cũng là phụ nữ, có thể nào cho phép cấp dưới làmchuyện như thế?”
“Đây là một xã hội ăn thịt người, công ty chỉ tuyển nhân viên có tài cán, chỉcần kiếm cho công ty số tiền lớn, về phần sinh hoạt cá nhân, công ty một mựckhông can thiệp. Tôi mặc dù là tổng giám đốc, cũng không có quyền hỏi đến việcriêng của anh ta.”
Cuối cùng trong lời nói có ý ám chỉ điều gì đó, Hách Linh Nhi thật hiểu được ýtứ của cô ta.
“Tối hôm qua cô cùng giám đốc điều hành… Tôi sẽ không nói.”
Lý Tuyết Lôi nghe xong không khỏi bật cười. “Tôi cùng giám đốc trong lúc đóquan hệ cũng không phải bí mật, vợ của anh ta cũng không có gì phàn nàn, cônghĩ rằng tôi vì việc đó mà khai trừ cô?”
“Ý của cô là…”
Cô ấy đến gần cô, thuận tay vén mấy sợi tóc trên trán cô, tiếng nói ôn hoà.“Cùng là phụ nữ, cũng không đành lòng nhìn thấy một người phụ nữ khác vì tiềnmà đi đến đường cùng, tôi cũng không phải là cấp trên tuyệt tình.”
“Tổng giám đốc…”
“Cô thiếu tiền phải không? Nói cho tôi biết sao lại thế này? Có lẽ tôi có thểgiúp cô.”
Khi Lý Tuyết Lôi tỏ thái độ ôn nhu, lòng Hách Linh Nhi yên tâm, đem tất cả mọichuyện nói ra, đương nhiên cũng bao gồm chuyện dì muốn dùng cô đổi lấy phí phẫuthuật.
“Thì ra là như vậy.” Trong mắt của cô ta thoáng qua một chút cười mỉa. “Cô tínhlàm sao bây giờ?”
“Tôi quyết định gả cho ông chủ đất kia, ít nhất tôi có thể cứu em họ, cũng cóthể trả tiền cho Trần quản lí… Trừ cách đó ra tôi không còn cách khác.” Tâmtình lại trầm xuống, gả cho lão bác kia, cũng chỉ là đem thân mình cho mộtngười đàn ông khác, kết quả là đều dùng thân mình đổi lấy tiền.
Ý cười của Lý Tuyết Lôi càng sâu, tiếng nói gợi cảm thấp giọng an ủi: “Kỳ thậtsự tình cũng không phải không thể giải quyết, lúc tuyệt vọng nhất luôn có chỗđể sống lại.”
Hách Linh Nhi đột nhiên ngẩng đầu, nhìn cô, nhưng lại không dám hy vọng quá xavời. Cô cẩn thận hỏi: “Thật sự có thể giải quyết sao? Cô, cô là nói có biệnpháp?”
Lý Tuyết Lôi không cho cô đáp án, nâng lên cằm (càm) của cô xem kỹ. “Khuôn mặt cũng nhìn được, có thể bồidưỡng thêm.” Lại nhìn nhìn thân thể của cô, đột nhiên sờ bộ ngực của cô.
“Tổng giám đốc…” cô sợ ngây người.
“Bộ ngực rất tròn mềm mại có co dãn, trẻ tuổi thật tốt.”
“Quá, quá khen!” Vội vàng rời khỏi tay của cô ấy, chính mình thối lui 3 bướcdài, con ngươi hốt hoảng trừng mắt nhìn tổng giám đốc, cô không phải là đồngtính luyến ái nha!
Lý Tuyết Lôi châm điếu thuốc, chậm rãi nói:
“Con người khi còn sống có đến mấy lần cơ hội, phải xem bản thân có chịu nắmchắc hay không, có chịu bắt lấy cơ hội này hay không? Hiện tại có một côngviệc, thoải mái lại kiếm nhiều tiền, chỉ cần ký hợp đồng, trước tiên có thểnhận tiển trước, chẳng những giải quyết được tình cảnh khó khăn của cô và phíphẫu thuật, đương nhiên, cũng bao gồm cả tiền cô thiếu Trần quản lí.”
“Thật sự?” Cô nhảy lên trước, lại nghĩ tới cử chỉ quái dị vừa rồi của tổng giámđốc, liền lại hơi chút lui ra phía sau bảo trì khoảng cách thích hợp, cẩn thậnhỏi: “Một tháng bao nhiêu tiền?”
“Không nhất định, phải xem năng lực làm việc cá nhân, nếu ông chủ vừa lòng, côsẽ ở nhà lớn và đi xe hơi cao cấp giống phu nhân, chỉ là – phải xem cô có nănglực này hay không.”
“Tốt như vậy? Là công việc gì?” Hai mắt mở to tràn đầy chờ mong.
“Trợ lý riêng, thuộc loại phục vụ riêng cho cá nhân.”
“Trợ lý riêng giống thư ký?”
“Không khác lắm.”
“Nhưng thư ký đều phải thông minh, phản ứng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




